Showing posts with label Dân Trí. Show all posts
Showing posts with label Dân Trí. Show all posts

Wednesday, September 10, 2014

Khi một xã hội mà chỉ còn dựa trên tính thực dụng.

Khi một xã hội mà chỉ còn dựa trên tính thực dụng.



“Mặc kệ nó” là đặc điểm nổi bật của một xã hội kém nhận thức, tại những xã hội như vậy con người sẽ chỉ sống theo bản năng của họ. Một trong những nguyên nhân  tạo ra tệ nạn này đó là vì xã hội chúng ta thiếu vắng hầu như hoàn toàn những người tiên phong giám dn thân vận động  để nâng cao nhận thức của con người. Để rồi cho tới ngày hôm nay những cái sai từ ngàn xưa vẫn tồn đọng rõ nét trong “văn hoá Việt Nam” ngay hôm nay, song song đó con người luôn bị các thế lực như tôn giao – chính quyền  tìm mọi cách ngăn cản sự phát triển về mặt nhận thức của con người để bọn chúng dễ cai trị.

Một dân tộc chỉ có “rận” thức và trí ngủ:

          Câu hỏi đầu tiên lóe ngay  lên trong đầu của Người Việt Nam hôm nay trước khi làm một điều gì không thuộc lãnh vực bản thân, như khi “giúp đỡ” ai khác, nhất là  làm  một việc có liên quan tí gia vị của xã hội, là: “Việc đó mang lại lợi lộc gì cho tôi; người này sau này có thể giúp lại gì cho tôi!?” Câu trả lời cho những câu hỏi như thế đã là thước đo, là nguyên lý nền tảng hành xử “xã hội” của người Việt Nam.
          Người Việt Nam  đã bị nhuần nhiễm những suy nghi khôn lỏi được ca ngợi là khôn ngoan bén nhậy này từ bao thế hệ nay, và nó còn lưu lại rõ ràng trong các câu nói cửa miệng hàng ngày của họ, để “giáo dục” cũng như khích lệ hoặc cảnh cáo lẫn nhau khi thấy ai đó, nhất là người trong gia đình làm một việc có liên quan đến công đồng như :
          “ Ăn cơm nhà làm việc vác tù và hàng tổng”
          “ Việc nhà thì nhát, viếc chú bác thì siêng”
          Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu như một xã hội chỉ còn những người coi việc “Ai chết mặc ai - tiền thầy bỏ túi” là đúng? Thì thử hỏi xã hội đó sẽ đi về đâu?

Lối sống vị kỷ

Cứ nhìn xã hội Việt Nam ngày hôm nay thì chúng ta có câu trả lời trung thực nhất:  một “xã hội” không có tính xã hội, thiếu vắng hẳn tinh thần cố kết, chỉ còn lại một “bầy thú” có cái tên gọi là “người”.  Vì xã hội loài người có nghiã là chúng ta phải có trách nhiệm với cộng đồng mình sống, chúng ta không chỉ phải lo cho chính chúng ta mà còn có nghiã vụ san sẻ, bảo vệ và giúp đỡ lẫn nhau. Vì thế nên chúng ta mới có những viện mồ côi, những hội từ thiện, và con người đặt ra những điều  luân lý,giá trị đạo lý và ngay cả luật pháp, để lên án hay trừng phạt những ai nhẫn tâm nhìn đồng loại mình vật lộn trong khó khăn, gian nguy hoặc đang chết mà không cưu….
Thực trạng xã hội Việt Nam hôm nay, chuyện người ta có thể vì một con chó mà giết nhau, con cái có thể sẵn sàng giêt cha mẹ chỉ vì chia tài sản không như ý; hoặc trong nhiều trường hợp, người ta đã nhẫn tâm làm ngơ cho đồng loại nằm chết bên lề đường khi họ bị tai nạn giao thông... hầu như không còn một sự tệ hại xã hội nào mà không là “bình thường” với người Việt Nam.
Từ đó đưa đến một thực trạng nếu một ai trong gia đình có “ý định” làm việc gì đó có tính cách xã hội thì sẽ bị chính những người thân của họ là những ngưòi đầu tiên dèm pha, chế diễu,... họ  không chỉ bị đánh giá là làm việc vô bổ, không mang lại “lợi ích” mà hơn thế nữa họ còn bị xếp vào nhóm những người điên rồ sống “cõi trên”.  Tại công sở thì nếu một ai đó đứng ra đấu tranh bảo vệ cho người bạn đồng nghiệp thì sẽ bị coi là những người chẳng biết lượng sức mình, kẻ không thức thời,...Nhưng nghịch lý hơn hết là chính những kẻ xếp hạng những người “muốn” làm việc xã hội vào nhóm những kẻ mất trí, chẳng biết lượng sức mình, không thức thời ...lại chính là những kẻ luôn lớn tiếng kêu gào, than phiền và lên án rằng: Xã hội hiện nay quá băng hoại. Họ khác nào những người than vãn nguyền rủa bóng đêm, nhưng lại không muốn đưa tay mình ra để đốt ngọn đuốc, thậm chí không dám bật một que diêm. Và nếu ai ai cũng chờ người khác đốt đưốc thì vĩnh viễn bóng đêm sẽ vẫn bao trùm trên tất cả.

Sống theo Bản Năng:

          Tôn thờ quyền lực - sức mạnh là bản năng sẵn có của mọi sinh vật, và tại các xã hôi như xã hội Việt Nam. Nó được hun đúc trong hầu hết mọi con người, trong từng gia đình Việt Nam.  Vì họ hoàn toàn không hề biết tới giá những giá trị căn bẳn như giá trị tự thân, giá trị nhân bản, dân quyền và nhân quyền. Trong gia đình cha mẹ là những tên độc tài đầu tiên bắt con cái phải tôn thờ quyền lực của mình. Ngoài xã hội thì “luồn lách len lỏi lại lên lương” là một phương châm sống. Một xã hội như vậy làm sao có chỗ cho những cái mầm của công bằng, bác ái, lẽ phải đâm chồi. Từ s tôn thờ quyền lực này dẫn đến con người bất chấp mọi luân thường đạo lý sẵn sàng vâng phục cấp trên để giết hại lẫn nhau, hoặc sẵng sàng làm ngơ trước tội ác chỉ vì kẻ làm ra tội ác là người có quyền lực hơn mình. Lẽ phải, công bằng không có được nhờ quyền lực mà ngược lại công bằng, lẽ phải, công lỹ sẽ bị giết trong tay những kẻ có quyền lực và bọn thuôc hạ của chúng.
         Tính tham lam, ích kỷ chỉ muốn tích lũy là bản năng sẵn có của sinh vật “người” đã biến chúng ta thành nhưng động vật bất nhân dã man với đồng loại hơn mọi sinh vật trên quả điạ cầu này, vì chúng ta có thể giết nhau chỉ để thoả mãn lòng tham vô đáy, chỉ vì chạy theo những ham muốn vật vật chất không giới hạn.
         
Lạm dụng thượng đế:

          Nhưng nếu một ai đó cống hiến trọn cuộc đời mình cho nhân loại thì sau khi họ chết sẽ được con người  trao tặng cho những người đó những danh hiệu như “Chúa – Phật – Tiên – Thánh Nhân…”, có thể lúc ban đầu họ muốn đề cao – vinh danh những người này, nhưng tới ngày hôm nay ta có thề nói những người này bị bọn “giáo hội của các tôn giáo” lợi dụng, chúng nhân danh họ để chia rẽ con người để phục vụ cho lợi ích của “giáo hội”. Tuy rằng ai cũng nói: “Tôn giáo nào cũng tốt”, nhưng chính khi họ nhận mình là người của bất kỳ một tôn giào nào thì phần đông đã coi tôn giáo của họ đặc biết hơn tôn giáo khác. Và đó cũng khởi điểm cho sự chia rẽ con người giữa các tôn giáo. Từ đó họ có thể làm ngơ cho người của tôn giáo khác bị đàn áp hoặc đối xử bất công miễn sao không phải người trong tôn giao của họ bị đàn áp.
Vậy nên chúng ta có thể kết luận rằng: Để khỏa lấp cho sự hèn hạ của họ, họ tự an ủi  chỉ nhưng siêu nhân mới có thể cống hiến cuộc đời cho đồng loại. Nếu không phải như vậy thì tại sao họ có thể ung dung hàng tuần tới nhà thờ – đi chùa … để đọc – tụng kinh, và nghe kể về những việc mà thượng đế của họ đã làm  lúc còn sống? Để rồi họ thản nhiên ra về không hề đoái hoài đến đồng loại họ. Tồi tệ hơn nữa là ngay chính khi họ đang hiện diện tại nhà thờ - chùa trong đầu họ là những kỳ kèo trả giá ích kỷ - trao đổi với Thượng Đế. Và hầu hết những kỳ kèo – trao đổi – van xin này đều chứa đựng sự ích kỷ như ( cho tôi – cho con cái tôi – cho gia đình tôi). Để rồi với những đồng tiền của họ hy vọng sẽ “đút lót” được “thượng đế”, họ tự biến mình thành những “con chiên trung thành” cho những kẻ nhân danh thượng đế qua những phi vụ buôn bán như vậy.  Chính sự tự nguyện vâng phục không chất vấn đã biến họ thành công cụ cho không biết bao tôi ác và chia rẽ, do chính các kẻ đại diện thượng đế với cái áo tôn giáo to ra để phục vụ quyền lợi cho chúng.

Niềm tin mù quáng vào tôn giao:

Thế nhưng có bao nhiêu người tìm hiểu thật về “thượng đế” của mình hay họ chỉ theo tôn giáo một cách máy móc, phần đông là do cha mẹ họ là người đã thuộc về tôn giáo đó, vì đã có một lúc gặp khó khăn, bệnh hoạn.. họ tưởng rằng cùng đường bí lối và đã khấn nguyện “hối lộ” với 1 ông thần nào đó: “Nếu ngài giúp  tôi qua cơn hoạn nạn này tôi sẽ là con chiên trung thành của ngài”, hoặc vì muốn lấy được người mình yêu thương nên  bị ep vào tôn giao ( phần lớn chuyện này xẩy ra ở người công giao)…. Cho dù với một lý do nào đi nữa thì đa số chúng ta tin một cách mù quáng không bao giờ giám chất vấn tôn giáo của mình.
Niềm tin tôn giáo biến con người thành những cỗ máy không còn tư duy chỉ còn biết “phúc cho kẻ không thây mà tin”, nếu chỉ để tin vào loài người được nặn từ cục đất xét mà ra thì tin người Việt Nam nở từ 100 quả trưng  có căn cư hơn. Chính lúc con người đặt niềm tin hoàn toàn vào tôn giao cũng là lúc họ đánh mất lương tâm của họ.

Với tôn giáo Thượng đế chỉ là tên lái buôn lưu manh:

          Làm sao có thể chấp nhận được khi một người công giáo, phật giáo hay bất kỳ một tôn giáo nào đó lại có thể cầm vũ khí giết hại đồng loại mình với bất kỳ một lý do nào, khi mà Thượng đế của họ kêu gọi yêu thương mọi người,  kêu gọi từ bi hỉ xả, kêu gọi không sát sinh  ngay cả những con thú… nhưng nhìn lại xã hội chúng ta thì sao? Cũng chính những người thuộc nằm lòng những bài kinh, những lời giảng dậy của thượng đế của họ lại hàng ngày nhẫn tâm nhìn đồng loại quằn quại trong đau khổ, họ không chỉ nhìn mà còn trực tiếp hành hạ đồng loại qua những việc làm hàng ngày của họ chỉ vì một chút tư lợi và họ có thể nhẫn tâm tàn sát ngay những người thân nhất của họ.  

