Showing posts with label Lịch Sử. Show all posts
Showing posts with label Lịch Sử. Show all posts

Friday, September 26, 2014

Lại Chuyện Cái Quan Ðịnh Luận, Lịch Sử Phê Bình.


Lại Chuyện Cái Quan Ðịnh Luận, Lịch Sử Phê Bình.


Ðọc cái bài "Cái Quan Ðịnh Luận" của anh chàng Ðại Hưng, gửi đi xong rồi, mà động lòng trắc ẩn. Chàng này viết cứ như giảng bài luân lý giáo khoa "sử". Phán như sử gia thứ "rữ": khen, chê, bình phẩm, đủ thứ. Ðọc tức anh ách . Vì Chàng viết khen những cái tôi cho là "rởm", Chàng lại chê những cái "rởm" Tôi cho là hay.. Bực nhất là giả chê cụ Hồ, bậc thánh của dân tộc. Cha Ðại Hưng này không biết điều gì cả. Bộ không thấy trong nưóc các bô lão đang đòi trả Hiến Pháp Việt Nam, trả tên nước Việt Nam lại cho cụ Hồ đấy à! Ðầu óc các "bô lão" nó sáng thế đấy, nước Việt Nam không còn là của nhân dân Việt Nam nữa, mà là của cu Hồ cơ đấy! Mẹ cha nó! Vận động dân chủ kiểu này thì chết cha, chết mẹ dân trí! Có đuổi được Việt Cộng đi thì nền Dân Chủ Việt Nam cũng không thở được một ngày với những cái não trạng như vậy!

Vả lại còn quá "sớm" để chê người ta như thế..nhưng khen thì "sớm " bây giờ thì được, cú tự nhiên, cũng chẳng hại gì!!! Chàng này không thấy là trong nước và nhất là ngoài Bắc người ta chỉ có khen cu Hồ thấy chưa! Và ngoài này, người ta vẫn chỉ khen Diệm, và ca ngợi Thiệu là yêu nước đấy! Con bà nó! đúng là sự đời! Chả trách Ðại Hưng dằn lòng không được! Ðành bắt chước, đăng đàn giảng Sử "đấu" với Ðại Hưng một phát, xem ai "hoà nhi bất đồng, đồng nhi bất hoà" .

Tôi cũng có cái lối ra vẻ ta đây õng ẹo, đạo mạo của một số người "học giả" khi phải đối mặt với những thế lực chính trị, những nhân vật chính trị của phe phái nó rất là buồn cười và buồn nôn như thế đấy. Mình đừng khen chê, để lịch sử khen chê! Chưa đủ lắng đọng để khách quan nhận xét! Mẹ, nghe chỉ muốn đánh rắm! Thế mà nhiều người hít hà ra vẻ "hiền giả" mới bỏ mẹ thiên hạ.

Nói như thế có nghĩa là cái đám lý sự như Tôi vậy. Chẳng hiểu và chẳng biết con mẹ gì về sử và sử chứng cả. Sử là gì? Là bia miệng người đời. Có nghĩa là tom góp tất cả những ý kiến phê bình nhận xét của mọi người rồi sắp xếp Viết lại theo lề lối quy củ, có hệ thống, cân nhắc suy tìm chứng cớ, tất cả những chứng liệu khen chê của người đương thời, thì gọi là viết sử. Vậy lịch sử phê phán có nghĩa là mọi người phê phán.

Còn sử chứng, sử liệu là gì, và ở đâu? Người đời sau làm sao biết thằng Vua nào xấu, ông Vua nào tốt, nếu không xem xét cộng thêm những khen chê của người đương thời. Ta xem xét ca dao để biết thêm ý dân và sự kiện thời xưa cũng là vì thế. Hoặc đọc gia phả của nhiều nhà để tìm thêm chứng liệu liên quan, khen chê v.v về một triều đại, hay một nhân sự nào đó.

Nếu những ngưòi đương thời không ghi lại, rồi cho thêm những ý khen chê chủ quan của họ theo chứng cớ có được, thì làm sao người sau có được đầy đủ dữ liệu mà xem xét, bổ khuyết, cân bằng được?

Còn nói về tính khách quan hả? Ai dám nói là Tôi hoàn toàn khách quan? Khách quan là con mẹ gì? Thật là khách quan chỉ có nghĩa là cái nhìn của một kẻ thứ ba, kẻ đứng ngoài, nhưng mà vẫn là chủ quan . Sử quan, sử gia cũng nhận định theo những giá trị thời đại của họ mà thôi.

 Thế mới có những sự tranh luận điều chỉnh hàng thập niên một về một quyển sử, hay đoạn sử một cách "khách quan" đầy " tính chủ quan" theo người đương thời. Ở những nước có quyền tự do ngôn luận, và ý thức tự do ngôn luận cao như Mỹ, Pháp, Nhật, Anh, Úc, v.v họ đã, đang và sẽ tiếp tục đánh giá, xem xét lại "Sử" theo quan điểm giá trị , cách nhìn của người đương thời.

Nếu người đồng thời. đương cuộc, không phê bình với những bằng chứng còn nóng hổi, thì làm sao người đời sau "viết sử" chính xác được? Nhũng "sử gia" đời sau sẽ lấy ở đâu ra những bằng chứng? Lấy ở những sách vỏ, tài liệu tuyên truyền "chính sử" chăng? Hay lấy ở những "bằmg chứng" cách "hiện trường lịch sử" mấy trăm năm sau ở thời đại họ đang sống cho quân bình không bị ảnh hưởng thời cuộc?

Thế mới biết cái thái độ õng ẹo "sử gia" của những thằng không ưa Ðại Hưng như Tôi, chẳng qua là của một não bộ hèn kém, biết một nhưng chưa biết mười; sợ sệt không muốn ma sát lập luận hoặc không đủ bản lãnh để chà cọ chứng lý hiện tại.

Thà cứ như Trần Viết Ðại Hưng , (dù tôi ghét cái cứ khen Diệm cho có của giả, mà lại cứ chê cu Hồ!), "Cái quan định luận", đậy nắp hòm xong là ta vác dao, mổ xẻ xấu tốt ngay, cứ việc mổ xẻ mạnh bạo vào, càng nhiều càng tốt, có chứng cớ, lập luận đủ hoặc thiếu, chủ quan, khách quan, người nhà quan, đầy tớ quan v.v cứ thế mà mổ xẻ cho hết sức, hết khả năng, theo cái nhìn của mình, hết tâm mình. Thế hệ này và những thế hệ sau họ sẽ mổ thêm và xẻ ra nữa mà, lo gì. Chẳng ai trở thành chân lý đâu mà lo.

Ðây là một cách giúp thế hệ sau tránh khỏi những khổ cực trong việc truy tìm sử chứng, sử liệu, và ảnh hưởng, phản ứng của người đương cuộc về một nhân vật, một biến cố ngay trong thời đại của "lịch sử". Giúp cho thế hệ sau có những chứng liệu về ảnh hưỏng trực tiếp cụ thể của biến cố lịch sử.. Thế hệ sau, họ sẽ xét theo những gíá trị và quan niệm của họ, chúng ta chẳng thế xen vào được vì lúc đó sẽ chết tiệt hết rồi! Nhưng, những thế hệ sau chúng nó sẽ không thể nhổ vào mồ mả, linh vị chúng ta được. Vì ít ra chúng ta đã làm cái bổn phận, công việc "lịch sử" của mình, không để chúng đóan mò, cũng cho thế hệ sau biết ý kiến của mình về những sự việc nóng hổi mang tính thời đại của chúng ta, cái mà lũ hậu bối không thể "đẻ" ra được. Trừ khi nó vẫn còn là Viêt Cộng!

