Showing posts with label Tàu. Show all posts
Showing posts with label Tàu. Show all posts

Monday, June 30, 2014

Nhận định về bài báo “Khi nào Trung Quốc Tân Công Viêt Nam?”

Nhận định về bài báo “Khi nào Trung Quốc Tân Công Viêt Nam?”

Nhận  định về bài báo  “Khi nào Trung Quốc Tân Công Viêt Nam?”được đăng trên trang nhà của Đài Á Châu Tư Do http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/when-china%20attack-vn-ml-05192011130133.html)

 Kẻ Ăn Cắp Tố Cáo Thằng Ăn Cướp



Hiện nay, bọn nhà nước Việt Nam đang tung ra luận điệu “loanh quanh” được xem như chứ không phải chính thức để “gián tiếp xin lỗi” quần chúng về sự sai lầm “đường lối chỉ đạo” trong quá khứ đã để mất một phần Trường Sa với lý do “… vì lợi ích lớn…, chúng ta không nói rõ… ”, phần còn lại của quần đảo này đang bị xâm phạm chủ quyền nghiêm trọng. (Riêng Hoàng Sa, Trung Quốc đã chiếm năm 1974 do quân lực Việt Nam Cộng Hòa không giữ được). Đồng thời, chúng vẫn tiếp tục luận điệu cũ rích đã từng lừa bịp quần chúng là kêu gọi toàn dân “đoàn kết” với Đảng chống ngoại xâm giành lại những phần đất ông cha để lại như lời “Hồ Chủ Tịch” đã nói: “Các vua Hùng đã có công dựng nước - Bác cháu ta phải cùng nhau giữ nước…”. Vì vậy, toàn dân Việt Nam hãy một lòng “đồng tâm hiệp lực” với Đảng để xây dựng và phát triển đất nước nhằm có thể lấy lại được “cục đất linh thiêng” v.v… Và thế là DÂN CHỦ, PHÁP TRỊ, DÂN QUYỂN, NHÂN QUYỀN - những giá trị cấp thiết và nền tảng của con người lại phải bị “hy sinh” vì “tổ quốc”, “dân tộc” y như các thế hệ trước đã phải hy sinh nhân quyền và dân quyền, thậm chí cả tính mạng của họ cho cái tổ quốc “Xã Hội Chủ Nghĩa đểu” mà Hồ Chí Minh và đảng CSVN từng kêu gọi.

Đầu tiên, chúng ta phải khẳng định sự ngu muội của các nhóm chống cộng, chúng đã “trực tiếp” giúp cho bọn nhà nước Việt Nam một cách tích cực, qua các cuộc phỏng vấn với những nội dung tương tự như bài phỏng vấn trên. Vì sao tôi khẳng định như vậy? Hiện nay, chính quyền cộng sản Việt Nam bằng mọi thủ đoạn để “che mắt” quần chúng trước làn sóng thức tỉnh của người dân Trung Đông về giá trị dân chủ và nhân quyền đang ngày càng tràn dâng mạnh mẽ mà kết quả đạt được hiện nay: tại Ai Cập, Tu-Ne-Sia,… người dân đã đánh bại được nhà nước độc tài còn các quốc gia Yemen, Syria, Arab Seoud, Bahrain,... người dân đang bắt đầu nhận thức về “quyền lực” của chính mình, họ đứng lên đòi tự do, dân chủ khiến bọn nhà nước độc tài tại đây đang lúng túng và lung lay.
   
        Thay vì bỏ công sức ra trình bày những gì đang diễn ra của tiến trình dân chủ thế giới hoặc vạch trần những âm mưu mị dân của nhà cầm quyền trong nước cho người dân hiểu rõ để mở mang nhận thức về quyền công dân thì ngược lại, chúng lại ra sức làm những cuộc phỏng vấn với nội dung “Toàn vẹn lãnh thổ” để  xiển dương lòng yêu nước - chủ nghĩa quốc gia, dân tộc - một cách đần độn. Vì trên thực tế, minh triết chính trị đã chứng minh và phủ nhận giá trị của lòng yêu nước mà từ xưa đến nay chỉ là một con bài hữu hiệu để bọn nhà nước lợi dụng sức mạnh quần chúng phục vụ cho những quyền lợi kếch xù của chúng. Lịch sử nhân loại đã cho thấy qua việc Hitler đã lợi dụng Lòng yêu nước - Chủ Nghiã Quốc Gia Dân Tộc tạo ra  Đệ Nhị Thế Chiến khiên cho không biết bao nhiêu con  người phải hy sinh vô nghiã trong cuộc chiến này. Hay muôn vàn cuộc chiến vô nghiã khác suốt bề dầy lịch sử loài người.