Tôn giáo không làm cho con người yêu thương nhau hơn mà chỉ tạo chia rẽ và biến con người thành những kẻ nô lệ tinh thn, chỉ vì chúng rao bán một mặt hàng không tưởng dưới những mỹ từ đẹp đẽ. Và khi có một ai chất vấn sẽ bị chụp mũ thành những tên phỉ báng tôn giáo, những đứa vô thần và  là cộng sản…cũng  ví như một trò chơi hên xui “nhỡ may có thật những lời hù doạ kiếp sau như lời bọn nhân danh thượng đế rao giảng. Thôi thì bỏ tí tiên mua chiếc vé cho kiếp sau “nếu có””.
 Nếu quả thực có thượng đế thật chẳng lẽ ngài không biết được những suy nghĩ những tinh toán hơn thua – mua bán của con người với ngài? Nếu quả thực như vậy thì Thượng Đế quả là một tên lái buôn lưu manh.

Sơ lược về lịch sử cận đại

          Sự vô trách nhiêm với xã hội tồn tại được dĩ nhiên không chỉ nhờ vào những “triết lý sống” sai lầm được truyền miệng hết đời này qua đời kia, cũng không chỉ bởi sự ủy thác mọi việc vào một đấng tối cao mà di nhiên nó tồn tại được là do phần chính được bọn nhà nước củng cố và ngấm ngầm đẩy mạnh. Xét lịch sử cận đại chúng ta có được những bằng chứng rõ ràng về nhận định của tôi.
Trước đây dưới sự cầm quyền của bọn “ngụy VNCH” tại miền nàm Việt Nam, chúng đã tìm mọi cách chia rẽ giữa tôn giáo, chúng đàn áp phật giáo và tạo mọi ưu đãi cho công giáo. Với luật 10/59 chúng chia rẽ người dân với người dân.
Ở ngoài BẮC dưới sự cai trị độc tài toàn trị, với cuộc cải cách ruộng đất đã làm cấu trúc gia đình bị phá vỡ khi con đấu tố cha - mẹ, vợ đấu tố chồng thì làm sao con người còn có thể tin tưởng vào nhau nữa?  Rồi sau đó là chính sách “tam tam trị” từng người - từng gia định tự “rình rập” lẫn nhau vì vậy xã hội Việt Nam càng chia rẽ…
          Nhìn lại lịch sử nhân loại nói chung và của Việt Nam nói riêng, thì tất cả mọi cuộc chiến tranh đều do lòng tham của con người mà ra, và hầu hết đều do nhóm thiểu số cai trị dấy động. Nhưng tại sao  người ta cho tới hôm nay không nhận ra được mọi cuộc chiến trong quá khư, hiện tại và trong tương lai đều chỉ phục vụ quyền lợi và quyền lực cho bọn cầm quyền – nhà nước và giới đại bản. Chỉ với những lời hứa hẹn, một ít bổng lộc nhưng những xác chết do chiến tranh gây ra là ai? Có bao nhiêu ông vua bỏ xác tại chiến trường, có bao nhiêu ông tổng thống bà thủ tướng chết trận? Câu trả lời sẽ là không mấy người - những ai tạo ra các cuộc chiến tranh? Chắc chắn không phải là người dân! Cũng chỉ vì lòng tham – tính ích kỷ của con người đã biến họ thành những cỗ máy giết hại đồng loại và song song đó giết hại chính con NGƯỜI trong họ.

Chia để trị:

Ngày hôm nay khi đất nước “thống nhất” nhưng chúng tạo ra  những phân biệt như gia đình “ngụy quân - ngụy quyền”, gia đình có công với cách mạng, gia đình thương binh liệt sỹ,… những phân biệt trong xã hội này đã làm cho con người  nghi kỵ lẫn nhau biến họ không chỉ không quan tâm tới người hàng xóm của mình mà chính họ là những tên công an của chính họ, tìm mọi cách để đấu tố người hàng xóm của mình, tao thành tích nhằm được một chút lợi lộc từ bọn nhà nước ban phát. Chúng luôn không ngừng tạo ra những đố kỵ trong xã hội làm cho con người cảm thấy lo lắng và nghi kỵ lẫn nhau để người dân chỉ còn cậy nhờ vào sự bảo vệ của nhà nước và qua đó chúng chính đáng hoá hệ thống công an trị mà người dân không nhận ra được rằng những mâu thuẫn này phần lớn là do bọn nhà nước tạo ra. Chúng tựa như những tổ chức Mafia chuyên đi thu tiền bảo kê của người dân để chúng bảo vệ họ trước chính những tên du đãng do chính chúng nguỵ tạo ra.
Trong tất cả mọi ban ngành thì chúng đặt ra không biết bao nhiêu chỉ tiêu, định mức để người ta câu xé cạnh tranh, tranh dành nhau đạt được những chỉ tiêu mà chúng đưa ra để được một tí bổng lộc của chúng ban phát, vi dụ trong giáo dục thì chi tiêu số lượng học sinh lên lớp,  giao viên giỏi,… trong nhà cac cơ quan thì can bộ tiên tiến … chỉ vì một tí lợi lộc do đạt được những chỉ tiệu của bọn chúng đặt ra khiến con người đố kỵ lẫn nhau và ngoài ra còn đưa đến một tệ nạn khác đó là “bệnh thành tích”, do sợ không đạt được những chỉ tiêu không thể đạt được do chính bọn chúng đưa ra, nên người ta phải tìm mọi mánh khóe bịp bợm lẫn nhau, vì hầu hết những định mức chúng đưa ra hoàn toàn không phù hợp với thực tế.
Nhưng con người thật ngu đần họ như những “chú lừa và củ cà rốt”,  họ cấu xé nhau chỉ vì mốt tí lợi lộc từ những giọt mô hôi của chính họ còn phần lớn bổng lộc lại rơi vào tay của những bọn ban ơn cho họ. Thế nhưng họ lại cảm thấy rất biết ơn với những kẻ đang hành hạ họ. Đúng ra họ gặt hái được nhiều hơn nữa và thành quả lớn nhất mà họ đạt được đó là: Họ sống là NGƯỜI và không phải từng giây từng phút phải tự làm tổn thương  đồng loại và chính lương tâm họ. 
Khi “mặc kệ nó” đã thành chân lý sống thì chính phủ sẽ là tên “bảo kê” chắc chắn nhất cho đám “thú đi bằng hai chân” này. Chúng ta sẵng sàng chấp nhận biến thành  những con sói cấu xé chính đồng loại và tự nguyện là những con bò sữa với bọn nhà nước, sẵng sàng để cho bọn nhà nước vắt sữa  - hành hạ và giết thịt phục vụ cho mục đích cá nhân của chúng.  

Nhồi sọ - tuyên truyền:

  Sự băng hoại toàn diện của xã hội ngày hôm nay phần lớn là do bọn nhà nước trực tiếp hoặc gián tiếp tạo ra. Tham ô, móc ngoặc, “hợp pháp” cướp bóc tài sản của người dân, giáo dục xuống cấp,... ai có thể làm được những điều này? Chắc chắn không phải là người dân lam lũ lao động. Chỉ có bọn nhà nước mới có thể làm được, vì trong tay chúng có quyền lực chính trị, có quân đội và nhà tù. Ngoài ra chúng còn nắm trong tay một hệ thống thông tin đại chúng. Với nhà tù, quân đội … chúng chỉ có thể hành hạ, khng bố thể xác chúng ta. Những phương pháp này đã được chứng minh trong lịch sử là không mang lại nhiều kết quả, bằng chứng cho thấy trong các chế độ phong kiến với biết bao hình phát man rợ như tùng xẻo, lăn chì, voi dầy, phanh thây, chu di tam tộc… nhưng cũng không thể khng chế được con người. Ngoài ra việc cai trị theo biện pháp này không mang lại lợi nhuận cao, vì khi con người bị bắt buộc làm việc gì đó thì họ có xu hướng chống  và làm ngược lại.
Nhưng với thông tin, thì bọn chúng có thể nhồi sọ , tẩy não người dân giết chết những ý tưởng đối kháng từ trong trứng nước. Ý thức được việc này nên các vua chúa ngày xưa đã dùng mọi biện pháp để khống chế sự hiểu biết của người dân bằng cách đốt sách. Ngay hôm nay bọn cầm quyền với những thủ đoạn gian manh hơn nhiều,  bằng những thông tin sai lệch chúng biến con người thành nhưng kẻ “nô lệ tự nguyện” - tuyệt đối trung thành với bọn chúng. Cai trị bằng phương pháp này vừa mang lại lợi nhuận cao mà còn biến con người thành những con chó săn đắc lức, họ tự tiêu diệt lẫn nhau.
Ngay từ những ngày đầu tiên bước vào ngưỡng cửa nhà trường chúng đã tẩy não con người bằng những bài hát, câu thơ, bằng những câu truyện huyền thoại như: Ong vò vẽ đánh Mỹ, năm điều bác Hồ dậy, Đêm qua mơ gặp bác Hồ… rồi hệ thống truyền thông đại chúng ( báo trí, truyền hình, radio…) hàng ngày chúng tiêm nhiễm vào đầu chúng ta những thứ rác rưởi để rồi chúng ta mặc nhiên tự động trở thành những người vệ sỹ trung thành bảo vệ nhà nước dựa trên những giá trị chiù tượng không thực như:  Yêu nước, dân tộc, bản sắc dân tộc.  Và thế là bất cứ ai chống lại chúng t động biến thành phản quốc, phản bội dân tộc đối với những người chung quanh. Và họ tự  giác xa lánh những người này hoặc tệ hại hơn nữa là chính họ sẽ là những tên đầu tể thay cho bọn nhà nước.

Hướng giải quyết:

Nhưng bọn nhà  nước - tôn giao hay bất kỳ một thế lực nào cũng chỉ có thể leo lên đầu chúng ta được khi chúng ta cho phép chúng làm, vì khó có ai có thể leo lên đầu bạn nếu bạn không khòm lưng xuống. Chính sự vô trách nhiệm với xã hội của người dân đã trực tiếp đẩy xã hội của họ vào vực sâu của băng hoại.
          Hậu quả của một xã hội băng hoại sẽ ảnh hưởng trực tiếp lên đời sống của mọi người dân trong xã hội đó, chỉ ngoại trừ một số ít những kẻ tạo ra những băng hoại và những kẻ tay sai cho chúng là những người được lợi. Sự thật hiển nhiên bọn cầm quyền (thế quyền cũng như thần quyền) là nguyên nhân chính tạo ra những băng hoại ngày hôm nay và cũng chính là những kẻ đang gặt hái quyn lợi qua đó. Chúng ta sẽ không thể ngồi im cầu xin, đợi chờ bọn chúng nhân đạo với chúng ta khi chính chúng là nguyên nhân tạo ra những bất công trong xã hội. Cũng vì vậy chúng ta không thể phó mắc số phận chúng ta vào tay bọn chúng và chỉ với “hy vọng” hay “van xin” mong rằng một ngày nào đó bọn chúng sẽ nhân từ gii quyết những tệ nạn mang lại lợi lộc cho chúng và do chính chung gây ra.
Chính chúng ta phải là những người giải quyết những vấn nạn này và song song đó còn phải la lớn với hy vọng người hàng xóm vén tay áo lên và cùng bạn đấu tranh. Việc sánh vai cùng bạn đấu tranh không phải vì nạn nhận hôm nay là hàng xóm bạn những ngày mai chắc chắn sẽ là bạn, mà đó là một việc làm của những người hàng xóm tốt và hơn thế nữa nó còn là trách nhiệm của một người sống trong cộng động.
          Ai ai cũng sẽ cảm thấy hạnh phúc khi họ đưa tay dắt một người khiếm thị qua đường, chúng ta không hạnh phúc vì lời cám ơn của người này và cũng không phải vì “hy vọng” anh ta sẽ làm gì cho bạn sau này mà vì cảm thấy mình vừa làm một viêc có ích giúp cho đồng loại. Thế tại sao chúng ta lại không làm những việc mang lại hạnh phúc cho chúng ta? Khi con người không còn quặn đau, cảm thấy nhói trong tâm hồn khi đồng loại mình bị hành hạ thì khi đó ta có khác gì các động vật khác không?
          Muốn thay đổi xã hội cũng vậy khởi điểm bao giờ cũng đi từ một người và đi từ những việc làm bình thường nhất. Vì không bao giờ có được hai người khi không có một người, cũng như không thể đạt được những việc vỹ đại khi không bắt tay vào những việc nhỏ nhất. Mỗi cá nhân là chủ thể của xã hội mình sống, hiện trạng xã hội chính là kết quả của việc làm của từng chúng ta. Chúng ta phải biết can đảm đứng lên trên những lời dèm pha xúc xiểm của kẻ khác,  họ chỉ muốn kéo người khác xuống như họ.
Giám tạo tranh luận trong mọi lãnh vực, không có một đề tài nào là “tế nhị” và không nên nói tới vì tất cả  đều ảnh hưởng trực tiếp hoặc gián tiếp tới đời sống chúng ta vậy tại sao chúng ta lại không được đóng góp ý kiến của mình. Tại sao mỗi người có một cái đầu để làm gì nữa khi chính trị là đề tài độc quyên của nhà nước và tôn giao chỉ có những người đại diện tôn giao đuợc nói tới?
Chúng ta phải tước lại quyền làm chủ vận mệnh của mình nói riêng và của cộng đồng ( xã hội ) nơi chúng ta sống. Không để bọn tôn giáo – nhà nước biến chúng ta thành công cụ phục vụ đàn áp người khác. Trên thực tế với xã hội Việt Nam ngay hôm nay chúng ta có thể bắt đầu từ những việc gì? Chỉ cần đầu tiền là hàng ngày chúng ta thực hành những điều chúng ta đang dậy con cái về mặt đạo đức làm người đã là một bước tiến rất lớn rồi. Sau đó để tiến thêm một bước cao hơn thì chính mỗi cá nhân  phải  tuyên chiến với chính mình, tuyên chiến với phần “con” trong chúng ta. Vì đây không chỉ là cuc chiến chống lại các định chế có sẵn mà là cuộc chiến hoàn thiện bản thân. Và đây là một cuộc chiến chỉ có chiến thắng và luôn mang lại hạnh phúc cho chúng ta, nó sẽ kéo dài cho ti khi con người không còn tồn tại trên quả điạ cầu này nưa ./. 