Chỉ mới có trên 30 năm từ ngày "cái quan già Hồ", mà định luận đã khó khăn khổ cực. Chỉ vì một lũ hèn, im lìm ngậm tiếng, đồng lõa với bưng bít, và tạo dựng hư cấu. Còn lại một lũ thì sợ bóng vía, õng ẹo "để lịch sử phê phán". Bọn họ cứ làm như lịch sử là một thằng cha vơ, chú váo nào ở ngoài đám con người này, hôm nay.

Câu chuyện chép sử thẳng thừng nóng hổi của Tầu cách đây mấy ngàn năm đã nói rõ điều này. Chuyện Thôi Trữ nưóc Tề giết vua Tề Trang Công! Sử quan chép liền tức thì "Thôi Trữ thí Vua". Bị Thôi Trữ chém. Ông em "hấp tấp" lên thay anh "vội vã" chép lại y chang như thế. Cũng bị chém. Nước láng giềng có thằng cha "nhiễu sự", cũng "xớn xác" chạy qua xin chức chép sử vì sợ Thôi Trữ chém hết những người "hăm hở" không còn ai ghi lại sự cố. Thôi Trữ hãi quá đành chịu những thằng cha "nóng nảy sự đời". Còn cái vụ Tướng Quốc Triệu Thuẫn, đi thả bộ ra ngoài thành thư giãn! trong khi ông Vua "cà chớn" bị giết ở trong vườn Ðào. Ông Sử Quan lại vội vã ghi lại trong sách: ngày.. tháng.. năm .. Triệu Thuẫn thí Vua tại vườn Ðào! Triệu Thuẫn tức quá cãi rằng: "Lúc Vua bị giết tôi có ở đó đâu! Tôi đi hát karaokê ở ngoại thành mà!". Ông Sử Quan bèn lý sự: " Ông là tướng quốc một nước, lại đi hát karaoke bên ngoài, lúc nước có loạn để Vua bị giết trong vườn Ðào, mà bảo không biết thì ông chủ mưu giết vua chứ còn ai!" Triệu Thuẫn uất quá than trời, nhưng mà cãi không được với cái ông Sử này, lại nhát tay không dám chém, sợ chém không xuể, bèn để đời sau "lịch sử sẽ xét soi". Mẹ! nghe mà "lạ lùng" cho cái tật "vội vã dựng đứng" theo quan điểm cá nhân khinh trọng của cha Sử Quan này! Thế mà đời sau "lịch sử" cứ khen cái cách vội vàng ghi chép nóng hổi, không đợi cho nó nguội lạnh này, mới "chết cha" những đứa cầm quyền chính, mà bất cẩn chứ.

Những ông thần giời này xem việc phê bình thẳng ngay tại chỗ là việc Nghĩa cơ đấy: "Kiến nghĩa bất vi, vô dũng dã!".. Họ có cái Dũng của kẻ "vi vội vàng, vi hấp tấp"..

Xét điểm này, trong nước, cứ nhìn cái thân xác già của Võ Nguyên Giáp ta, nay không còn nguyên giáp, cùng đám "các cựu lão thành" cứ ngậm câm những sự cố đã mục kích; còn ngoài này những cái xác Tây gốc Việt cứ ca bài Mỹ hay, Pháp giỏi Úc, Anh v.v mà ngậm câm về những đốn mạt của đám cầm quyền miền Nam đã từng vi phạm, và Mỹ đã và đang vi phạm.v.v thì Viêt Nam không bằng cái "rắm"của Tầu. Chúng nó chỉ muốn phá huyền thoại của thằng khác để thay lại bằng huyền thoại của chúng nó! Chẳng có thằng nào, quốc gia hay việt cộng là hiểu biết, yêu quí, và muốn phát huy sự thật cả! Nhân Dân Việt Nam vào đầu thế kỷ 21 rồi mà vẫn cứ bị hai thằng giặc cũ nó thay nhau bịp...

Dân Trí quả thật cần được khai gấp rút cả trong lẫn ngoài..

Ai tức tối tự ái Việt Kiều, tự ái dân tộc, xin cứ trình bày trong bài viết của qúi vị. Tôi xin đi ngủ!

Nguyên Khả Phạm Thanh Chương.
Gợi ý từ bài viết "ngoan cố vượt mặt lịch sử" "Cái Quan Ðịnh Luận" của Ðại Hưng
14 tháng 9 Tân Tỵ, Trăng sắp tròn. 30-10-2001

Tuesday, September 9, 2014

Điện Biên Phủ-Tiếng chuông báo tử chủ nghĩa thực dân

Điện Biên Phủ-Tiếng chuông báo tử chủ nghĩa thực dân

*
(để tưởng niệm tất cả các liệt sĩ đã hy sinh tại Điện Biên Phủ)

Tháng Tư năm 1954, thế giới sửng sốt theo dõi trận chiến DBP đã đến thời kỳ quyết liệt, không phải chỉ vì sự hiếu kỳ thu hút của chiến tranh, mà chính là sự thư hùng quyết định một mất một còn giữa thế lực thực dân phương Tây cố quyết hồi sinh và sức mạnh trỗi dậy đòi độc lập của dân tộc Á Châu bị trị,  được kết đọng điển hình trong lòng chảo Điện Biên giữa quân đội viễn chinh Pháp và quân dân Việt Nam. Cứ điểm mà thực dân Pháp xử dụng như một tiền đồn tiến công hầu thọc vào hậu phương của Việt Minh, căn cứ phòng ngự chắn vào ngã tư Lào-Việt và bắt đối thủ phải đánh trận địa chiến đang trở thành mồ chôn của giấc mộng thực dân tại Đông Dương.

Lực lượng ưu tú của đoàn quân nhà nghề viễn chinh Pháp bao gồm Nhảy Dù, binh chủng "mafia" của quân đội Pháp, Lê Dương và các đơn vị đánh thuê da đen và Bắc Phi đã bị bao vây, tiêu diệt lần mòn trong lòng chảo thung lũng Điện Biên. Dù được ưu tiên không yểm tối đa kể cả bởi phi cơ xuất pháp từ hàng không mẫu hạm Pháp Arromanche trong vịnh Bắc Việt và tăng viện bằng cầu không vận từ Hà Nội, sự thất thủ của cứ điểm này, bởi một đạo quân "nông dân da vàng nhược tiểu", chỉ còn là vấn đề thời gian.

Tình hình nguy ngập đến độ Paris phải cử tướng Tổng Tham Mưu trưởng Paul Ely sang Washington để cầu viện với dự án xin pháo đài bay Mỹ rải bom ban đêm để giải nguy cho cứ điểm Điện Biên trên đà thất thủ. Nhưng Mỹ, với bản chất cố hữu của chính trị bang giao quốc tế- quyền lợi quốc gia tối thượng- với những toan tính riêng, đã từ chối can thiệp.