Giả định, nếu có một cuộc chiến xảy ra giữa Việt Nam và Trung Quốc như năm 1979 thì số phận người dân sẽ ra sao? Một lần nữa, thanh niên Việt Nam vì Lòng Yêu Nước, sẵn sàng hy sinh tính mạng để giành lại “cục đất”, một phần lãnh thổ “thiêng liêng”, cho Đảng. Và nếu trong “viễn cảnh tốt nhất”, cũng giả định, là “Quân Đội Nhân Dân” chiếm lại được “cục đất” này cho Đảng (một điều có thể nói là không thể trong hoàn cảnh hiện tại) thì lấy gì bảo đảm Đảng sẽ không tiếp tục độc tài, sai trái: BẮT BỚ, ĐÀN ÁP người dân nữa sau khi họ đã phục vụ, cống hiến hết mình cho Đảng? Và lấy gì bảo đảm Đảng sẽ không một lần nữa vì quyền lợi riêng mà phản bội dân tộc, độc tài bán - nhượng một phần lãnh thổ nữa của nhân dân Việt Nam cho Trung Quốc như Hồ Chí Minh và Đảng đã từng làm?

( Công hàm “bán nước” mà ông Phạm Văn Đồng đã thay mặt Đảng ký vào năm 1958 . Dù là trường hợp nào sẽ xảy ra, người thua thiệt hay phải chết cũng vẫn là người dân Việt Nam ngu đần còn kẻ được phần lợi luôn là Đảng cùng với đồng bọn của chúng.
Những trò tráo trở, lừa bịp cũ rích đó đã lộ rõ qua cung cách và hàm ý của tên cựu tổng lãnh sự tại Quảng Châu, Dương Danh Dy, khi trả lời phỏng vấn về vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa trên đài RFA. Tên phỉ này cũng chỉ tìm mọi cách bảo vệ, bào chữa cho bọn nhà nước Việt Nam. Đảng có sai lầm trong quá khứ nhưng đây là “đường lối” mong muốn đạt được “Mục Đích Lớn”… Hãy tha thứ cho Đảng vì Đảng có lý do chính đáng, tất cả dù là sai lầm cũng chỉ vì dân vì nước mà thôi. Bây giờ, Đảng “xin lỗi”, dù là xin lỗi gian manh, Đảng đang khắc phục và cũng tốt hơn rồi. Và chúng ta, những người dân khờ khạo, hãy tiếp tục tin tưởng vào sự lãnh đạo anh minh của Đảng đi. Ngoàì ra, tên bịp bợm này còn lên tiếng nói thay cho Đảng, kêu gọi người dân VN hãy hy vọng và trông chờ vào sự công minh của QUỐC TẾ, bạn bè  thế giới v.v… Dường như hắn đã cố tình quên miền Nam đã học được một bài học “xương máu” với người bạn Mỹ và tiếng nói lương tâm của bạn bè thế giới khi Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa như thế nào rồi. Không chỉ riêng Việt Nam mà Tây Tạng, Iraq, Afganistan v.v… đều cũng giống như vậy. Bị bỏ rơi, bị phản bội. Bị thua cuộc.

          Chúng ta đã thấy và đã hiểu quá rõ bản chất của bọn nhà nước cộng sản Việt Nam nói riêng và tất cả bọn nhà nước trên thế giới hiện nay nói chung. Chúng đang tiếp tục sử dụng chiêu bài “ái quốc”, “chủ nghĩa quốc gia” để đánh lạc hướng người dân đang có cơ hội được thức tỉnh về giá trị dân chủ, tự do, công bằng mà Trung Đông đang đòi hỏi. Bọn chống cộng thì tối dạ chỉ tiếp tay nuôi dưỡng và bảo vệ cho guồng máy độc tài Việt Nam thêm vững chắc cũng vì bị sa vào “mê trận” của chủ nghĩa ái quốc, chủ nghĩa quốc gia.