Thiên Chương 
13.12.2012

Thursday, September 4, 2014

Vạch mặt những phương pháp Ngụy biện

Người chính trị thì hãy dùng LOGIC Arguments chứ không chơi chụp mũ / đạo đức giả= chĩ có kẻ đuối lý mới dùng THOÁ MẠ/ CHỌC GHẸO/ CHỤP MŨ/ ĐẠO ĐỨC GIẢ đễ tránh né VẤN ĐỀ

Đừng chụp mũ khơi khơi và NG
ỤY BIỆN, vài ví dụ

Lạm dụng chữ nghĩa.
 Đây là một loại ngụy biện dựa vào dùng những chữ mang cảm tính cao để gắn một giá trị đạo đức vào một đề nghị hay một câu phát biểu. Chẳng hạn như trong câu 
Bất cứ một người có lương tri nào cũng phải đồng ý rằng chống Trúc Hồ là làm lợi cho cộng sản,chữ “lương tri” được cài vào nhằm cho người đối thoại phải nghiêng theo những người có lương tri.

Dựa vào quần chúng (ad numerum). Loại ngụy biện này tin rằng nếu có nhiều người ủng hộ một đề nghị nào đó, thì đề nghị đó phải đúng. Ví dụ như 
Đại đa số người dân trong cộng đồng ủng hộ ông Trúc Hồ vậy phát biểu của ông TH ắt phải đúng.


Lợi dụng hậu quả (ad consequentiam). Ngụy biện loại này thường được biểu hiện qua cách phát biểu “A hàm ý B, B là sự thật, do đó A là sự thật”. Ví dụ như CS: Hồ Chí Minh chống Mỹ chống Pháp, ai yêu nước phải chống thực dân Pháp  và để quốc Mỹ, vậy thì nếu anh chống HCM thì hoá ra anh là tay sai của Mỹ việt gian Pháp, muốn chống phá người yêu nước! 
“Trúc Hồ chống CS, ai yêu nước phải chống CS, vậy thì nếu anh chống Trúc Hồ thì hoá ra anh là tay sai của CS, muốn chống phá người yêu nước!

Điệp khúc (ad nauseam). Loại ngụy biện này cho rằng một lí lẽ càng được lặp đi lặp lại nhiều chừng nào thì nó sẽ được người ta chấp nhận là đúng. Do đó, người ngụy biện thường chỉ lặp đi lặp lại những phát biểu, bất kể đúng sai ra sao, cho đến khi người đối thoại mệt mỏi không còn muốn nghe nữa, như VC “Đảng lãnh đạo, nhân dân làm chủ, nhà nước quản lí”. hay bè lũ 2 mang "ASIA SBTN Trúc Hồ là những tổ chức của người quốc gia chân chính, các bạn nếu yêu nước thì phải ký TNT và ủng hộ Trúc Hồ"




Khái quát hóa vội vã. Loại ngụy biện này cũng khá phổ biến. Nó dùng một ví dụ hay trường hợp nhỏ và từ đó khái quát hóa cho một nhóm/cộng đồng.  Chẳng hạn nhưÔng A chống Trúc Hồ vì ông A ghen tỵ và thân cộng. Do đó, tất cả những người mà chống TH cũng ghen tỵ và thân cộng. hay cũng kiểu như CS, bắt kỳ ai chống VC thì đối với nó tất cả đều là "VT hay VNCH cờ vàng, người của chế độ cũ v.v." trong khi đó có nhiều người chống TH mà không theo NK, hoặc người trẻ chống cộng sinh ra ở VN sau 1975, lớn lên ở hải ngoại! họ chẳng có biết gì về chế độ VNCH và cũng không biết VT là cái gì! Nhưng họ cũng vẫn chống cộng bằng một cách độc lập! 
Thêm cái ngụy biện nữa là Khái quát hóa không đúng chỗ. Đây là loại ngụy biện mà người sử dụng chúng thường áp dụng một qui luật chung cho một tình huống hay một cá nhân. Chẳng hạn như Ngô Kỷ là VC. Anh là người đọc bài viết NK, vậy anh chắc chắn là một thằng VC”. 
Thêm một ngụy biện nữa: Kéo dài tính tương đồng. Trong loại ngụy biện này, người dùng nó đề nghị một điều lệ chung chung, rồi áp dụng nó cho mọi trường hợp và cá nhân. Ví dụ: Chia rẽ là làm lợi cho cs, làm trò hề cho nó cười. Đây đúng là ngụy biện ba xu, lặp lại như con vẹt và không suy nghĩ!
Trước hết quý vị đã khẳng định khơi khơi và chưa chứng minh được Trúc Hồ là người quốc gia chống cộng thật sự, và chưa chứng minh những việc làm của TH đang ích lợi thật sự cho đất nước hay không, thật ra cái mà ai cũng thấy rõ là TH đang làm business, bịp, hốt tiền của đồng bào và đang tiếp tay cho CS, tuyên truyền nghị quyết 36! v.v.

công kích cá nhân (ad hominem). Đây là một loại ngụy biện phổ biến nhất, thấp kém nhất, nguy hiểm nhất, nhưng có “công hiệu” nhất, vì nó tấn công vào cá nhân của người tranh luận, và tìm cách trốn tránh luận điểm của cá nhân đó. Hình thức ngụy biện này thường xuất hiện dưới dạng: Ông A phát biểu về một vấn đề; ông B tấn công vào cá nhân ông A, và làm cho người ta nghi ngờ luận điểm của ông A. Tuy nhiên, có thể không có mối liên hệ nào giữa cá nhân và luận điểm của ông A.
Có hai hình thức thuộc loại ngụy biện này. Thứ nhất là dưới hình thức sỉ nhục, hay chửi rủa. Khi bất đồng ý kiến, người ngụy biện chỉ việc công kích vào cá nhân của người phát biểu.

Đây là một ngụy biện, bởi vì sự thật của phát biểu không tùy thuộc vào cá nhân của người phát biểu, mà là logic của lời phát biểu. Cũng nằm trong loại ngụy biện này là thói dùng một đặc điểm của một vật thể nào đó để ứng dụng cho một cá nhân hay một vật thể khác.


Nếu ai mà can đảm, dám nói ra sự thật thì người đó sẽ bị chụp mũ liền! với nhiều tội danh vô lý, nào là “VC nằm vùng”, nào là “chó săn chống phá người quốc gia yêu nước”, nào là ” chia rẽ, chống phá Cộng đồng,  làm lợi cho csVN” “bạn có làm được như Trúc Hồ và Hồng Thuận chưa mà ngồi đó nói bá láp” “ai cũng cuội hết vậy thì ai là thật? tất cả những người mà theo Trúc Hồ, Phương Uyên, Thích Quảng Độ v.v. họ ngu và bị lường gạt hết sao? chà, hoá ra chính bạn là một thằng VC muốn đánh phá người tranh đấu, mày đúng là CCCĐ, VC đội lốt quốc gia, tay sai ăn lương của VC” !!! "kẻ thù của kẻ thù là bạn, hãy đoàn kết chống VC" "tôi dành hơi chửi VC" "bạn đang ganh tỵ với Trúc Hồ, Hồng Thuận, SBTN,  Việt Tân bla bla..." v.v.v.v. 
Cũng y chang như giọng điệu của CS khi chúng chụp mũ những người chống nó: nào là “chống phá nhà nước” “Đảng là tổ quốc, đừng chia rẽ hay kích động hận thù và chiến tranh” “Vì dân, vì đất nước chúng ta phải đoàn kết chống ngoại xâm, bạn đang chống Tàu thực sự nhỉ? hay hoá ra đang giúp Tàu chống nước VN?” ” Bạn có làm gì cho đất nước chưa mà ngồi đó chống phá nhà nước” “Có ngon thì về VN đánh Tàu đi” “Nếu Nhà nước cái gì cũng xấu hết, vậy thì tại sao các quốc gia trên toàn thế giới chấp nhận và muốn liên hệ với nhà nước CHXHCNVN? tại sao cả dân tộc VN ủng hộ và ngưỡng mộ Bác Hồ chống lũ phản động như bạn, tay sai của Mỹ, ăn phân tư bản??? v.v. "lũ phản động ganh tỵ với Bác Hồ và Đảng CSVN bla bla..." “VN càng ngày càng mạnh và càng phát triển, VNCH đã chết từ lâu, thua tuột quần rồi bỏ chậy đi Mỹ, cả thế giới biết cái lũ hèn phản động nhục nhả “ba que xỏ lá” “, trong khi đó biết rằng CSVN thắng đế quốc Mỹ, chứ quý vị chỉ biết xúc phạm Bắc Hồ và những người anh hùng hy sinh cho tổ quốc” v.v. ” "kẻ thù của kẻ thù là bạn, chúng ta cùng một dòng máu VN, chúng ta phải đoàn kết chống Tàu" "tôi dành hơi chửi Tàu" “biết người biết ta mới là kẻ khôn ngoan” v.v.v.v.

Những đòn này luôn là những vũ khí ngụy biện để bịt miệng hay ém nhem những cá nhân hay tổ chức nào dám nói lên SỰ THẬT!!!


Vấn đề ở đây là ai cũng đang dựa vào " hệ thống bịp" này để không bị cô lập hay họ phải làm business nên chuyện "chống cộng" ở hải ngoại qua các hình thức: biểu tình, đòi nhân quyền, hô hào ký TNT, gây quỹ tù nhân lương tâm,...hay những chuyện tranh chấp giữa các tổ chức luôn là đề tài chính và sôi nổi nhất. Điều này đã làm lạc hướng trong bước đường tranh đấu của NVQGHN, trong khi VC đang chuẫn bị những đòn độc hại nhắm vào thế hệ trẻ.
 

Người tranh luận nghiêm túc trước khi phát biểu hay đề xuất ý kiến, đưa ra lời bình phẩm của mình, cần phải xem xét tất cả các trường hợp khả dĩ, phải cân nhắc những quan điểm và những cách giải thích khác nhau, phải đánh giá ảnh hưởng của sự chủ quan và cảm tính, phải tập trung vào việc tìm sự thật hơn là muốn mình đúng, phải sẵn sàng chấp nhận những quan điểm không được nhiều người ưa chuộng, và phải ý thức được định kiến và chủ quan của chính mình. Khi tranh luận phải nhất quán là chỉ xoay quanh chủ đề bàn luận, luận điểm bàn luận chứ không đi lạc đề. Không công kích vào cá nhân và nhân thân của người tham gia tranh luận.