Trận đánh Điện Biên Phủ đã kết thúc chín năm kháng chiến chống Pháp, dứt điểm âm mưu  trở lại thống trị Đông Dương của thực dân Pháp, từng được ngụy tạo dưới cái tên “sứ mạng khai hóa” (mission civilisatrice) kéo dài trong 96 năm đô hộ Việt Nam.

Một số người Việt cho là cuộc chiến Việt Pháp và chiến thắng Điện Biên không cần thiết vì trong thời điểm giải thực sau Thế chiến, Pháp trước sau gì cũng trao trả độc lập cho Việt Nam!!! Họ còn so sánh hoàn cảnh lịch sử Việt Nam và Thái Lan. Đây là một sai lầm nghiêm trọng chứng tỏ sự thiếu hiểu biết và ngây thơ về bang giao quốc tế và địa dư chính trị (geo-politics).

Thái lan, do vị thế địa dư và may mắn, đã được Anh và Pháp dùng làm vùng trái độn, vùng lá chắn giữa khu vực ảnh hưởng tức thuộc địa của hai đế quốc này. Một bên là Mã lai, Miến Điện và bên kia là Đông Dương. Do đó, phần nào, Thái giữ được độc lập vì hai đế quốc này tôn trọng sự phân chia thuộc địa tránh dẫm chân lên nhau. Còn Đông Dương thuộc hoàn toàn quyền sinh sát của Pháp. Do đó, lập tức sau Thế chiến để lấy lại uy thế đế quốc và thuộc địa cũ cùng các tài nguyên phong phú, Pháp đã gửi một đạo quân viễn chinh sang lập lại bộ máy hành chính thực dân vì Đông Dương là một thuộc địa béo bở rất cần cho mẫu quốc đã  kiệt quệ sau 5 năm chiến tranh và bị chiếm đóng bởi Đức Quốc Xã.

Thái độ hung hãn của đám tù binh thực dân Pháp (bị Nhật giam giữ sau khi đảo chánh vào tháng 3 năm 45) ngay sau khi được phóng thích (lập tức xử dụng vũ khí do quân Anh giao, lập lại sự kiểm soát, chận bắt, lùng sục bắn giết người Việt nào dám chống lại..) khi Nhật đầu hàng Đồng Minh, đã cho thấy Pháp quyết tâm trở lại, củng cố ách thống trị của mình..- vì các hầm mỏ, đồn điền cao su, cà phê, gạo v.v – và nhất là  cuộc sống dễ dãi, phè phỡn trên đầu ngưòi dân thuộc địa…Các đồn điền này, như đồn điền Michelin ở Lộc Ninh hay các đồn điền trên Đà Lạt và Tây Nguyên vẫn còn tồn tại dưới quyền sở hữu của chủ Pháp sau khi miền Nam theo thể chế "cộng hòa", "độc lập" hẳn với Pháp. Vậy một cách đơn giản, người ta cũng hiểu là một nền độc lập trong…"liên hiệp Pháp" cũng chỉ là bù nhìn vì thực chất các nguồn tài nguyên vẫn nằm trong tay người "thực dân Pháp"!!!

Nếu ai thắc mắc, xin cứ xem diễn biến lịch sử Pháp tiếp theo sau với cuộc chiến đẫm máu Al-giê-ri nơi người Pháp quyết “tử thủ” giữ lấy mảnh thuộc địa Bắc Phi này mà họ cho là lãnh thổ hải ngoại Pháp. (territoire outre-mer) rồi tự kết luận lấy!!! Cuộc chiến này kéo dài 7 năm (1955-1962), huy động 440 ngàn quân Pháp, gây khủng hoảng chính trị tại Pháp với một cú đảo chánh bất thành và cuối cùng Pháp phải rút lui sau đó. Vào thời điểm đầu năm 1954, Pháp không dễ gì rút quân vì đã gửi sang Đông Dương 150 ngàn quân để bình định và 80% chiến phí của Pháp tại Đông Dương được tài trợ bởi Mỹ nhân danh cuộc chiến chống Cộng chặn làn sóng đỏ sau khi cuộc chiến Triều Tiên bùng nổ.

Xét về mặt lịch sử và quân sự, thì đây là một trận chiến đánh dấu một bước ngoặc lớn như trận hải chiến tại eo biển Đối Mã (Tsushima) giữa  Hải quân Nhật và Nga- mở đầu cho cuộc bành trướng của Nhật bản trên đường quân phiệt. Nhưng nó khác ở điểm tương quan lực lượng hai bên, không như trận thư hùng Nga-Nhật với lực lượng chiến hạm tương xứng về khả năng kỹ thuật và trọng tải. Trận Điện Biên là trận đánh giữa một đạo quân tinh nhuệ, thiện chiến, đầy đủ các màu da đen-trắng-vàng có khả năng cơ động, yểm trợ cao bằng phương tiện cơ giới (Pháp đã tải ba chi đội Thiết giáp với 10 xe tăng M24 Chaffee và toàn bộ tiếp liệu-lương thực-vũ khí-đạn dược-chi viện lên Điện Biên bằng phi cơ Dakota để tăng cường cho cứ điểm này) và một lực lượng nông dân dùng sức người kéo pháo và thồ tiếp liệu bằng xe đạp, với  lòng yêu nưóc truyền thống vô biên, và ý chí quyết tâm đánh đuổi thực dân dành lại độc lập!!! Hào khí ngất trời như lời họ hò kéo pháo “Hò dzô ta này, kéo pháo ta vượt qua núi…Dốc núi cao cao nhưng lòng căm thù còn cao hơn núi ....”.

ĐBP đã được xếp ngang hàng với các trận đánh lừng danh khác như trận Stalingrad, Kursk hay đổ bộ Normandie dù quân số tham chiến ít hơn vì ảnh hưởng chính trị chấn động địa cầu của nó…Trong các học viện quân sự hàng đầu thế giới như WestPoint (Mỹ), học viện không quân Airforce Academy (Mỹ), học viện tham mưu Thủy quân lục chiến Mỹ (Marine Corps command & staff college), Sandhurst (Anh) và Saint Cyr-Coequidan (Pháp), trường tham mưu Pháp (l’école d’État Major) và các trường Pháo Binh, Nhảy Dù của Mỹ…, trận đánh được nghiên cứu, phân tích và dùng làm tài liệu giảng dạy cho sinh viên sĩ quan..Nhiều quyển sách giá trị về trận đánh dứt điểm chủ nghĩa thực dân này tại Đông Dương đã được xuất bản..Trong đó, ta có thể đếm:
·        “DienBienPhu” hồi ký của tướng Dù Pháp Langlais (nxb: Presse Pocket, 1969)
·        “Hell in a Very Small Place: The siege of Dien Bien Phu” - Bernard B. Fall  (nxb: New York-Da Capo Press, 1966)
·         « La bataille de Diên Biên Phu » Jules Roy (Paris: René Julliard, 1963)
·        « Pourquoi Diên Biên Phu? » Pierre Rocolle (Paris: Flammarion, 1968)
·        « Dien Bien Phu: the epic battle American forgot” Simpson, Howard R.
·        « Nous étions à Dien Bien Phu », Jean Pouget  (Paris- nxb : Presses de la Cité, 1964),
·        « Pour une parcelle de gloire », tướng Dù Pháp Bigeard (nxb : Plon, 1975)
·        « Les 170 jours de Diên Biên Phú » và « 2ème classe à Diên Biên Phú »  Erwan Bergot nxb: Presse de la Cité.
·        « The Undetected Enemy: French and American Miscalculations at DienBienPhu,-1953John R. Nordell, Jr., nxb: Texas A&M University Press, 1995