Chiêu bài Tổ Quốc - Tổ Cò của bọn cầm quyền mục đích nhắm đến chỉ làm ngu muội người dân, càng ngu muội càng tốt để triệt hạ nhận thức của họ về giá trị tự do, dân chủ; về nhân quyền, dân quyền khiến họ cam chịu, cúi đầu, thuần phục phục vụ cho quyền lợi của bọn chúng. Như vậy, người dân có khác gì những con tốt thí mạng trong những cuộc chơi tranh giành quyền lực của bọn nhà nước.

Thực tế hiện nay, có tới năm quốc gia gồm: Việt Nam, Đài Loan, Philipin, Malaysia, Trung Quốc đang tranh chấp chủ quyền trên quần đảo Trường Sa nhưng tại sao chỉ có Việt Nam là bị Trung Quốc đâm chìm tàu đánh cá, cấm ngư dân Việt Nam khai thác hải sản trong vùng lãnh hải của mình và v.v…? Tại sao những nước khác không bị Trung Quốc xâm phạm ngang ngược như vậy? Lịch sử thế giới cho thấy, những nước “yếu”, không có nội lực quốc gia, luôn bị lấn áp trong các cuộc tranh chấp như: Cuộc tranh chấp giữa Anh Quốc và Á Căn Đình trên quần đào Falkland, Anh Quốc mạnh hơn đã giành được “phần thắng”; cuộc tranh chấp giữa Nhật Bản và Nga trên quần đảo Kuril, đến hôm nay cũng chưa có giải pháp nào cho cả đôi bên; cuộc tranh chấp giữa Trung Quốc và Nhật Bản tại quần đảo Sekaku Islands,.… Những cuộc tranh chấp như vậy kéo dài hàng thế kỷ và có thể nhiều hơn nữa. Quốc Gia nào muốn giải quyết được tranh chấp và phần lợi thuộc về mình thì Quốc Gia đó phải là kẻ “mạnh”, là đất nước thực sự có nội lực. Tạo dựng nội lực Quốc Gia là một vấn đề nan giải và lâu dài, không thể thực hiện “chớp nhoáng” và chỉ nhờ vào lòng ái quốc ái quần xuông là có. Điều quan trọng nhất, quốc gia đó trước hết phải là quốc gia Dân Chủ. Vì được sống trong bầu khí xã hội tự do thật sự, năng lực của từng cá nhân con người được phát huy toàn bộ sẽ làm động lực chính thúc đẩy sự phát triển vững chắc cho quốc gia.

Việt Nam MẤT MỘT PHẦN LÃNH THỔ là do DÂN NGU, NHÀ NƯỚC HÈN, đất nước không có thực lực chỉ vì người dân kém cỏi không được tự do học hỏi và phát triển hết năng lực của chính mình để tạo nên một Việt Nam vững mạnh. Việt Nam cần học hỏi Singapore, Mã Lai, Nam Hàn, Đài Loan,v.v… đã biết cách xây dựng và phát huy nội lực quốc gia trong một thời gian ngắn.  Vì muốn giữ nước mình, dân mình không bị ngoại bang BỨC HIẾP, người dân phải KHÔN NGOAN, TÀI GIỎI cùng nhau đồng tâm hiệp lực chứ không ăn nhập gì đến LÒNG YÊU TỔ QUỐC TỔ CÒ hay phải THUẦN PHỤC NGHE LỆNH CHÍNH PHỦ mà có được NỘI LỰC. Nếu chỉ yêu nước, nghe lệnh Đảng mà tạo ra được nội lực và sức mạnh thì tại sao NGƯỜI DÂN ĐÃ TỪNG ÁI QUỐC, TUÂN PHỤC ĐẢNG và hiện nay cũng ĐANG TUÂN PHỤC, ÁI QUỐC nhưng lại để mất một phần lãnh thổ và phần khác tiếp tục đang bị đe dọa? Phải chăng vì yếu hèn mà bị bức hiếp? Chung quy lại, VIỆC CẤP THIẾT trước mắt, phải thay đổi nhận thức của người dân để có sự thay đổi về chính trị. Một nền chính trị công chính sẽ xây dựng nên một xã hội thật sự lấy DÂN CHỦ, PHÁP TRI làm nền tảng, tạo ra sức mạnh nội lực quốc gia. Như vậy, may ra Việt Nam mới có thể ngang hàng với Trung Quốc như các nước khác để chủ động giải quyết vấn đề tranh chấp lãnh hải, lãnh thổ mang tầm quốc tế hũu hiệu hơn.
  