Những sự đóng góp vào công cuộc đấu tranh cho tự do, thì hảy biết hy sinh một phần của cái cảm tính cá nhân để hầu mở rộng dân chủ tính, lắng nghe tôn trọng và lý luận, giải lý trong cái lý lẽ và dẫn chứng hầu xoá tan đi sự ngộ nhận trong lòng dư luận.




Nói đến danh từ Dân chủ tự do, trong mỗi cá nhân đều luôn hiểu, đó là cái sự bảo đảm những quyền cơ bản cho toàn dân; đó là quyền giám sát, chỉ trích, đặt ngược câu hỏi khi thấy cần minh bạch một quan điểm và quyền phế truất tổ chức hay quyền lực ở mọi cấp. Vì khi có sự khác biệt, trao đổi phê bình chỉ ra cái sai và trích cái đúng thì xã hội mới có sự đào thải sai trái để hầu tìm đáp số chung đúng nhất để xây dựng xã hội.

Tuy nhiên đối với VN chúng ta, dù ngoài đời hay trên Thế Giới Mạng Ảo, vẫn còn một số dù sống hay du học tại xứ dân chủ, nhưng đã vì cái tính bán khai “Độc Quyền đấu tranh” “sư nô lệ tư tưởng vào một chủ nghĩa” của cá nhân/ hội đoàn, để rồi ngăn cản CẤM những tiếng nói khác thắc mắc về những quan điểm của họ.

Voltaire, với một câu nói “Tôi không ưa gì những điều bạn nói. Nhưng đứa nào mà bịt miệng bạn, thì tôi sẽ sống chết với chúng nó để bảo vệ cái quyền được ăn nói những điều (đáng ghét) của bạn”. Mang một ý nghĩa, mọi người có quyền suy tư và nêu ý, nghĩ đưọc cái gì thì phát nói cái đó, tranh luận ngay, chẳng cần thiết đúng hay sai. Cứ tranh luận hay thảo luận trước đã...rồi thiên hạ người ta nghe người ta tất biết nó trắng đen ra sao. Có như vậy từ cái sự tranh luận, thiên hạ sẽ dựa trên cái hay nhất để yểm trợ, hay ít ra từ mỗi cá nhân điều ý thức được cái gì đó cho mình.

Những xã hội dân chủ, tự do ngôn luận, không có cái gì mà họ không nói tới, không bàn tới. Nói thẳng không quanh co. Thánh nhân, gíáo chủ, quốc trưởng v.v cứ thế mà vạch thẳng mặt, nói thẳng lời. Không ai chửi báo chí của họ là “vạch áo cho người xem lưng” hay phản loạn. Việc họ công khai hóa những sai lầm nhơ bẩn của dân tộc họ, đất nước họ, chính quyền họ, (Kỳ thị, đàn áp, hối lộ, v.v) nó tự nhiên, và cũng chỉ là một buổi nói chuyện.

Nhất là báo chí, luôn luôn có ít nhất hai loại bài đối nghịch. Và lá thư độc giả cũng một cách trình bày rất nhiều ý kiến tương phản. Người viết bình luận, ý kiến, quang minh, thẳng thắn! Vì họ tạo ra được cái ý thức môi trường như thế, mỗi cá nhân ý thức, thực thi và thể hiện cái “quyền” của họ là nói cùng bổn phận và phê phán “vì đó là đúng” hơn là theo “tiêu chuẩn phe ta”, nên xã hội người họ hiên ngang và chẳng có ai là “làm cha” của xã hội. Lãnh tụ chính trị, tôn giáo, văn học, cũng cứ bình đẳng, không ai sợ ai cả! cái họ sợ là thiếu đì cái lý và cái quyền được nói, vì cái quyền được nói và cái bổn phận nói đối diện những sai trái và bất công, chính là những cái giúp họ có thể điều chỉnh và ngăn chặn những tệ đoan và bất công trong xã hội.

Đấy là xã hội tự do. Còn bên Á châu một số nước nói chung và VN nói riêng, ngay như trong sinh hoạt bình thường nơi hải ngoại, các diễn đàn internet chat như PalTalk, thì người người quen cái nếp “nhã nhặn”. Những lập luận thường được nghe như “Tránh voi không xấu mặt nào”. Kính trên và nhường nhịn với các ông “đại gia” trong cộng đồng. Còn đối vói chung quanh, thì một câu nhịn chín câu lành. Dĩ hòa vi quí. Và cứ thế mà cúi đầu, không ai quan sự việc xảy ra có đúng hay sai, có hợp lý công bằng hay không? tất cả “lặng thing” cười nhẹ nhàng cho êm cửa êm nhà. Người cùng phe cùng Đảng cùng Hội cùng Thuyền thì “cứ đóng cửa bảo nhau, đừng vạch áo cho người xem lưng” theo cái kiểu “đảng sai đảng sửa” đừng nói chi nhiều…quê lắm!!!. Và cứ thế từ cung cách cư xử giữa cá nhân với cá nhân, đến cá nhân với tập thể, với đất nước. Thật là một xã hội “thiên đường” anh phận, NHỊN ĐỂ ĐƯỢC YÊN!!! dần dà đi đến cái “nô lệ, nhịn, nhục và nhục, rồi đến nhục”. Thấy bất công vô lý nhưng không nói, không muốn nói và không dám nói. Bị đạp vào mặt, bị lừa gạt một cách trắng trợn, thì cứ im để “vẽ lấy đẹp đoàn kết”, hơn là phản kháng... “nhìn không đẹp”.
Trong nước đã thế! Ngoài này cũng không khác gì. Viết ra một điều gì cứ sợ người này sẽ nói thế này, người kia sẽ nói thế nọ. Hội này nó sẽ phiền lòng, Đảng kia sẽ buồn tâm, nhiều lúc nói lên hay thắc mắc về những chính sách và những hành xử trong lòng sinh hoạt Hải ngoại thì cứ sợ bị chụp mũ bằng những tội danh mơ hồ phi lý luận như “việt cộng, việt gian đánh phá Cộng đồng” vì nó dám vạch ra cái sai của “phe ta”, và cứ thế kẻ “ngông thì cứ bịp dân” và dân thì cứ “nhịn để êm” chứ không mấy ai trực diện điều chỉnh vấn đề vấn đề theo cái lẽ công bằng bình đẳng. Mặc dù đa số vẫn cứ lên án CS, kêu gọi hãy trả sự thật, nhưng chỉ là “sự thật” đối với và dành cho kẻ thù (CS). Còn những sai trái của “chúng mình” thì OK! lờ được cứ lờ. CS cũng thế, lên án hải ngoại, lên án thành phần dân chủ, nhưng “sự thật” về ĐCS, phải theo lề bên phải của Đảng CS.

Bao che được tí nào hay tí ấy. Nếu rõ ràng quá thì cười trừ, dù sao nó cũng là đồng chí! Bên Hải Ngoại thì “thôi dành hơi chửi VC”, còn cái SAI TRÁI (phe ta) thì cứ cho qua vì là… “chiến hữu”...Lúc này chưa nên nói chuyện ấy,. .v.v Và cứ với luận điệu đó, sự can đảm đối diện với sự thật ngay trong sinh hoạt hằng ngày theo dân chủ tính, cả hai Quốc Nội và Hải Ngoại không mấy ai thực thi “với phe ta”, và rồi ai nấy “im lặng”, lừa mình, gạt người, và nuôi tính nô lệ làm gương cho thế hệ sau.

Tại Việt-Nam ai móc hay phê bình Đảng CS là bị tù hay bị thủ thiêu cũng như phe nhóm cầm quyền tránh né trách nhiệm “bổn phận của tiếng nói” bằng cách “bóng chuyền”, như vụ án dân oan, Trung Ương “đá về Tỉnh”, Ủy Ban Tỉnh đá xuốn Huyện, và rồi Huyện đá lên thành phố v.v với những lý do“nó xử ní, tớ không dính líu”... còn xã hội thì không quan tâm, vẫn cứ nhịn để được chín câu lành, không giúp, dù một tiếng nói ...để đánh bóng cho cái hình ảnh “đoàn kết thiên đường XHCN”.

Tại Hải Ngoại ai lên tiếng thay thắc mắc về những “giai tầng lãnh tụ” Hội Đoàn, Phe Phái thì lập tức bị chụp VC hay Việt Gian, hay nếu sự kiện quá rõ không thể chụp, thì ai nấy đá tới đá lui … “là nó không liên quan đến tớ…tớ không nói, không ý kiến”….và rồi à ơ dí dầu….đấm bùn sang ao, dù rằng biết nó vô lý.

Những tư tưởng đó, trở thành quán tính, luật, chân lý, nguyên tắc v.v trong những sinh hoạt của người VN. Hiện tượng này khiến cho một số ngưòi hữu tâm dẫu nghĩ ra được chín chắn, quyền lợi đất nước, cũng không còn dám cất tiếng nói thẳng thắn được nữa. Can đảm lắm thì tìm cách nói lượn vòng vòng..y chang như đang sống trong chế độ CSVN vậy. Tất cả dồn hết sức, miệt mài, hung hăng bảo vệ hư cấu “của phe nhóm” của một cá nhân...chứ không chú hết tâm sức vì tiền đồ, lợi ích thực chất DÂN CHỦ THẬT SỰ cho đất nưóc dân tộc.

Tất cả khó khăn của đấu tranh hôm này, là ở não trạng tư duy của mỗi chúng ta. Ngôn luận là quyền nói và bổn phận lắng nghe và lên tiếng trước những bất công, vô lý dù nhiều khi sự kiện không liên quan đến ta.

Do đó, càng cần phải thực thi cái dân chủ tính trước khi mở miệng hoặc khoác áo dân chủ trước dư luận, nếu như mệnh danh đấu tranh d
ân chủ, nhưng không biết dùng cái lý để phản biện bảo vệ quan điểm ngược lại hành xử theo cái tính bán khai dân chủ của CSVN là cái “dân chủ theo quy định phe ta”, thuận ta là dân chủ khác ta là phá hoại …. bất cần phán xét theo cái lý và bằng chứng … thì đó đúng hơn là hành xử của thành phần ngụy quân tử chính trị thời cơ, treo đầu dê mà bán thịt chó một cách khinh thường sự nhận định của dư luận, chứ không phải là dân chủ tính.

Nếu không làm được những căn bản “quyền và bổn phận” của dân chủ tính, thì chẳng còn giá trị gì. Hay đúng hơn còn tệ hơn cả tờ báo chí ĐCS. Khoá miệng người ta để chỉ còn có mình nói, và những người nói như mình. Vì ít gì cũng còn có cái cớ tại Đảng nó bắt thế!
"Khi bất đắc dĩ phải sống trong những hoàn cảnh có những luật lệ ràng buộc mình một cách bất công, phi lý thì cá nhân hay tổ chức nào muốn được tự do thực sự tất không được cúi đầu tuân thủ để mình trở thành hợp pháp hầu cá nhân hay tổ chức ấy khỏi tự thắt cổ mình; trái lại mỗi cá nhân hay mỗi tập thể phải khéo léo, khôn ngoan, can đảm, và vui lòng trở thành bất hợp pháp, tự gạt các luật lệ bất công phi lý ấy ra khỏi các sinh hoạt của mình, thì cá nhân hay tổ chức ấy mới được tự do thật sự. Và đặc biệt trong lãnh vực Tôn giáo, việc trở thành bất hợp pháp như thế là điều có thể thực hiện được trong tầm tay, chỉ cần với một chút dũng lực mà thôi."
Tiếng nói ngôn luận dân chủ, chính là cái món ăn tinh thần của mỗi cá nhân trong mỗi xã hội. Khi chính mỗi cá nhân chúng ta ý thức được cái giá trị dân chủ, biết thể hiện cái quyền và bổn phận, cùng nhau cổ xúy người khác quan tâm và nói, thì những sự bất công, tệ nạn luôn sẽ bị dìm xuống mức khả quan không gây hại đến xã hội tạo ảnh hưởng xấu, cái để kiểm soát không ai bằng người đối lập và những tiếng nói dư luận, vốn dĩ thiên hạ có thể gạt người nhưng thiên hạ không thích bị gạt, vì thể dân chủ chính là cán cân công lý để phân định sự thanh lọc lựa chọn của dân chủ tính qua sự bình luận minh bạch tối thiểu.