Sang rạng sáng ngày thứ nhì của chiến dịch 14 tháng 3, cứ điểm Him Lam (Béatrice) trấn thủ bởi một tiểu đoàn thuộc chiến đoàn Lê Dương 13-đơn vị tinh nhuệ từng chiến đấu ở Bắc Phi chống Đức trong Thế Chiến thứ hai, đã thất thủ vỏn vẹn trong 8 giờ 30 phút giao chiến (từ 5 giờ 30 chiều hôm trước  tới 2 giờ sáng) với 4 sĩ quan chỉ huy tử trận - trong đó có 1 trung tá khi hầm trú trúng đạn pháo. Cuộc tấn công bắt đầu khi trời vạng tối- để các tiền sát viên Việt Nam có thể điều chỉnh pháo binh bắn trực xạ từ các ngọn đồi xung quanh vào thung lũng, và  khi màn đêm phủ liền ngay sau đó, có thể  ngăn cản phi pháo của Pháp phản pháo vào các vị trí đặt súng của Việt Nam.

Việc pháo binh Việt Minh trực xạ là điều hoàn toàn bất ngờ với quân Pháp khi họ cho rằng kéo pháo lên các ngọn đồi là việc bất khả thi, hoang tưởng và ngoài sức người!!! Nhưng hàng vạn dân công cùng bộ đội đã miệt mài ngày đêm cố kéo pháo lên các cao điểm xung quanh vì họ biết rằng chỉ có từ các cứ điểm cao, pháo binh Việt Minh mới có thể khống chế toàn bộ cứ điểm và phi đạo một cách hữu hiệu bù lại việc thiếu kinh nghiệm điều chỉnh pháo từ xa. Chỉ sau 2 ngày giáp trận, quân Pháp đã tiêu hao một nửa số đạn pháo dự trữ của căn cứ mà không khóa được các họng pháo đối phương, mất một pháo đội (6 khẩu 105 ly) bất khiển dụng.

Liên tiếp trong hai ngày sau đó, các cứ điểm Gabrielle trấn đóng bởi lính Bắc Phi Al-giê-ri và một phần Anne-Marie thất thủ dù Pháp cố phản kích với 2 tiểu đoàn Dù tăng viện gấp từ Hà Nội (tiểu đoàn 5 Dù (ngụy) Việt Nam-Bavoan và tiểu đoàn 6 Dù thuộc địa-BPC). Trong vòng 3 ngày giao chiến, quân Việt Minh, từ 100 cây số giao thông hào vây quanh đã làm chủ các cứ điểm phòng thủ mặt Bắc-đồi Độc Lập (Gabrielle) , Đông Bắc-đồi Him Lam (Béatrice), một phần Bản Keo Anne-Marie (Tây Bắc), tiến sát phi đạo và khống chế bãi đáp, cắt đứt cầu không vận tiếp tế cứ điểm Điện Biên Phủ. Một số lớn binh lính Pháp trong căn cứ đã đào ngũ sau đó, trốn xuống sông Nam-Youn vì mất tinh thần.

Về mặt tinh thần, đây là một cú sốc cho thực dân Pháp- vì theo chúng DBP là một cứ điểm bất khả xâm phạm như tên de CHEVIGNE, bộ trưởng Chiến tranh từng thốt l ên « C’est l’impregnable » sau khi viếng thăm  căn cứ này. Hầu hết các quan chức cao cấp như tướng Ely, Tổng tham mưu trưởng liên quân Pháp, tướng Fay tham mưu trưởng Không Quân Pháp, tướng Blanc tham mưu trưởng Lục Quân Pháp, tướng Mỹ O’Daniel, chỉ huy phái bộ quân sự Mỹ MAAG đều tới viếng thăm  Điện Biên Phủ, căn cứ không vận lý tưởng (base aéro-terrestre modèle).

Tên đại tá tư lệnh De Castries mất hoàn toàn khả năng chỉ huy vì khủng hoảng tinh thần trước sự khốc liệt của sức tiến công khiến trung tá Dù Langlais, chiến đoàn trưởng chiến đoàn 2 không vận (2ème Groupe Aéroporté)  phải đảm nhiệm việc chỉ huy và bố trí phòng thủ. Để giải thích việc tiếm quyền chỉ huy này, Langlais nói thẳng: “ Bất cứ quan lớn nào ở Hà Nội hay Sài gòn đều có thề bay lên đây và nhảy dù vào nếu họ không bằng lòng hay họ có nhận định gì khá hơn”. Tư lệnh chỉ huy Pháo Binh của căn cứ DBP, đại tá Piroth , viên chỉ huy Pháo binh giỏi nhất quân đội viễn chinh, tự sát vào đêm 14 rạng ngày 15 vì nhục nhã khi không thể “khóa miệng” được các khẩu đại pháo Việt Nam như hắn đã từng khoác lác- và hãi hùng vì viễn ảnh thất trận. (Việt Minh đã xử dụng hơn 200 họng pháo, súng không giật và cối để bắn hơn 350 ngàn quả đạn vào cứ điểm trong khi Pháp ước lượng địch thủ chỉ có thể triển khai tối đa từ 40 tới 60 họng pháo và cối với độ 25 ngàn quả). (Trung tướng Phạm văn Phú, tư lệnh quân đoàn Hai của quân đội Sài gòn sau này vào năm 75, chính ông đã chiến đấu trong tiểu đoàn 5 Dù BPVN với cấp bậc Trung Úy đại đội trưởng  dưói lệnh sĩ quan Pháp. Trận đánh ĐBP này và những tháng ông làm tù binh sau đó, đã để lại những dấu ấn không phai trong đời binh nghiệp tướng Phú.)

Sau đó, Việt Minh tiếp tục dần xiết vòng vây,  và đào giao thông hào tới gần phi đạo khiến Pháp phải phản kích vào ngày 26 tháng 3 bằng 3 tiểu đoàn Dù thiện chiến hầu giải tỏa áp lực phòng không trên đường băng của căn cứ. Đợt tiến công thứ nhì bắt đầu với đợt pháo kích 6 giờ 25 chiều 30 tháng 3 và xung phong vào 6 giờ 45, với 3 cứ điểm Eliane 1 et Dominique 1 và 6 thất thủ sau 15 phút kháng cự. Cứ điểm thứ tư, Dominique 2 mất 1 giờ sau đó. Vào ngày 2 tháng Tư, cứ điểm thứ 5-Huguette 7 thất thủ vào 2 giờ chiều.

Từ từ, gọng kìm bao vây siết lại dần, các trận đánh phản kích của Pháp dành lại các cứ điểm phòng thủ đã mất diễn ra dữ dội với thiệt hại nặng cho cả hai bên. Với tổn thất về nhân mạng quá lớn, cả hai phe đều giảm sức chiến đấu và chờ tăng viện- Pháp với lính Lê Dương Dù para-légionnaire được chở lên từ Hà Nội.