Thiên Chương

Nói thẳng ra TQ trong hoàn cảnh hiện nay KHÔNG THỂ ĐỘNG BINH với ai  trừ khi bị KHIÊU KHÍCH. Bởi vì bất cứ sự bất ổn nào xảy ra trong khu vực đều ảnh hưởng nguy hiềm đến giao thương KINH TẾ với các quốc gia trong khu vực- nơi các THỊ TRƯỜNG TIÊU THỤ CÁC MĂT HÀNG RẺ của TQ cũng như những lực đầu tư. Đó là chưa kề áp suất ổn định thị trường lao động nội địa.

Vấn đề chỉ là VC quá hèn, nhưng lại gian manh nên phải bày thêm trò  NGOẠI XÂM, TỰ ÁI DÂN TỘC, ÁI QUỐC ÁI QUẦN để đánh lạc hướng đư luận về VẤN NẠN DÂN CHỦ NHÂN QUYỀN trong nước. và ngay chính TQ cũng đang cần sự căng thẳng nho nhỏ  này để ổn định chính trị nội bộ với cùng một mục tiêu là đánh lạc hướng vấn nạn DÂN CHỦ VÀ NHÂN QUYỀN. Cứ nhìn Thái và Miến, Lào, Miên khi gặp ĐỐI KHÁNG CHÍNH TRỊ NỘI BỘ thì dấy binh cà quẹt đại khái với nhau  để  XIỂN DƯƠNG CHỦ NGHĨA QUỐC GIA đánh lạc hướng VẤN NẠN DÂN CHỦ NHÂN QUYỀN nội bộ, cũng chỉ vì  TẤT CẢ BỌN NHÀ NUO1C NÀY THỎA HIỆP CÙNG NHAU muốn bịt miệng đối lập bằng trò ái quốc mà thôi..
Nói ngắn gọn là trong hiện tình thế giới, HIÊN NAY NGOÀI hành động thao túng quân sự của  ĐẾ QUỐC MỸ và DO THÁI không có quốc gia nào có khả năng dấy binh mà không trả giá đắt. Ngay đến như Mỹ còn đang gặp đủ thú rắc rối huống gì TQ.

NKPTC

Friday, June 27, 2014

HOÀNG SA TRƯỜNG SA: VẤN NẠN LỚN TRONG VẤN ĐỀ NHỎ, VẤN NẠN NHỎ TRONG VẤN ĐỀ LỚN- VẤN ĐỀ QUỐC TẾ TRONG QUỐC GIA VÀ VẤN ĐỀ QUỐC GIA TRONG QUỐC TẾ.

HOÀNG SA TRƯỜNG SA: 
VẤN NẠN LỚN TRONG VẤN ĐỀ NHỎ,
VẤN NẠN NHỎ TRONG VẤN ĐỀ LỚN- 
VẤN ĐỀ QUỐC TẾ TRONG QUỐC GIA 
VÀ VẤN ĐỀ QUỐC GIA TRONG QUỐC TẾ.