Dân và nước VN đã bị Chế Độ CSVN lừa gạt hơn 60 miền Bắc, hơn 30 năm miền Nam, nên mặt trận hôm nay là người VN chân chính, thì không chỉ chống CSVN mà còn luôn “cảnh giác” với những “âm mưu về với XHCN” dưới chiêu bài “dân chủ” mà lại có những hành động trái ngược với “tinh thần dân chủ” làm lợi cho CS.

Vì có ích gì khi kể lại những tội ác trong quá khứ mà không đủ can đảm thực thi dân chủ tính nhìn vào những sự thiếu minh bạch đang diễn ra ở hiện tại ngay trong sinh hoạt dân chủ? Nếu mỗi cá nhân không vượt qua được những bức tường lòng của chính mình, không xếp lại được những định kiến tự tâm mình, và mỗi người - hay nhóm người - đều nhất định bảo thủ trong “phe ta” của riêng mình thì chúng ta thì khó mà qua khỏi đuợc cơn quốc nạn này. Vấn đề không phải là XHCN có “ban trả lại Tự Do hay không?” mà là con người có dám thực thi dân chủ tính đem sự thật thúc đẩy dân trí thực thi trong cái tự do tư tưởng KHÔNG vùng cấm địa. Để nói, Hãy nói và nói như việc mình Để Nói

Tuesday, July 29, 2014

Tính Nghịch Lý của Niềm Tin

Tính Nghịch Lý của Niềm Tin



"Con người xã hội" chúng ta (social beings) trong mỗi cá nhận đều tập nhiễm qua hàng thế kỷ nọa tính và ngại khó, ngại khổ, lo sợ phải độc lập tự tại, ngại tìm tòi hiểu biết, và sợ … kiến thức!!!  . Chúng ta không chỉ càng ngày càng  đi xa rời bản nhiên tự lập, độc lập của Con Người Tự Nhiên mà càng ngày càng khó khăn học hỏi dể tái nhận thức giá trị tự thân của mình, giá trị mà trong chúng ta đã có một số người trong từng giai đoạn phát triển tái lập được, đó là những triết gia, những nhà tư tưởng và đấu tranh vận động tự do, nhân quyền chân chính. Đây chính là yếu điểm duy nhất mà những kẻ "quyền bính", một nhóm cá nhân rất thiểu số, nắm rất rõ và tận tình khai thác để khống trị chúng ta qua hàng ngàn năm.

Nhóm nhỏ thiếu số này sở dĩ cai trị hàng tỉ cá nhân con người thành công cho đến nay, đó là nhờ chúng đã đẻ ra những chủ thuyết “nhà nước chính phủ ", "chủ thuyết tôn giáo". Những chủ thuyết này đánh vào ngay nhược điểm “nọa tính -ngại khó-ngại khổ-lo sợ phải độc lập tự tại,-ngại tìm tòi hiểu biết, sợ-kiến thức” của đại đa số dân chúng, những chủ thuyết này đưa ra những ý niệm về một quyền năng tuyệt đối của một “ảo thể” (thượng đế, Chúa, Nhà Nước- God- the State) với tính tận thiện và khả năng đùm bọc che chở và ban phát cho "chúng ta", những con người tự hạ mình bé nhỏ nọa tính và ngại khó, ngại khổ, lo sợ phải độc lập tự tại. Hậu quả là khi đã sa lưới, dù với kinh nghiệm thường trực bất ổn bị đe dọa, đọa đầy, nô lệ, nhưng con người không những không vùng vẫy mà còn tận tình bảo vệ chăm sóc cái mạng lưới nô lệ này. Tập tính này Etienne De La Boetie gọi là Sự Tự Nguyện Nô Lệ.

Dĩ nhiên trừ một thiểu số cá nhân trong chúng ta luôn có mặt trong từng thời đại để gióng tiếng trống thức tỉnh và nỗ lực lôi kéo chúng ta ra khỏi mạng lưới nô lệ đã ăn sâu trong não bộ của nhân loại. Những cá nhân thiểu số hiếm hoi trong chúng ta đã nhìn ra đuọc một sự hiển nhiên rất mỉa mai, đó là chính chúng ta, người dân của đa số mới là những nguồn tài vật trí lực đã cung cấp và bảo vệ xã hội của chúng ta. Chính chúng ta, người dân mới chính là những kẻ đã phải đưa cả sinh mạng tài vật hạnh phúc cá nhân gia đình ra không để chỉ nuôi dưỡng phát triển đời sống xã hội mà còn nai lưng phục dịch cho những kẻ hứa hẹn ban phát bảo vệ chúng ta. Chúng ta, nhân loại này đã trở thành nô lệ chỉ vì tin vào những hứa hẹn chưa bao giờ và sẽ chẳng bao giờ thành hiện thực. Bởi chính những kẻ hứa hẹn cung cấp thì không có và chẳng bao giờ có khả năng cung cấp; và những thứ được hứa hẹn cung cấp đó lại nằm trong chính khả năng của chúng ta.

Tập đoàn quyền bính thiểu số này chỉ có khả năng tạo đe dọa, nỗi sợ hãi, cung cấp nhà tù tra tấn và phương thức đàn áp giết người. Và chúng ta vì sợ hãi đe dọa đã không nhận ra rằng chính chúng ta là kẻ luôn phải cung cấp đắc lực những thứ mà chúng ta "ước mơ mong đợi" cho chính chúng ta và cho bọn quyền bính thiểu số này. Cả nhân loại này đã nai lưng đổ bồ hôi, xương máu, sinh mạng, tự do, hòa bình, hạnh phúc của chính chúng ta, để đổi lấy sự nô lệ, đàn áp, và phải xả thân chịu đựng chiến tranh miên tục trong sự sợ hãi đe dọa thường trực do chính nhóm tập đoàn quyền bính thiểu số này tạo ra.

Sự thuận lý nào giải thích được rằng chính người dân chúng ta, hàng trăm triệu nhân mạng đã phải hy sinh, tàn sát lẫn nhau, trong những cuộc chiến để Chúa và các giáo hội của nó, để Nhà Nước quốc gia và chính phủ của nó bảo vệ an toàn và gìn giữ hòa bình cho chúng ta???!!!!

Sự thuận lý nào giải thích được rằng chính người dân chúng ta, hàng tỉ con người đã phải lao tâm, lao lực hàng thiên niên kỷ để tạo của cải vật chất, kỹ thuật khoa học; tận dụng năng lực và sinh mạng xây dựng biết bao đền đài công thự cho những kẻ hứa "ban phát" ấm no, tiến bộ cho chúng ta tận hưởng, trong khi chính chúng ta, không được dùng đến nếu không được bọn chúng "cho phép"???!!!

Niềm tin vào ảo thể Nhà Nước Tận Thiện, Thiên Chúa, Thượng Đế Nhân Từ Toàn Năng đã cho phép những nghịch lý như thế thành ám niệm "hữu lý" trong tâm thức của đại đa số nhân loại chúng ta. "Niềm tin" đã khiến chúng ta hành xử bạc ác vô tâm chứa oán với những ân nhân hiếm hoi nỗ lực cứu giúp chúng ta, nhưng lại hàm ơn bảo vệ những kẻ đã nô lệ, lạm dụng, và thường trực gia hại chúng ta. Đây chính là tiến trình lịch sử xã hội nhân loại từ lúc hình thành đến bây giờ.


NKPTC

Wednesday, July 23, 2014

Giải Pháp Cho Vấn Nạn Việt Nam ở Đâu?

Giải Pháp Cho Vấn Nạn Việt Nam ở Đâu?


Từ khi có những cuộc nổi dậy của quần chúng Trung đông và Bắc phi, với phương tiện và lực thông tin ngày nay, khắp nơi từ những xã hội đang sinh hoạt trong mô thức dân sự cho đến những xã hội còn bán khai nô lệ quyền lực nhà nước, chủ nghĩa quốc gia v.v đều ngỡ ngàng … và tìm mọi ngôn từ để lý giải , qui kết và dự đoán những biến chuyển nối tiếp. Những lý giải nhận định qui kết và dự đoán có nhiều khác nhau, tuy nhiên một sự kiện không thể phủ nhận, đó chính là sự THAM DỰ TRỰC TIẾP TỰ NGUYỆN  của mọi tầng lấp khuynh hướng trong quần chúng.  Đặc điểm cần ghi nhận là qua những nỗ lực và cường độ đàn áp bằng vũ lực của các nhà nước bị chống đối, chúng ta thấy rất rõ  s THAM GIA này của quần chúng RẤT KIÊN CƯỜNG, họ bất chấp hình thức và cường độ đàn áp, từ việc bắn sẻ, bắt bớ đánh đập, và tấn công bằng cả phương tiện quân sự an ninh … Vì vậy  chính điều này đã khẳng định  việc HÀNH ĐỘNG có NHẬN THỨC của những người tham gia: Họ đã biết họ MUỐN GÌ và chấp nhận cái GIÁ PHẢI TRẢ cho ƯỚC MUỐN đó.

Từ Tunisia , xã hội có lợi tức bình quân 9,500 Mỹ kim , qua Yemen, 2,600 Mỹ kim,  rồi Ai Cập, 6,400 Mỹ kim, Jordan, 5,600 Mỹ  kim, Syria ,5200 Mỹ kim và Libya 14,900 Mỹ kim với chế độ bao cấp  kinh tế vật chất thật đầy đủ cho người dân;  và cả đến hai chế độ vương quyền hồi giáo vững chắc nhất có đời sống kinh tế vật chất tương đối rất cao trong khu vực  như Arab Seoud, (Per Capita 24,000 Mỹ Kim)  Bahrain (38,400 Mỹ Kim), người dân mọi tầng lấp cũng đang thức tỉnh. Bởi vì việc đòi hỏi của quần chúng không đi từ khát khao đòi hỏi vật chất kinh tế  như chúng ta thấy rõ qua sự chênh lệch và khác biệt mức phát triển kinh tế của các xã hội này, mà chính là khát vọng được TỰ DO BÌNH ĐẲNG, đòi hỏi giá trị tinh thần, giá trị Con Người,  nói ngắn gọn là DÂN CHỦ. Đây mói chính là điểm “thức tỉnh” mẫu số chung của người dân trong các CAO TRÀO ĐẤU TRANH BẮC PHI.
Mẫu số chung của các chế độ chính trị đang bị phản kháng chống đối là ĐỘC TÀI, và mẫu số chung của quần chúng mọi tầng lớp của các xã hội đang vùng dậy là DÀNH LẠI TỰ DO BÌNH ĐẲNG, , đi từ nhận thức rõ về  QUYỀN CON NGƯỜI  và QUYỀN DÂN CHỦ của chính họ.
Ngoài những xã hội đang biến chuyển này, chúng ta cũng thấy nổi lên những ƯỚC MONG NÔN NÓNG của những xã hội khác ở những cấp độ khác nhau,như  Qatar, Lào, Miên, Trung,  Quốc, Viêt Nam v.v Nhưng “ước mong” cũng chỉ đi từ sự “nôn nóng” ngó ra ngó vào từ một thiểu số “bắng nhắng” lạc lõng yếu ớt nằm bẹp dí lạc lõng trong nỗ lực tuyên truyền ào ạt từ guồng máy cầm quyền cai trị trong mục tiêu đánh lạc hướng nhận thức của quần chúng.