Đồi Huguette 6, quân Pháp và Việt Minh, mỗi bên giữ nửa ngọn đồi..trước khi Pháp tái chiếm lại toàn bộ ngọn đồi này vào ngày 5 tháng 4. Đến ngày 18 thì quân Pháp phải di tản, bỏ trống cứ điểm Huguette 6 vì không đủ sức tiếp tế trước sức ép vòng vây Việt Minh.

Đến ngày 20 tháng 4, sau hơn 1 tháng chiến đấu, quân Pháp chỉ còn ở cứ điểm chính 2400 tay súng trên 13000 khi bắt đầu tại khu vực trung tâm này. Vấn đề thất thủ chỉ là thời gian khi giao thông hào Việt Minh siết chặt chung quanh tuyến phòng thủ Pháp- Đạn phòng không của Việt Minh đã cắt đứt cầu không vận tiếp tế.

Rạng ngày 23 tháng 4, quân VM dứt điểm đồi Huguette 1 và bắt đầu đợt tiến công thứ 3 để tràn ngập Điện Biên Phủ kết thúc vào ngày 7 tháng 5.

Vào ngày cuối cùng, 7 tháng 5, tướng de Castries và Langlais phải ra lệnh hủy toàn bộ vũ khí, tài liệu, mật mã-khí tài  v.v để chuẩn bị ngưng bắn, bàn giao cứ điểm cho Việt Minh. Đại tá Langlais phải tự tay đốt chiếc mũ nồi đỏ Nhảy dù, biểu tượng của binh chủng thiên thần oai hùng để khỏi nhục nhã bị bắt bởi những người bộ đội Việt Nam mà 9 năm trước đó, sĩ quan Pháp khi họ trở lại Đông Dương thống trị đã xem thường  họ, những con người chỉ “xứng đáng làm bồi bếp và tài xế (chauffeur)..”- theo như lời cựu tướng Dù Bigeard đ ã  viết trong hồi ký của y.

Với ý nghĩa tinh thần và  lịch sử  trong 96 năm bị  trị - đưọc mở đầu bằng những phát súng "thần công" của Pháp nã vào thành Hà Nội- Hoàng Diệu tuẫn tiết –và nhiều lần nổi dậy  thất bại nhục nhã của quân dân Việt Nam-  Thì việc bắt sống toàn bộ hầm chỉ huy của tướng de Castries- và đại tá Piroth tự tử trước mức độ khốc liệt của trận đánh - đã  cho phép Điện-Biên-Phủ sánh với các chiến thắng oai hùng khác trong lịch sử dân tộc như khi Tôn sĩ Nghị phải tháo chạy, Sầm Nghi Đống thắt cổ tự vẫn trước sức tiến quân Tây Sơn dưới tài điều binh của vua Quang Trung Nguyễn Huệ hay khi quân Việt rượt Thoát Hoan về nước thời Nguyên, chém Liễu Thăng thời Minh. Đây là một chiến công mà bất cứ người Việt nào đều cảm thấy hãnh diện khi thấy hàng hàng lớp lớp quân thực dân Pháp, kẻ đã từng hống hách cuỡi đầu khinh thị tàn sát ngưòi Viêt trong 96 năm, bây giờ với cờ trắng phất phơ, thểu não, thất thần chui ra khỏi hầm dương cao tay đầu hàng!

Phần lớn bộ đội Việt Minh tham chiến ở Điện Biên không là đảng viên. Thậm chí có người chỉ theo Việt Minh vì đói sau trận đói khủng khiếp năm 45..Nhưng tất cả được động viên bằng một lòng yêu nước sâu sắc, vô biên, và sự căm thù cao độ thực dân Pháp, kẻ cướp nước đầy ải bóc lột khinh bỉ dân tộc, đã khiến họ ra đi tham gia chiến dịch với tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết hy sinh”.

Họ chiến đấu và hy sinh vì tin tưởng vào tiền đồ sáng lạn của đất nước khi đánh đuổi xong thực dân Pháp. Chính vì phần lớn bộ đội không là đảng viên nên đảng Cộng Sản cố tình chiêu dụ những con người yêu nước chất phát này bằng cách dụ dỗ “kết nạp đảng với họ”. Rất nhiều chiến binh thuộc tầng lớp trung lưu đã bị thanh trừng sau đó trong các cuộc đấu tố cải cách ruộng đất và Nhân văn giai phẩm hay các vụ án xét lại hữu khuynh, thanh trừng trong hàng ngũ quân đội, cán bộ và đảng viên.

Cho đến nay, CSVN vẫn âm mưu dựa vào việc đánh đuổi thực dân Pháp, tiêu biểu là chiến thắng Điện Biên Phủ cùng việc thống nhất đất nước bằng vũ lực tháng Tư 1975 như những kỳ công xác định vai trò lãnh đạo và cầm quyền độc tài của đảng. Điều này là một sự đánh lận con đen lịch sử cho những mưu toan độc quyền chính trị đen tối của đảng. Tham gia vào công cuộc chống Pháp là toàn thể nhân dân Việt Nam và các đảng phái chính trị trong liên hiệp Việt Minh..Các đảng phái này (như Việt Nam Quốc Dân đảng..) dần dà bị tiêu diệt ngầm bởi cộng sản khi họ có mưu toan khuynh đảo nhằm nắm toàn quyền trong liên hiệp Việt Minh.

Chiến thắng Điện Biên không phải là chiến thắng riêng của đảng CSVN, mà là của toàn dân tộc, không phân biệt Thượng Kinh hay tôn giáo. Chỉ trừ có một thiểu số vong bản, vọng ngoại, đầy mặc cảm và sẵn sang làm tay sai nước ngoài mới phủ nhận sự vĩ đại, hào hùng của chiến thắng này. Tất cả những chiến công oai hùng chống ngoại xâm của dân tộc là di sản của toàn thể người dân Việt, không thể phủ nhận được bởi bất cứ phe phái, màu sắc chính trị nào. Khi phủ nhận chiến thắng Điện Biên vì cho là nó nhuốm màu đỏ cộng sản, vô hình chung, người ta đã phủ nhận sự hy sinh của tất cả những con người yêu nước tham gia kháng chiến chống Pháp từ khi Pháp bắt đầu đặt chân lên Việt Nam, nó bao gồm nghĩa quân các phong trào Cần Vương đến Quốc Dân đảng và tất cả các đảng phái khác. Cũng theo đó, việc phủ nhận chiến thắng này là việc công khai thừa nhận vai trò chính đáng của đảng CS trong sự nghiệp  chống  thực dân Pháp.. Điều mà người CS mong mỏi và dựa vào để biện minh cho thể chế độc tài hiện nay trên toàn đất nước!!!

Hiểu được điều này và thấy sự cao cả của những người lính hy sinh vì đất nước, vai trò gian dối, lợi dụng xương máu của đảng CS càng lộ rõ. Họ đã cướp đoạt chính nghĩa của cuộc chiến kháng Pháp cho mưu đồ riêng của đệ Tứ cộng sản Komintern. Và sau đó, họ phát động cuộc chiến giải phóng miền Nam thống nhất đất nước với chiêu bài “chống Mỹ cứu nước” xua đẩy hàng hàng lớp lớp thanh niên vào chỗ chết. Người bộ đội nhân dân đơn thuần, chất phát, trước đó là Việt Minh hay sau này là Việt Cộng, ra đi cầm súng với tấm lòng yêu nước chân chất nhưng tất cả đều bị bọn phù thủy chính trị cộng sản cướp đi rồi đẩy họ vào tử địa, đánh nhau với người lính “Ngụy” miền Nam cho chế độ độc tài chuyên chính vô sản và một thiểu số cầm quyền hưởng lợi.