Chúng ta cần bình tĩnh và sự trưởng thành chính trị quốc gia lẫn bang giao quốc tế để có giải pháp  thực tiễn rôt ráo trong vấn đề tranh chấp lãnh thổ quốc gia ở tầm mức quốc tế. Hoàng sa Trường sa không chỉ là việc tranh chấp giữa TQ và VN, mà là của Viet Nam, TQ, Đài Loan, Mả Lai, Phi Luật Tân, và Brunei.
Vấn đề không đơn giản chỉ là tranh chấp lãnh thổ giữa các quốc gia liên hệ, mà còn là trọng tâm chính của vấn đề chính trị chiến lược kinh tế, chính trị, quân sự của khu vực lẫn CHIẾN CẢNH đối trọng giữa các đại cường. Muốn giải quyết rôt ráo và thực tế, phải có nội lực quốc gia. Và ngay cả khi có nội lực quốc gia cũng không phải là vấn đề một sớm một chiều mà giải quyết ngay đươc. mà có thể là 10, 20,50 hay 100 năm v.v tùy tương quan quốc gia và tình hình quốc tế, thí dụ như các hòn đảo của Nhật bị Nga chiếm giữ sau thế chiến cho đến nay. Ngay như những tuyên bố đa phương tại APEC về Trường Sa Hoàng Sa vừa qua, cũng không còn giá trị bao nhiêu. Đây là vấn đề ĐƯỜNG DÀI..Vấn đề biên giới này đã kéo dài cả trăm năm nay, nếu như không muốn nói là đã cả ngàn năm nay, và đã chìm nổi theo tình hình tương quan lực lượng của các quốc gia liên hệ, đặc biệt là giữa Việt Nam và Trung Quốc.
-Hiểu như vậy để thấy việc đưa ra những văn bản bằng cớ, và hô hào hùng hổ trong một bối cảnh chính trị, qưyền lợi đa phương mà không có nội lực chiến lược quốc gia, thì cũng vẫn chỉ là hô hào của bốc đồng sốc nổi, rồi cũng trôi đi. Việc mất vùng đất nội địa Bản Giốc và sự ồn ào nhốn nháo nhât thời cảm tính của quần chúng mà không có thực lực  quyền Dân Chủ buộc Nhà Nưóc Quóc Hội phải giải quyết minh bạch v.v đã minh chứng cho đến nay. Hiện tại đảng CSVN nắm toàn quyền độc đoán, đi tắt đi đêm, xem đất nưóc xả tắc Việt Nam  là của riêng, ngoài sự hiểu biết thẩm quyền tham dự của nhân dân Việt Nam. Như vậy nhốn nháo có tác dụng gì?
-Cơ Hội bằng vàng để bọn phỉ VC thực hiện giấc mơ lừa bịp tuân phục hoá người dân Việt Nam ngây ngô sốc nổi dưói chiêu bài chống ngoại xâm một lần nữa. Điệp khúc cũ kỹ lại khởi xướng:  Yêu Nước phải yêu Đảng, yêu Nhà Nước, phải ủng hộ nhà nước Đảng!!!
"Toàn dân lại phải đứng sau lưng Đảng” ..... để rồi .....tiếp tục mất DÂN CHỦ TỰ DO, NHÂN PHẨM,  và tiếp tục mất LÃNH THỔ TỔ QUỐC!!!" AI CÒN NHỚ Năm 2001, khi Đảng phỉ VC (CSVN) dâng phần đất LỊCH SỬ Nam Quan, Bản Giốc cho Tầu, "những người Yêu Nươc" ở đâu? 
-Trong khi vấn đề thiết yếu trưóc mắt hàng ngày, căn bản của phát triển tiềm lực quốc gia dân tộc  là Dân Chủ- thoát khỏi độc tài đảng trị để tạo điều kiện phát huy nội lực toàn dân tộc mới là cứu cánh tối trọng và nền tảng. NỘI LỰC QUỐC GIA bao gồm sức mạnh tinh thần (dân trí, dân khí) và sức mạnh chiến lược kinh tế quân sự.(tiềm lực)
- Chứ không thể hô hào theo sự xúi dục tuyên truyền của nhà nưóc, phe phái chính trị  lợi dụng lòng yêu nưóc sốc nổi nhất thời là đủ để giải quyết vấn đề.
Và Dân Trí Dân Khí cũng không phải là lòng yêu nước hùng hổ, hung hăng từ bốc đồng cảm tính, mà chính là sự nhận thức chính trị quốc gia lẩn quốc tế tương quan từ sức mạnh công dân, sức mạnh xã hội, sức mạnh dân tộc. Trong đó Sức Mạnh Xã Hội, Quốc Gia, Dân Tộc có được là do xây dựng từ Sức Mạnh Công Dân. (ý thức nhân phẩm, nhân quyền, dân quyền)
-Công Dân có sức mạnh từ sự nhận thức giá trị chính trị, nhân bản (nhân phẩm, dân quyền và nhân quyền) của chính mình  đối trọng tương quan và đối kháng với xã hội để sử dụng hữu hiệu định chế nhà nưóc làm phương tiện để phát huy sức mạnh nội lực tồng hợp của dân tộc. Có được như vậy , mói có nền tảng để giải quyết vấn đề tranh chấp quốc tế.
- -Một dân tộc không thể giải quyết rốt ráo vấn đề của mình kể cả trong phạm vi quốc gia lẫn quốc tế, khi đang bị cai trị bởi một nhà nưóc toàn trị độc tài quyết đoán. Kể cả Trung Quốc,kẻ chủ động những tranh chấp bề nổi hiện tại, vì nguyện vọng của dân tộc Trung Hoa không phải nhất thiết là của nhà nưóc độc tài toàn trị Trung Cộng hiện tại.
- Một Dân Tộc, Xã Hội Nộ lệ không nhất thiết chỉ là hiện trạng nạn nhân bị trị bởi ngoại bang, mà chính là hiện trạng bị cai trị bới một hệ thống cai trị bản xứ phi nhân bản, phi dân tộc, phi dân chủ. Ngưòi Việt Nam hiện đang là nô lệ cho một đảng độc tài phi dân chủ, phi dân tộc đó là đảng CSVN.
-Phải tập trung giải quyết vấn đề dân chủ để thoát kiếp nô Lệ độc tài nội địa mới có cơ hội xây dựng NỘI LỰC QUỐC GIA DÂN TỘC để chống ngoại xâm, bảo vệ lãnh thổ chủ quyền thật sự CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM, VÀ CHO DÂN TỘC VIỆT NAM một cách hữu hiệu và thiết thực.