Riêng ở Viêt Nam, từ trước và sau, từ những biến chuyển Đông Âu, cho đến những biến chuyển đấu tranh dân chủ của người dân Trung đông, tình hình quần chúng cũng vẫn không thay đổi. Trong xã hội, người dân vẫn không quan tâm ngoài cơm áo gạo tiền, và những kẻ lao xao, vẫn chỉ là những “van xin dân chủ” rồi “chờ đợi ban phát dân chủ”, rồi “kiến nghị xin cho dân chủ”? Mà cũng chỉ có từ một hai dúm người được tâng bốc và thổi phồng thành những “nhà dân chủ, nhà đối kháng, nhà tranh đấu” v.v từ các báo đài của Việt Kiều Chống Cộng, chứ không phải nổi lên từ hậu thuẫn ủng hộ của quần chúng bản xứ.
Tại sao lại có thể lạ lùng như vậy? Tại sao sự trỗi dậy của quần chúng lại xẩy ra ở những xã hội mà người dân đã từng lạc hậu thuần phục quyền lực chính trị và giáo quyền đến hàng thế kỷ, và lại xảy ra ở mức độ phát triển kinh tế khác biệt nhau như vậy? Và tại sao ở những xã hội như Viêt Nam lại lặng lẽ, và chỉ đẻ ra được những màn kịch ấm ớ như vậy? Và cũng chỉ có ở Việt nam mới có những “phong trào dân chủ xin cho và nhờ cậy ” (hiện nay còn có thêm phong trào dân chủ CHỜ THỜI, Dân Chủ Thiên Thời Địa Lợi Nhân Hoà" nữa!!!)  quái đản như vậy?

Ở đây, Vấn đề không phải là biện pháp và thủ đoạn của bọn nhà nước chính phủ cầm quyền. Bởi có bọn nhà nước nào không thường xuyên tuyên truyền để đánh lạc hướng nhận thức quần chúng và xử dụng bạo lực quân đội và an ninh, nhân danh an ninh tổ quốc khi cần đến giải pháp đàn áp? Bọn Đảng và Nhà Nước Viêt Nam chẳng qua cũng là một thành viên của thế lực CAI TRỊ, dĩ nhiên sẽ có cùng mẫu số chung như tất cả các bọn nhà nước, nhất là bọn nhà nước độc tài. Vậy chỉ còn một nhân tố CẦN CÓ THAY ĐỔI, cần có KHÁC BIỆT đó là người dân  VIỆT NAM.  Quần chúng Viêt Nam  không có, hay chưa có cái  MẨU SỐ CHUNG của quần chúng ở những xã hội đang trỗi dậy.
Cái MẪU SỐ CHUNG đó  chính là NHẬN THỨC GIÁ TRỊ TỰ THÂN, tức là nhận thức ra được giá trị quyền làm người, quyền làm công dân của chính mình. Những cái quyền này nó đẻ ra, dựng lên PHƯƠNG TIỆN chính phủ nhà nước. Chứ không phải là nhà nước chính phủ là chủ thể  có năng lực  tạo ra hạnh phúc ấm no cho xã hội quần chúng như người Việt Nam bị nhồi nhét và tin tưởng hàng bao ngàn năm nay. Và hôm nay, cái MẪU SỐ CHUNG của  QUẦN CHÚNG trong các xã hội Tunisia, Ai cập, Syria, Yemen, Bahrian v,v là NGƯỜI DÂN KHÔNG THỪA NHẬN TÍNH CHÍNH ĐÁNG trong vai trò CAI TRỊ của BỌN NHÀ NƯỚC CHÍNH PHỦ NỮA! 

Nhưng nhận thức giá trị tự thân này không phải bỗng nhiên “đột biến’ trong quần chúng mà có.  Nó lại càng không thể có được chỉ đơn giản từ sự hiều biết  rồi ngóng cổ mong đợi và trông chờ từ NGƯỜI KHÁC thực hiện.  Nếu ai cũng biết, cũng hiểu, rồi thò thụp vén cửa sổ nhìn ra chung quanh xem có ai “lội nước” đi trước  để mình “theo sau” với những lý do, lý cớ rất “chính đáng”, thì một cách hợp lý và thuận lý là CHẲNG BAO GIỜ CÓ CAO TRÀO ĐẤU TRANH nào cả…Bởi cả xã hội, kẻ trong người ngoài, ai cũng thể hiện cái quyền chổng mông ngồi ước mong  và NGỒI CHỜ (thời cơ Thiên Địa Nhân)  của mình.  Nhưng chắc chắn luôn luôn có một cao trào “thường trực” trong xã hội…đó là cao trào “mong chờ người khác” và cao trào “hô hoán người khác đấu tranh.”
Một cao trào đấu tranh dân chủ thật sự  nó không bao giờ có thể xảy ra ở một xã hội mà trong đó người dân không có tí hiều biết gì về chính cái quyền , cái giá trị nhân phẩm của chính họ ngoài miếng cơm manh áo; và nó càng không thể xảy ra khi mà ngay cả giới khoa bảng, giới hiểu biết của họ sống trong một nền “triết học dân tộc”- “nhân sinh quan dân tộc”  với triết lý "tối uu":  “khôn cũng chết, dại cũng chết, biết mới sống”, và cái biết đó là  “ăn cỗ đi trước, lội nước theo sau!!!”. (chưa cần khẳng định tính ấm ớ của “triết lý” ngu xuẩn này là khôn, dại hay biết đều phải CHẾT.. mà vấn đề là lúc SỐNG, SỐNG như thế nào trước khi tất cả phải CHẾT)  
Bởi suy luận thật khoa học biện chứng và đối chiếu ngay với thực tại,  thì rõ ràng xã hội Việt nam hôm nay người ta đang chạy đua dành giật chen lấn nhau để “ăn cỗ đi trước”; và dĩ nhiên cũng rõ ràng những lãnh vực đòi hỏi phải “lội nước” thì CHẲNG THẤY AI ĐI TRƯỚC CẢ.. tất cả đều chờ “theo sau”.. . Đó là lý do chúng ta  chưa thể có, và sẽ KHÔNG THỂ CÓ CAO TRÀO ĐẤU TRANH DÂN CHỦ ĐÚNG ĐẮN và ĐÍCH THẬT.  Và thế là mọi người sống trong tâm tưởng của nhà thơ vừa bệ rạc vừa  hạ cấp của  đất Vị Xuyên trong bài “Chợt Giấc” tức là “chợt tỉnh giấc ngủ”:

 Nằm nghe tiếng trống, trống canh ba
Vừa giấc chiêm bao chợt tỉnh ra
Thiên hạ dễ thường đang ngủ cả
Việc gì mà thức một mình ta ?. ...

Đấy! Cái não trạng và tâm trạng vừa mới có cơ hội tỉnh ra, nhận thức ra… nhưng chợt nghĩ đi nghĩ lại.. dáo dác xem có ai “thức” để “chia gánh nặng” với mình hay không? Dù vậy cũng đành, nhưng cũng không chịu khó cất bước xuống giường, sắn gấu quần xỏ dép để đi  quanh xem có ai thật sự đang thức như mình hay không, mà chỉ kịp suy bụng ta ra bụng người , hoặc trong trường hợp này là suy bụng NGƯỜI ra bụng TA rằng “thiên hạ dễ thường đang ngủ cả” để cho mình cái lý cớ chính đáng lăn đùng ra ngủ tiếp một cách êm ái…
Não trạng của quần chúng Viêt Nam và tâm trạng của những người có cơ hội BIẾT và HIỂU trước xã hội  của chúng ta  hiện nay đúng là như thế đấy! Chúng ta thức tỉnh rồi, nhưng không  đi đánh thức người khác, mà  khi chỉ cho rằng (hoặc thấy rằng) người khác đang ngủ vùi, rồi bỗng nghĩ lại thấy THỨC TỈNH TRƯỚC thế này, chả biết có ai cùng với ta “chia sẻ bớt gian khồ khó khăn” trong đêm đen gần như tuyệt vọng này hay không,  thế thì thiệt thòi quá, …Tội gì mà thức tỉnh, gánh vác một mình… và quyết định NẰM VÙI NGỦ NƯỚNG…hoặc không ngủ lại được… thì lẩn quẩn trong nhà lâu lâu vạch cửa sổ ngó qua khe cửa nhìn ra ngoài NÔN NÓNG, MONG MỎI xem có ai đã thức và đã ra ngoài chưa? Nếu có người ra ngoài rồi ,mà còn ít, thì  "chưa phải là thời cơ, chưa chín mùi", cứ chờ ngóng thêm xem có thêm ai ra trước nữa không? Kẻo mình bước ra lại “hớ”!!! Cứ thế đấy đã bao năm rồi!

Chúng ta, những người có cơ hội “đột biến” biết được hiểu được, nhưng CHƯA HIỂU hay chưa NHẬN THỨC được rằng bản thân  CÁ NHÂN mỗi chúng ta nhận thức, nó mới chỉ là bước đầu của một biến chuyển xã hội, chưa đủ để tiến trình thay đổi có chuyển động lực tác động. Chúng ta còn phải có trách nhiệm liên đới ĐI VẬN ĐỘNG, đánh thức người khác cùng thức tỉnh với mình. Nó tương tự như một khu xóm có trộm hoặc cháy nhà, để bắt trộm  hoặc chữa cháy, người nhận ra đầu tiên phải khẩn cấp thét dục đánh thức mọi người cùng bắt trộm hoặc chữa cháy mới có kết quả.
Bởi  bất cứ giá trị gì của XÃ HỘI CON NGƯỜI đều phải đặt thành một NỀN, nền Nhân Bản, Nền Tự Do, Nền Công Lý, Nền  Dân Chủ , Nền Hạnh Phúc v.v tức có nghĩa GIÁ TRỊ đó là sự cộng hưởng hay  sự tổng hợp của đại đa số mà hình thành. Cá nhân mỗi chúng ta KHÔNG THỂ  CÓ  hạnh phúc, công lý, tự do, dân chủ, công bằng v,v khi những người chung quanh chúng ta  KHÔNG CÓ hoặc chưa có. Đó chính  là TÍNH LIÊN LẬP  của xã hội. Nếu không có tính liên lập xã hội, thì tất cả những cái gì thuộc CON NGƯỜI (chứ không phải thuộc động vật hai chân chỉ có bản năng sinh tồn căn bản,) tức thuộc Ý NIỆM, TINH THẦN như tình yêu, tự hào, tự ái, tự do bình đảng công lý, chân thiện mỹ v.v  không cần được đặt ra nữa.
Cho nên lịch sử của nhân loại, và chúng ta hôm nay, đã và đang chứng kiến cái MẪU SỐ CHUNG của QUẦN CHÚNG  này, nó luôn luôn được xây dựng từ những hành động vận động đơn lẻ từ NHỮNG CÁ NHÂN TIÊN PHONG, những cá nhân nhận thức trước , nhưng không chỉ đơn giản là giá trị tự thân, mà nhận thức được cả nguyên lý liên lập xã hội, trong đó TRÁCH NHIỆM LIÊN ĐỚI của mỗi CÁ NHÂN phải thực hiện với xã hội. Nhờ nhận ra nguyên lý LIÊN LẬP của CÁ NHÂN trong XÃ HỘI mà  tất cả các CAO TRÀO đều có được  tính CAN ĐẢM KIÊN TRÌ không chỉ của cá nhân một mình người vận động, mà còn là của cả một lớp người như một đam mê chân lý; nghĩa là những cá nhân có nhận thức đặt ra được MỤC ĐÍCH cụ thề, để từ đó  tiến đến HÀNH ĐỘNG CỤ THỂ có PHƯƠNG PHÁP và có XẾP ĐẶT TỔ CHỨC .. Những hành động cụ thể với niềm đam mê, tính trách nhiệm liên đới này sẽ lôi kéo hấp thụ thu hút lẫn nhau, tích tụ thành khối quần chúng và trở thành CAO TRÀO  như chúng ta đang chứng kiến trước mắt.