Trong nước, người cộng sản chỉ đề cập tới cao trào Xô Viết Nghệ Tĩnh vào năm 1930. Nhưng không đá động đến cuộc khởi nghĩa Yên bái xảy ra trước đó của anh hùng Nguyễn Thái Học cùng các liệt sĩ Việt Nam Quốc Dân đảng đã vị quốc vong thân khi bước lên đoạn đầu đài của thực dân Pháp sau khi thất bại -  chỉ  vì sự đố kỵ  hẹp hòi đảng phái chính trị -VNQDĐ là kẻ thù của cộng sản từ khi đảng CS thành lập. Đó là một điều nhục nhã lớn vì dù họ không cùng chính kiến, đường lối nhưng cũng nằm xuống cho Tổ quốc Việt Nam..Ngày nay tuy Trung quốc, nước cộng sản láng giềng mà CSVN xem như mẫu mực học hỏi, vẫn giữ vai trò lãnh đạo của đảng cộng sản nhưng họ vẫn xem trọng di sản lịch sử của quốc phụ Tôn Dật Tiên và cuộc cách mạng Tân Hợi đưa nước Trung hoa ra khỏi thời phong kiến thành lập chế độ dân quốc. Mộ của ông được chăm nom cẩn thận và các giai đoạn lịch sử đó đều được đưa vào giáo trình một cách sòng phẵng với lịch sử.

Người Việt Nam hôm nay, trong và ngoài nước, cần phải học hỏi cách hành xử dân chủ trưóc tiên bằng cách tôn trọng lịch sử. Không thể phủ nhận  xương máu và lòng yêu nưóc của đồng bào tiền nhân trong bất kỳ chiến tich nào. Chỉ có vậy, tinh thần dân chủ mới khởi sự bắt rễ khi người ta tôn trọng sự thật lịch sử, và dám can đảm hỏi ngược và làm lở loét tất cả những hào quang giả tạo do bên này hay bên kia tạo ra để đánh bóng cho phe mình. Khi dám nhìn thật lịch sử, hỏi ngược và vạch trần bất cứ dối trá nào trên quá khứ, người dân sẽ tiến tới đánh dấu hỏi trên hiện tại và sự khác biệt giữa những lời hứa hẹn của người cầm quyền và thực tế..rồi hội họp lại bàn bạc phương án giải quyết, đề nghị thay đổi người cầm quyền dối trá bằng những người khác, đảng phái khác được sự tín nhiệm của dân chúng hơn. Hay tự mình đứng ra lập hội, lập đảng để bàn việc nước cùng kế sách mới cho dân tộc, quốc gia, thách thức đảng cầm quyền đương nhiệm về việc trị nước-an dân-kinh bang-tế thế..!!!

 Đây là những gì đang xảy ra ở các nước Anh, Úc, Mỹ và Tây Ban Nha…nơi nhân dân đòi hỏi sự thật về lý do cuộc chiến tấn công I-rắc..Và phe Hữu ở Tây ban Nha đã mất quyền nắm chính phủ, nhường lại cho phe Tả, sau khi bị người dân bất tín nhiệm vì gửi quân tham chiến. Hay như tại Hàn quốc hiện nay, tổng thống bị quốc hội cách chức vì dính dáng vào tham nhũng.

Xin nghiêng mình kính cẩn mặc niệm tất cả những chiến sĩ Việt Nam đã anh dũng hy sinh, bỏ mình vì độc lập dân tộc trong trận chiến Điện Biên. Các vị  đã đi theo con đường tiền nhân những thời đại trước, xả thân vì độc lập, tự do và hạnh phúc dân tộc, cứu đất nước khỏi ách đô hộ của ngoại bang. Những gì khốn nạn cho đất nước sau đó như cuộc chiến tương tàn anh em hay sự độc tài cộng sản là những gì xảy ra về sau, điều mà không tài nào các vị tưởng tượng được khi các vị lên đường chiến đấu và hy sinh cho đất nước- dân tộc, với tấm lòng trong sáng như trăng Rằm.

Trước các vị là hàng hàng lớp lớp anh hùng, anh thư  đất Việt, sau các vị là những người lính Hải Quân miền Nam- VNCH đã bỏ mình khi chiến đấu bảo vệ Hoàng Sa, và những người bộ đội hy sinh bảo vệ biên giới trên đất, trên biển,  trong những lần đụng độ với Trung Quốc vào năm 79 và sau đó.

Do đó, Tổ quốc và người dân Việt Nam sẽ mãi mãi ghi ân các vị cho dù triều đại hay chế độ chính trị  nào cũng sẽ đến rồi đi trong chập chùng miên viễn của lịch sử. ./.

Minh Triết NCD

Thursday, June 19, 2014

Hãy Trả Lại Sự Vinh Quang Vĩ Đại Chân Chính cho Chiến Thắng Điện Biên Phủ của Dân Tộc Việt Nam.

Hãy Trả Lại Sự Vinh Quang Vĩ Đại Chân Chính cho Chiến Thắng Điện Biên Phủ
của Dân Tộc Việt Nam.
*
Điện Biên Phủ- mùng 5 tháng 4 năm Giáp Ngọ
(7-5-1954) Chiến Thắng Vĩ Đại
Của Nhân Dân Việt Nam.


Đã 60 năm trôi qua, đất nưóc đã thống nhất- thế gìói đã bưóc qua kỷ nguyên mói của tự do dân chủ, sự thật, và nhân bản- Nhưng chiến thắng Điện Biên Phủ mùng 5 Tháng 4 năm Giáp Ngọ vẫn chưa đưọc nhìn lại đúng đắn,  để đặt nó vào vị trí của lịch sử, và nhất là trở về vị trí đúng đắn của chiến tích oanh liệt này trong lịch sử chống ngoại xâm của nhân dân Việt Nam. Đây là một trong những nỗi buồn, chua xót nhất của dân tộc!


Trải dài suốt mấy ngàn năm văn hiến, dân tộc Việt đã dạn dày kinh qua nhiều cuộc xâm lăng- gần một nghìn năm nô lệ của ngưòi Trung Hoa, và rồi sau đó lại rơi vào nhũng cuộc tấn công xâm lược qua các triều đại phong kiến của Trung Hoa- Hán Đưòng Tống Nguyên- Minh và nhà Thanh.. Nhưng rồi kết quả, dẫu mất mát, tiêu hao, đau xót, nhân dân Việt Nam đã kiên cường anh dũng đẩy lùi từng đợt xâm lược này bằng những chiến tích lẫm liệt và vĩ đại, đuợc lãnh đạo bởi  những anh hùng, anh thư đất Việt:  Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Lê Đại Hành, Lý Thường Kiệt, Trần Nhân Tôn, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi Nguyễn Trãi, và Quang Trung Hoàng Đế, và trên hết vẫn là những hy sinh cao cả vô bờ bến của nhân dân Việt Nam!