Bắc Kinh và cuộc Nội Chiến Việt Nam, 1954-1965: Trung Hoa Tài Liệu Mới : tác giả Qiang Zhai

Bắc Kinh và cuộc Nội Chiến Việt Nam, 1954-1965:
Trung Hoa Tài Liệu Mới :
tác giả Qiang Zhai







Vai Trò CS-Trung Quốc trong Chiến Tranh VN, 1954-1963
-Nhất Thanh Tóm Dịch-

Trung Quốc đã đóng một vai trò quan trọng giúp đỡ Hồ Chí Minh thành công trong mặt trận chống Thực Dân Pháp cũng như ký hiệp định Geneva chia đôi VN 1954. Trong những thập niên sau cuộc họp mặt Geneva, Bắc Kinh vẫn tiếp tục bành trướng ảnh hưởng trong những sự thay đổi của Việt Nam. Trong quá trình của cuộc họp mặt Geneva, CSVN không ngừng bám theo cũng như “xin” CS-Trung Quốc giúp đỡ và tiếp viện để củng cố quyền lực Đảng CSVN tại miền Bắc, thành lập cũng như huấn luyện quân đội CSVN, thi hành dự án Cải Cách Ruộng Đất, tu chính lại Đảng CSVN, củng cố bộ chính trị Bắc Việt, quản lý thành phố lớn và tái tạo nền kinh tế. Và như đã biết, Bắc Kinh đã cho Fang Yi lãnh đạo một đoàn Trung Quốc Kinh Tế Gia đến miền Bắc Việt Nam.

Theo tài liệu Quân Sử của Bộ Trung Hoa Quân Mưu (Chinese Military Advisory Group-CMAG), ngày 27 tháng 6, 1955, Võ Nguyên Giáp người nắm binh quyền Bắc Việt đã âm thầm đến Bắc Kinh trong vai trò đại biểu CSVN với sự giúp đỡ của người cầm đầu CMAG ở Việt Nam là Wei Guoqing. Võ Nguyên Giáp bàn thảo với Bộ Trưởng Quốc Phòng Trung Hoa Minister Peng Dehuai, và tướng Petroshevskii, một Quân Mưu cao cấp của Liên Xô tại Trung Quốc, về dự án tái tạo quân đội của Đảng CSVN và những dự án chiến tranh trong tương lai. Đại Biểu CSVN ghé thăm Trung Hoa Hạm Đội Bắc Hải trước khi trở về Hà Nội vào giữa tháng 7. Trong quá trình đól, ngày 15 tháng 10, 1955, Võ Nguyên Giáp lại âm thầm dẫn đầu một phái đoàn đại diện sang Trung Quốc, và đã bàn với Peng Dehuai và Tướng Quân Liên Xô Gushev kỳ này cũng là về những dự án củng cố quân sự và quân đội của CSVN cũng như chiến lược tương lai. Đoàn đại biểu CSVN đã tham quan những Trung Tâm Quân Sự Trung Hoa, quân trường và nhìn Quân Đội Trung Hoa học tập trước khi trở về Bắc VN vào ngày 11 tháng 12.