Hãy xét thực tế hiện trạng Việt Nam mà xem. Quần chúng Viêt Nam bị bủa vây tứ phía bởi những tuyên truyền bịp bợm, vừa ru ngủ vừa  hăm dọa do một lực lượng tay sai hùng hậu cả về tài vật lẫn nhân lực. Người dân Viêt nam, nghèo đói, thiếu thốn vật chất hàng thế kỷ, từng thèm thuống từng cái quần cái áo, them thuồng ước mơ những gia dụng tầm thường vớ vẩn như bàn chải cái đồng hồ, điện thoại v.v  nay bỗng nhiên trong vài mươi năm, do phong trào kinh tế toàn cầu, sau thời kỷ chiến tranh lạnh, với nhu cầu mở rộng thị trường của các tập đoàn đại bản, những mặt hàng tiêu thụ từng là mơ ước khó đạt, nay ào ạt đẩy vào tràn ngập mặt hàng tiêu thụ, ở mức gần như ngang bằng bất cứ nơi nào trên thế giới, không còn quá cách biệt. Chỉ còn cách biệt là lợi tức khả năng mua sắm mà thôi. Xã hội Viêt Nam là một xã hội tư bản đúng nghĩa nhất của nó với những đặc tính mà Karl Max lên án.
Nhưng trớ trêu, người dân lại luôn được “nhắc nhở” rằng họ đang tiến lên XHCN, và bọn Ngụy ngục lại tối dạ cứ chúi đầu đi tìm kẻ hở lý thuyết Marx để tấn công xã hội tư bản Viêt Nam, trong khi người dân  lại đang  bị thường trực ru ngủ ve vuốt “tự ái, tự hào dân tộc” bằng những chính sách rập khuôn Trung Quốc, đầu tư hoành tráng (fixed investments) vào những “công trình” tô điểm, vẽ mặt cho nhà cầm quyền xã hội, nhưng không hũu dụng đến nền tảng phát triển hoặc nâng cao đi sống dân sinh lẫn dân trí. Mục tiêu chỉ để chứng tỏ sự thành công của lãnh đạo (bất chấp sự khác biết quá lớn giữa Việt nam và Trung Quốc, mà ngay TQ cũng đang gặp vấn nạn với những cửa hàng vĩ đại  nhưng vắng bóng mặt hàng và khách hàng (do lợi tức còn quá thấp), những nhà máy đồ sộ nhưng vẫn không thể hoạt động đủ đế mướn công nhân tạo công ăn việc làm) điều mà nhà điêu khắc đối kháng, ông Ai Wie Wie đã cảnh cáo là “tất cả mọi người dân TQ phải trả giá” cho sự hoành tráng khoe khoang của Đảng và giới cầm quyền. 

Song hành với những màn kịch do bọn Đảng và guồng máy cầm quyền, lại thêm những trò dối trá khoa trương của bọn chống cộng tàn dư của chế độ Ngụy VNCH còn tồn đọng, đặc biệt là tại Mỹ. Bọn này là chuyên gia sản xuất tin đồn vặt vãnh và những bức tranh hoang tưởng không thật về nước Mỹ, một nước Mỹ “vì dân chủ toàn cầu” trong trí tưởng tượng của họ. Cho nên, cả hai thế lực Phỉ -Ngụy này nó đẻ ra hàng loạt những thông tin đã không chuẩn xác lại phi dân chủ, phi dân trí… Nội dung, một bên chỉ đầy đặc những xúi dục và  tố Cộng vớ vẩn, và bi quan hóa Viêt Nam, như mỉa mai bóng gió những chuyện vụn vặt trẻ con v.v Bên kia, đối nghịch lại là những tán tụng ngợi ca Đảng, thành quả nhà nước, thi thoảng pha lẫn những nhận định phê phán cực kỳ xu nịnh với  những diễn giải vừa lố bịch trơ trẽn, vừa không có tính xác thật của kiến thức căn bản nhất, dù là kinh tế, xã hội hay chính trị. (cứ xét đơn kiện và những đòi hỏi của nhà "đại khoa bảng" Cù Vũ là biết.)
Cả hai chiều thông tin tuyên truyền này, đều xoay vần chung quanh chủ nghĩa Ái quốc, quốc gia dân tộc để tấn công nhau và tâng bốc phe mình. Nó đẻ ra những màn kịch cực kỳ nguy hại như những nhóm “dân chủ xin cho” “dân chủ mong chờ” v.v gồm đủ thành phần đứng đầu bảng xã hội như đám mệnh danh Lão Thành, Giáo Sư Tiến Sĩ, Tăng Lữ, Tu sĩ , Linh Mục, Hòa Thượng v.v  với những phát biểu cực kỳ lạc hậu, ấm ớ và  ngây ngô phi dân trí, không có một tí kiến thức căn bản về chính trị, về dân chủ, pháp luật v.v.. Tất cả những thứ rác rưởi này, nó tràn ngập từ mặt đất cho đến trên thế giới ảo trang mạng chính qui, những trang tạp bút cá nhân. Thế nhưng những bài viết phản biện, lý giải nhận định vạch ra những bịp bợp phi kiến thức của hai thế lực này lại cực kỳ hiếm hoi. Hiếm hoi không chỉ so với số lượng của cả hai thế lực Phỉ và Ngụy, mà hiếm hoi so ngay với số  người đã có  nhận thức. Bởi số người nhận thức có được nếu là MƯỜI, thì hành động trách nhiệm dấn thân thực tiễn cũng chỉ mới có MỘT.

Người dân Viêt Nam, những ai có thiện chí muốn đi tìm sự hiều biết đúng đắn cũng không biết xoay vào đâu? Và  hệ quả là LÀM SAO MÀ CÓ ĐƯỢC MỘT CAO TRÀO QUẦN CHÚNG khi  mà  quần chúng không chỉ ngủ vùi mà còn bị xông thuốc mê từ mọi phía, không gian dày đặc độc tố hủy hại dân trí,  và KHÔNG AI NỖ LỰC MỞ TOANG CỬA RA và ĐÁNH THỨC HỌ?
Vấn đề hôm nay không còn đơn giản chỉ là dân trí người dân Viêt Nam chưa có, hoặc thấp kém nữa,  mà chính là ở chỗ những người biết trước hiểu được chưa NHẬN THỨC ĐÚNG ĐẮN để biến sự nhận thức hiểu biết tiên phong của mình thành hành động cụ thể trong tinh thần và nguyên lý trách nhiệm liên đới của mỗi cá nhân trong một xã hội, nhất là trong vị trí TIÊN PHONG không chọn lựa của mình trong hoàn cảnh xã hội đương thời.
Giải pháp nằm trong ý chí quyết định dấn thân hành động  thể hiện nhận thức của mỗi cá nhân con người trong xã hội. Không có hành động cụ thể của một cá nhân, từ một cá nhân thì chẳng bao giờ có cao trào trong xã hội. Bởi vì quốc gia, xã hội, hay cao trào v.v chỉ là cái tên để gọi sự tổng hợp của nhiều cá nhân chung sức lại mà thôi. Con số một, mười, một trăm, một triệu v.v chỉ là cái tên để chỉ NHỮNG CON SỐ MỘT GOM CHUNG LẠI.. Không có MỘT, và nhiều cái MỘT HỢP LẠI để khởi đầu làm sao có được MỘT TRIỆU???

================
NKPTC-QLND

Thursday, July 17, 2014

Vẫn là vấn đề Dân Trí


Dân chủ, không phải chỉ là nằm ở câu nói, bài viết hay có những cơ chế văn minh hiện đại hay hiến pháp. Mà nó nằm ngay chính cái tư duy não trạng của quần chúng có hay không có ý thức về giá trị của bản thân và cái quyền vốn có của họ. 
Phong trào đấu tranh hôm nay, nói đi nói lại thì cũng là vấn đề làm sao dân chủ hoá thay đổi cơ chế độc tài hiện tại trong xã hội VN. Sự thay đồi này phải nằm ngay trong não trạng tư duy quần chúng VN, đó là dân trí. Đa số ai cũng “biết” đến danh từ dân chủ, là một thể chế dân làm chủ, nhưng tại VN cũng là đa số chưa mất ai “ý thức và hiểu”cái làm chủ như thế nào và làm sao thể hiện quyền làm chủ đó. Và vấn đề then chốt là nằm ở não trạng dân trí của một dân tộc.

Khi nói đến dân trí đây không phải nói về cái học thức bằng cấp chuyên môn, hay sự hiểu biết về hiện đại hoá (modernization) như computer, xe hơi hoặc internet. Mà thực chất nó nằm ở cái văn minh hoá (civilization), cái ý thức tương quan giữa người và người, định được giá trị nhân bản, đĩnh được ai làm chủ trong một xã hội, hầu can đảm và thực thi thể hiện cái dân quyền của mỗi cá nhân, dù cho nhiều khi nạn nhân trực tiếp không phải là mình. Vì thế cái Dân chủ tự do bình đẳng, nó phải nằm ở trong đầu, trong não, nhập tâm và thể hiện, biểu tiết ra trong cách hành xử; thấy được ở cốt cách thần khí của mỗi một con ngưòi, mỗi công dân và tạo nên nét chung của xã hội, dân tộc.

Nhiều người cho rằng dân trí VN rất cao, nhưng bị CSVN lừa gạt hơn 38 năm, nhưng thưa nếu rất cao thì CSVN cướp đã không làm quan, nếu như cao thì đã không có những nổi sợ với AK hay nhà Tù, vì thực tế mà nói nếu như người dân hiểu được giá trị dân chủ là dân quyền làm chủ, thì kẻ làm chủ đã không cần sợ thằng đầy tớ. Nên khi còn những lý do tại vì, tại bị thế này thế kia ...thì đó chĩ là những lý do trong ngàn lý do để im lặng, chứ không phải là dân trí cao.

Như cố TT Thomas Jefferson từng tuyên bố “khi dân sợ Nhà Nước đó là độc tài, còn như Nhà Nước sợ dân đó là tự do”... nghĩa là khi dân trí cao, họ định được dân làm chủ, và họ can đảm thể hiện cái quyền làm chủ của họ thì chính thể chế Nhà Nước phải sợ họ, như văn hào George Orwell đã nhận định:

“Nếu số đông ngưòi ta tin tưởng vào tự do ngôn luận, thì sẽ có tự do ngôn luận ngay cả khi luật pháp ngăn cấm ngôn luận. Nhưng nếu dư luận công chúng ù lì trì trệ, thì thiểu số ngưòi gây trở ngại khó chịu cho nhà nước sẽ bị thanh trừng giết hại, ngay cả khi có luật pháp bảo vệ họ."

nguyên văn: If large numbers of people believe in freedom of speech, there will be freedom of speech even if the law forbids it. But if public opinion is sluggish, inconvenient minorities will be persecuted, even if laws exist to protect them.[George Orwell , 1954]

Điển hình tại Miến Điện vừa qua, khi đại đa số dân Miến đã hiểu được giá trị của dân quyền, thì họ tự nhiên cùng nhau thể hiện cái quyền làm chủ của họ, mặc dù một số sinh viên và học sinh họ không phải là những nhà sư bị đàn áp , nhưng vì cái ý thức cao họ đã xuống đường đóng góp tiếng nói, thể hiện cái tinh thần dân chủ kháng lại những sự bất công, bất chấp thiết quân luật cùng những sự hăm doạ nhà tù và đạn đồng từ phía Hội Đồng Quân Phiệt Miến. Sự ý thức cao này đã tạo được một áp lực đẩy lui quân phiệt về vị trí phải tương nhượng đi đến một hiệp đồng với phong trào vừa qua.

Ngược lại tại VN, khi đại đa số dân VN thiếu đi sự quan tâm, dư luận ù lì trì trệ, ai là “dân oan” vì bị mất nhà thì làm dân oan, ai không bị hay chưa bị mất nhà mất đất, vẫn còn được đi lại (vì không va chạm ĐCS) thì họ vô tâm, chính vì những sự vô tâm này, nên dân sợ Đảng CS, những “...thiểu số ngưòi gây trở ngại khó chịu cho nhà nước sẽ bị thanh trừng giết hại, ngay cả khi có luật pháp bảo vệ họ..." như những điều luật trong hiến pháp CHXHCN 1992.

Nói một cách khác, tầm tư duy dân trí chưa nhận thức cái giá trị dân chủ dân quyền là chính nhân dân có quyền lên án, phê bình thậm chí tạo ra và phế bỏ luật pháp hoặc vị trí nhà nước nào đó nếu luật pháp hay Nhà Nước không làm đúng trách nhiệm theo đúng giá trị của nó.