Những chiến tích oanh liệt này đã đưọc hầu như toàn thể nhân dân Việt Nam đồng lòng nhất trí ghi công tưởng nhớ và đặt để vào đúng vị trí trong lịch sử dân tộc với niềm tự hào chung  (Có lẽ chỉ trừ một số rất nhỏ ngưòi ngoại quốc gốc Việt đang bắt đầu trở gót quay lưng lại với dân tộc bởi  não trạng mặc cảm tự ti bắt “tổ tiên tổ quốc ăn năn” vì sụ bất lực, bất tài của chính bản thân mình.)

Nhưng nỗi bất hạnh vẫn bám nghiệt ngã vào dân tộc nhỏ bé này. Độc lập, tự chủ nhưng không được thái bình trọn vẹn với những cuộc đảo chính, nội chiến tương tàn. Chưa đưọc bao năm, thì thực dân Pháp tràn  vào mở đầu nỗi đau bị đô hộ, lần này từ phưong Tây . Dân tộc Việt Nam đã chịu gần 100 năm cùng chung số phận với biết bao nhiêu dân tộc Á châu khác cho đến ngày mùng 5 tháng 4 năm Giáp Ngọ ( tức mùng 7- tháng 5 năm 1954) với chiến thắng Điện Biên Phủ, chính thức chấm dứt thời kỳ nô lệ thực dân Pháp.

Nhưng đau đớn, bất hạnh, chiến thắng Điện Biên Phủ đã không đạt đưọc kết quả toàn vẹn trên mặt kết hợp thống nhất đất nưóc như các cuộc chiến thắng ngoại xâm trưóc đây, và lại càng không kết hợp được sự nhất trí đồng tâm ghi công tưởng nhớ của đại đa số nhân dân Viêt Nam ít nhất là ở thời điểm trưóc ngày 30-4 năm 1975 bởi  những biên gìói chính trị  nhỏ hẹp, não trạng phe phái vong bản.

Có khá nhiều nguyên nhân sâu xa đã đưa đến nỗi buồn chua xót này. Nhưng nguyên nhân chính, rõ rệt nhất vẫn là sự chia cắt ý thức chính trị, ảnh hưỏng thế lực ngoại bang và não trạng vong bản của giới lãnh đạo (Không phải của nhân dân Việt Nam) trong cuộc chiến chống thực dân- trong thời chinh chiến Quốc Cộng tương tàn, và não trạng này vẫn kéo dài cho đến ngày hôm nay. Vì vậy mà chiến thắng lẫm liệt oai hùng Điện Biên Phủ vẫn chưa đưọc trả về đúng vị trí đúng đắn của toàn thể nhân dân Việt Nam, để toàn dân đồng lòng tưởng nhớ và ghi công như tất cả các chiến tích oai hùng trong lịch sử của dân tộc chống ngoại xâm kiên cường và bất khuất này.

Nhìn từ con mắt của đảng CSVN và những ngưòi theo nó:

Chiến tích này là của riêng Đảng, đưọc lãnh đạo bởi Hồ Chí Minh, dưói ánh sáng chỉ đạo của tư tưởng Mác-Lê- mà họ thưòng gọi là cuộc “Cách Mạng Việt Nam.” Nói một cách khác, cuộc chiến thắng của nhân dân Việt Nam đã bị đảng CSVN bóp nhỏ lại chỉ đủ nằm trong tiến trình mở đầu của cái gọi là cuộc “Cách Mạng Vô sản” theo chỉ đạo của phong trào cách mạng vô sản thế giới do Nga Hoa (Liên Xô-Trung Quốc) trợ giúp và chỉ đạo “dưới ánh sáng Mác Lê-Nin vĩ đại”.

Nhìn Từ con mắt những ngưòi theo các chế độ Ngụy miền Nam, và một số ngưòi ngoại quốc gốc Việt.

Những ngưòi này, cũng cùng nhận định với CSVN mà cho rằng đây chỉ là trận chiến mà chính Hồ Chí Minh và đảng CSVN tự gây ra để tiến hành chủ nghĩa Cộng Sản cho đưọc thuận tiện, đúng bài bản “ba giòng thác cách mạng!” Một số không ít, không những phủ nhận, không tưởng nhớ ghi công những ngưòi nằm xuống hy sinh trong  chiến thắng oanh liệt này, mà còn chê bai, chỉ trích cố gắng “hạ bệ” nó -và coi như không đáng kể đến.

Nhìn từ con mắt  của Ngưòi Việt Nam Duy Việt Chân Chính.

Với một ngưòi Việt Nam có tinh thần Duy Việt chân chính, không tự xuẩn hoá khoác lên ngưòi mầu áo chính trị ngắn hạn giả tạo, thì chiến thắng Điện Biên Phủ- đây thật sự là chiến thắng dứt điểm chế độ thực dân Pháp dành độc lập của toàn dân, không phải của riêng đảng CSVN! Dù chiến tích này đưọc lãnh đạo bởi Hồ Chí Minh, nhưng nó đưọc xây dựng bằng tài sản, mồ hôi, xương máu của đại đa số những con dân Việt Nam yêu nưóc không Cộng Sản, những ngưòi như cụ Phan Khôi, như Tạ Ngọc Phách, khi chưa thành Trần Độ, nhà văn Quang Dũng, tiểu đoàn Tây Tiến, như gia đình bà cụ Nguyễn Thị Năm, trong đó các con trai của bà từng giữ chức vụ cấp trung đoàn. v.v  Sự đóng góp của đảng viên CSVN thực thụ chỉ là thiểu số mà trong đó  ý thức tham gia Đảng là do lòng yêu nưóc và nhu cầu yêu nưóc chân chính, chứ ý thức tham gia vì chủ nghĩa cộng sản không có, hoặc nếu có thì cũng loáng thoáng do ngộ nhận mà thôi như Phùng Cung, Phùng Quán, Trần Dần v.v   

Sự thừa nhận và hãnh diện chân chính về chiến tích oai hùng này đã đưọc ngưòi dân Việt Nam ở phần đất miền Nam trưóc năm 1975 xác định nó một cách gián tiếp dù đã bị kềm hãm bởi quan điểm chính trị của nền đệ nhất cộng hòa lúc bấy giờ.

Nếu ai đã từng xem qua cuốn phim “Chúng Tôi Muốn Sống” của đạo diễn Vĩnh Noãn, do Lê Quỳnh-Mai Trâm thủ hai vai chính, đại đội trưỏng Vinh, và Lan ngưòi yêu của Vinh- chắc không thể quên phần đầu-bối cảnh quan trọng của truyện phim đã nói lên được điều này.

Dù câu chuyện được xếp đặt cho mục tiêu “chống cộng” của chế độ chính trị mà trong đó quá nửa những nhân vật đầu não quan trọng xuất thân từ gốc lính đánh thuê, hoặc tay sai của Pháp- nhưng đưọc thực hiện trong những năm đầu của chế độ, bởi đa số những nhân sự từ ngoài Bắc di cư vào Nam sau hiệp định Giơ Ne vơ, những con ngưòi trực tiếp hoặc gián tiếp tham gia chiến dịch Điện Biên với ý thức tự trọng dân tộc, và nhất là họ đã đưa đưọc tâm tư của họ, những ngưòi yêu nưóc chân chính chống thực dân Pháp, trong bối cảnh chính trị phức tạp lúc bấy giờ, vào phần đầu của câu chuyện này với những dữ kiện có thật này!