Bởi chính vì dân trí còn kém nên đã thấy, đa một số trí thức chỉ tranh thủ trong tinh thần nội bộ sửa chữa điều chỉnh cơ chế, nhân sự Đảng, ngụy biện để kêu gọi “hãy chấp nhận việc xây dựng Xã Hội Công Dân hay Xã Hội Dân Sự dưới sự hướng dẫn của tư tưởng Dân Chủ Xã Hội tức là tư tưởng của Đệ Nhị Quốc Tế, một nhánh của chủ nghĩa Mác Lênin, anh em của chủ nghĩa Cộng Sản” [Tuệ Vân, 2007], muốn đấu tranh nhưng lại không muốn chính trị hoá dân oan [Hà Sĩ Phu, 2007], nghĩa là kêu gọi dân làm một ngoan dân không quan tâm đến chính sách ĐCS mà hãy tiếp tục ngoan ngoãn làm cái van và xin theo luật pháp XHCN, như Trần Khuê từng kêu gọi trong cái Tuyên Ngôn 2005 của PTDCVN“kẻ làm chủ (dân VN) phải TUÂN THỦ theo luật pháp, thì kể đầy tớ là ĐCS mới sợ”. [Trần Khuê, 2005] như Hà Sĩ Phu chỉ muốn “đoàn kết dân tộc theo đúng như ước muốn của Hồ Chí Minh,” [Hà Sĩ Phu, 2005] để xúc tiến sự Hoà Hợp Hoà Giải bàn tròn 3 bên, 3 phe CS, Cách Mạng Lão Thành Dân Chủ cùng Đại Diện Hải ngoại, cả 3 cùng nhau “quyết định vận mạng đất nước”... [Nguyễn khắc Toàn, 2007]

Nghe từ những lập luận đó ai cũng thấy đó là những lời thay mặt CSVN giải độc và làm thuyết khách dùm CS, ngụ ý đang gieo vào lòng dân những tư tưởng “XHCN là đúng, “tốt, chính đáng”, bây giờ không được tốt, nhưng chủ nghĩa và con đường cùng ý nguyện của Hồ chí Minh vẫn “chính đáng” v.v... Nói cách khác những tay trí thức này đang tiếp tục đè bẹp dân trí thay vì phát triễn lấy nó, người dân thì u mê theo những tay trí thức u mê này, khiến dân trí vẫn còn dừng ở chỗ đấu tranh cục bộ, đòi nhà đòi đất, đòi tài sản, quyền lợi cá nhân và đặt hy vọng “lãnh đạo cao cấp sẽ công bằng xử lý”...chứ không mấy ai nhận thức được nguyên nhân sâu xa là vì thiếu sự tự do quan tâm đến chính trị, cũng như bản chất của Hồ và đảng CSVN đã đưọc minh chứng từ trước cho đến nay NHẤT QUÁN.. từ lúc đang “cách mạng” cho đến lúc cầm quyền đều chủ trương và hành xử nhất quán. Chúng chỉ thay đổi áo khoác để lừa bịp dân trí.. từ cái việc đổi tên đảng qua từng thời kỳ, dối trá, lừa bịp , tàn ác, và độc tài hại dân! thử hỏi, có gì khác từ xưa đến nay? bởi vì không ý thức được sự thật, thông tin giáo dục một chiều, người chân chính bị tù, kẻ sót lại thì bịp dân, cho nên nó không hề có nỗ lực trở thành tổ chức, vận động quần chúng ý thức tham gia dựa trên nguyên lý, tinh thần dân chủ, nên khó lòng thu hút sự tham gia của quần chúng (vì ai bị tát vào mặt thì mới làm dân oan).

Ngày hôm nay vì nhu cầu cầm quyền, Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam đã vận dụng các chiêu thức giả dối siêu đẳng trước Nhân Dân Việt Nam bằng hình thức ra Nghị quyết, Pháp lệnh, Hiến pháp, Thông báo, Cải thiên mở rộng bang giao kinh tế Nước ngoài, bầu cử Quốc Hội, “xây dựng một Xã hội chủ nghĩa công bằng dân chủ văn minh”. “Dân làm chủ Đảng và nhà nước lãnh Đạo” “thay tên đổi họ”. Tất cả những chiêu thức trên đều nhầm vào mục đích tuyên truyền để giữ vững chế độ Cộng Sản độc tài chuyên chế.

Cũng như hôm nay thời điểm mà đảng cầm quyền đang lúng túng lo sợ những tiềm năng tự ý thức và thể hiện dân quyền sẽ tràn ngập trong dân trí xã hội sẽ khiến CƯỜNG ĐỘ PHẢN KHÁNG CỦA QUẦN CHÚNG GIA TĂNG.. trong khi cái KHẢ NĂNG TRẤN ÁP TÀN BẠO BÍ MẬT của những thập niên bao cấp xưa khó có thể còn áp dụng được, vì đã “mở cửa”, đã quan hệ rộng, đã nặng nề tiền của Mỹ kim cũng khó bỏ khó nhịn “ăn quen nhịn không quen”. Vậy phải tìm cách TRIỆT TIÊU PHẢN KHÁNG, NGĂN CHẬN BIỂU TÌNH mà không cần dùng BẠO LỰC TRẤN ÁP..

Cái cách hay nhất để TRIỆT TIÊU PHẢN KHÁNG, NGĂN CHẬN BIỂU TÌNH mà không cần dùng BẠO LỰC TRẤN ÁP..là tạo dựng một phong trào “dân chủ thứ ba”, lững lờ giữ vững nền tảng của đảng, đó là giữ vững lòng tôn kính hình bóng Hồ niềm tin XHCN, và gián tiếp “hăm dọa” quần chúng về những “tai họa” sẽ xảy đến nếu QUẦN CHÚNG ĐẤU TRANH TRIỆT ĐỂ CHÍNH TRỊ nhưng không giải thích cho dân hiểu cái sức mạnh của dân quyền để xoá tan những nổi sợ “tai hoạ chống ĐCS”. Dù vô tình hay cố ý những hành xữ đó đã và đang kéo cuộc đấu tranh trưởng thành dân trí để đòi hỏi dân quyền trong chính trị, thành một loại “van xin năn nĩ và chờ sự thức tĩnh của ĐCS”.

Do đó để tránh sự lừa gạt bởi những thủ đoạn chính trị của CSVN cũng như đám thời cơ chính trị, của nhân dân Việt Nam đòi hỏi phải có sự Đoàn Kết trong ý thức, thì phải vận động dân trí giải thích cho dân Việt hiểu về cái dân quyền và giá trị của dân chủ và tự do, vì khi đa số dân chưa ý thức được giá trị dân chủ và cái quyền vốn có của dân quyền, thì làm sao kêu gọi họ ý thức bổn phận và trách nhiệm hy sinh vì cái giá trị mà đa số chưa hiểu. Hãy nhìn vào phong trào Đông Âu, không phải tự nhiên mà có, then chốt thành công là Đông Âu có những ngưòi vận động và tác động quần chúng, đẩy sự hiểu biết chính trị của quần chúng đi lên, và làm gương cho quần chúng về mặt chính trị đấu tranh trực diện, chứ không khệnh khạng né tránh hay coi thưòng quần chúng và bỏ rơi quần chúng ở mức độ chỉ “lợi dụng” quần chúng để lên địa vị hay được huy chương quốc tế để mắt xanh hầu cá nhân họ được CSVN chấp nhận đối thoại. Nơi Đông Âu, họ đặt vấn để DÂN CHỦ LÀM NỀN TẲNG VÀ NGAY TỪ ĐẦU. Tức là tiến trình dân chủ đã được khởi đầu ngay, rồi được vận động thúc đẩy liên tục, miên tục và miên viễn cho đến hôm nay vẫn không ngừng nghỉ. Nghĩa là họ vận động và chính trị hoá ý thức dân Đông Âu, lien tục thúc đẩy cái sức mạnh của dân trí. Và đó chính là cuộc vận động dân trí song song với chiến lược chính trị.

Đó là vì sao năm xưa cụ Phan chu Trinh (1872-1926) đã phải nói;

"Xét lịch sử xưa, dân nào khôn ngoan biết lo tự cường tự lập, mua lấy sự ích lợi chung của mình thì càng ngày càng bước tới con đường vui vẻ. Còn dân thì ngu dại, cứ ngồi yên mà nhờ trời, mà mong đợi trông cậy ở vua ở quan, giao phó tất cả quyền lợi của mình vào trong tay một người, hay một chính phủ muốn làm sao thì làm, mà mình không hành động, không bàn luận, không kiểm xét, thì dân ấy phải khốn khổ mọi đường…." [Phan Chu Trinh, 1872-1926]

Hay như bình luận gia Christopher Hitchens trên tờ ngôn luận Slate tháng 5 năm 2006 từng kêu gọi:

Dịch Ý: “...Đã đến lúc cần phải đặt đúng tên cho những sự thật và gọi đúng cái ý nghĩa của nó, hãy dừng tay, đừng “biến hoá hay thần thánh hoá” một huyền thoại vốn không hề có.” ( Nguyên Văn: It's time for respectable outlets to drop the word, to call things by their right names, and to stop inventing mysteries where none exist ) [Christopher Hitchens, 2006 ]

đại ý kêu gọi hãy trả sự thật cho người dân, hãy tôn trong quyền tìm hiểu, thắc mắc và tư duy của dân chủ, đừng nên thần thánh hoá bất kỳ hình tượng hay cá nhân hoặc hội đoàn đảng phái nào ... đừng nên áp đặt tư tưởng hay thể chế cho dân.

Bất kỳ một cuộc đấu tranh nào, muốn thành công phải thực sư đi vào lòng dân bằng sự thật dẫn chứng tối thiểu hướng dẫn và đẩy dân trí như cố Tổng Thống Hoa Kỳ John Adams-(Tháng 8, 1765) từng chia sẽ với quốc dân Hoa Kỳ:-

“Tự Do không thể tồn tại, nếu dân trí không có” (Liberty can not be preserved without general knowledge among people.) John Adams – 1765

Mặt trận tư tưởng dân chủ ngày càng thêm nhiều vàng thau lẫn lộn, hãy cảnh giác và can đảm nói lên sự thật, mỗi một tiếng nói đều có giá trị đối với dân trí để thanh lọc giữa vàng và thau. Đừng nên để những tấm áo tô son nào đó lừa gạt quyền tự chủ của dân tộc VN.


Mong rằng các nhà dân chủ hiên tại đang băn khoăn do dự lối đi, hãy thoát khỏi sự sợ hãi, thoát khỏi bóng đen quá khứ hư cấu “dân chủ Đảng Lãnh Đạo” , vượt qua cái định kiến “cá nhân” , thoát khỏi ý thức vọng ngoại, để đến với quần chúng, đứng giữa quần chúng, kéo quần chúng ra khỏi giấc mơ nô lệ trong “cơm no áo ấm” để đi vào cuộc đấu tranh vì Tự Do Dân Chủ của ViệtNam và chính người VN; tạo lập một nhà nưóc, chính phủ, của Dân, từ Dân, và vì Dân thật sự. Đây mới chính là giấc mơ, của loài người, một con người. Con Người đích thật là Con Người tự do. Đừng nên quên chữ “Dân”, mà chỉ nhìn thấy chữ “Chủ.” Đừng nên để chữ CHỦ lại nằm dưới bản thân và tổ chức, dưới Mỹ, chữ Quốc Hội Liên Âu, Quốc Hội Mỹ, LHQ, chữ Quốc Tế v.v. chơi đèn kéo quân chờ đèn xanh và huy chương hải ngoại và ngoại quốc là hí hứng chúng tôi dân chủ, là họ hí hửng bưóc vào tòa Lãnh Sự Mỹ, chụp hình, chụp ảnh, và lơ láo ra ngoài tìm vị trí. Trong khi đó, Đảng CSVN cứ từng bước nó đi, nó vừa toàn quyền độc tài chính trị, vừa trở thành đại bản, đưọc Mỹ, khối Asean yểm trợ “nâng niu.”