Ngưòi viết xin đưọc phép lược qua cuốn phim này để thấy được nỗi cay đắng của những con ngưòi Việt Nam yêu nước, yêu dân chủ tự do  pháp trị thật sự, đã đau khổ như thế nào giữa nhưng xâu xé tương tranh của não trạng chính trị nhỏ hẹp vong bản của hai thế lực “Quốc và Cộng!”

Để thấu hiểu rõ ràng đưọc sụ tinh khiết trong lòng yêu nưóc của những ngưòi Việt Nam chống ngoại xâm trong giai đoạn phức tạp nhùng nhằng này. Tôi xin đưọc nhấn mạnh những sự kiện quan trọng theo thứ tự năm tháng, những biến cố trực tiếp ảnh hưỏng đến sự chia cắt của dân tộc nói riêng và trong tiến trình kháng chiến chống thực dân nói chung.

25-8-1883 Triều  Đình Việt Nam ký Hàng Ước- với Pháp- và  hàng ước Pa tơ nốt –(Patenotre 1884) Tên Việt Nam chính thức bị xóa trên các văn bản chính thức… Pháp chia Việt Nam ra làm 3 nưóc:
1-Tonkin (Bắc-Kỳ)- Pháp bảo hộ;
2-An-Nam (Trung Kỳ-Huế) do Vua nhà Nguyễn cai trị nhưng dưói sự điều hành bảo hộ của Pháp-
3-CochinChine (Nam Kỳ thuộc địa của Pháp từ 1867).

1887- Pháp thành lập Liên Bang Đông Dương (Indochina Union gồm 3 nưóc Việt Nam- Miên-Lào)

1919- Tại  Vẹc Xây (Versailles)- Nguyễn Ái Quấc đưa kiến nghị 8 điểm-Nhưng bị đuổi ra. Hội nghị không biết có kiến nghị này.

1925- -Bảo Đại lên ngôi- năm 12 tưồi.
-Nguyễn Ái Quóc thành lập Thanh Niên Cách Mạng Đồng Minh Hội.
-Nguyển Thái Học thành lập VNQDĐ.

1930- Khởi Nghĩa Yên Báy- của VNQDĐ, Nguyễn Thái Học - thất bại- VNQDĐ coi như hết lực quân sự.
-Đông Dương Cộng Sản đảng đưoc Hồ Chí Minh  thành lập tại Hồng Kông.

10-5-1941-   Hồ Chí Minh thành lập Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội. tại Pác Pó.

9-3-1945- Quân phiệt Nhật  dựng Bảo Đại- Trần Trọng Kim- để  “trao lại độc lập cho Việt Nam trong khối Đại Đông Á”- với sự ra đòi của  Cờ  vàng ba sọc- theo ý niệm tôn quân của quẻ Ly (hào 1).

29-8-1945 -Thành lập Chính phủ lâm thời Hồ Chí Minh bao gồm nhiều thành phần đảng phái nhân sĩ của đất nuớc- Bảo Đại  là Cố Vấn Tối Cao!!!

2-9-1945  Hồ Chí Minh đại diện  Chính phủ lâm thời  tuyên bố độc lập ở Miền Bắc.

12-9-1945 Lính Anh Quốc  vào Sàigòn giải giới  Nhật theo tinh thần hội nghị Potsdam. Dùng lính Ấn-GuKhar- cùng phối hợp với  cả Nhât, Pháp để càn quét kháng chiến Viêt Nam. Tổng thống Mỹ  Truman, viện trợ máy bay xe vũ khí để Pháp tái thuộc địa Việt Nam.

21-9-1945  Tưóng Anh Douglas Gracey đưa Quân vào VN- áp đặt thiết quân luật.

24-9-1945 Tướng Pháp Jacque Philippe Leclerc đến Sài Gòn để tiến hành tái lập quyền thuộc địa ở Viêt Nam.

11-1945  Hồ Chí Minh tuyên bố giải tán Cộng Sảnh Đông Dương  theo yêu cầu của Trung Quốc đổi lấy sự hậu thuẫn tiếp vận từ Trung Quốc..

1-1946  Thành lập Hội đồng Quốc Gia gồm Hồ Chí Minh, đảng CSVN, VNQDĐ, các đảng phái không cộng sản v.v

6-3-1946  HCM ký với Pháp công nhận nền Tự Trị VN trong Liên Hiệp Pháp.. Quân Pháp đưọc quyền trở lại miên Bắc.- Dư luận phản đối và câu giải thích bất hủ của Hồ Chí Minh là  “Thà ngửi cứt Pháp một tí còn hơn ăn cứt Tầu cả đòi!”

1-6-1946  HCM ký Fountainebleau. ký nhưọng quyền sinh hoạt  cho Pháp tại VN.. (Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp  các đảng viên then chốt của đảng CSVN khởi sự công khai tiến hành tiêu diệt những ngưòi yêu nưóc thuộc các đảng phái khác hoặc từ chối không theo lý tưỏng Cộng Sản..)

19-12-1946  Viêt Minh bắt đầu tấn công Pháp- Pháp thanh tảo bình định Hải Phòng có lực lượng Việt Gian tham dự - một số những nhân sự này sau trở thành lạnh đạo VNCH!

15-8-1947  “Giải Pháp Bảo Đại” thất bại..

5-6-1948.  Cao Ủy Pháp Bolaert và Nguyễn Văn Xuân ký thỏa ước Hạ Long với  Bảo Đại làm quốc trưởng- Nguyễn Văn Xuân thủ tưóng.- Cả Hồ Chí Minh  và Ngô Đình Diệm  cùng phản đối  Nguyễn Văn Xuân.

8-3-1949  Tổng thống Pháp Vincent Auriol -Bảo Đại ký thỏa ưóc chống cộng.. Elyssêê.

14-1-1950  HCM chính thức kêu gọi chống Pháp.. Liên Xô và Trung Quốc ủng hộ Hồ Chí Minh.

7-2-1950 Anh, Mỹ chính thức ủng hộ Bảo Đại... cuộc chiến tương tàn mở màn trong bàn cờ của Ngọai bang bưóc vào gia đoạn đẫm máu.

8-5-1950  Mỹ Chính thức ký hiệp ưóc quân sự ủng hộ Pháp tại VN..

3-8-1950  MAAG của Mỹ đến VN -huấn luyện quân sự.

7-1951  Mỹ cố tình hất cẳng quyền lực thực dân Pháp- đã đưọc tái lập sau khi đệ nhị thế chiến chấm dứt- bằng cách ký hiệp ưóc viện trợ trực tiếp cho miền Nam không thông qua Pháp.

7-1952  Truman ngầm công nhận  chế độ miền Nam –nâng  Văn Phòng Liên Lạc Mỹ  (US Legation) lên bậc Đại Sứ.. (Embassy , coi như hai quốc gia chủ quyền tương quan) hoàn toàn hất cẳng Pháp để nhảy vào Việt Nam trực tiếp điều động cuộc chiến.

27-7-1953 Trung Cộng  tăng viện cho lực lượng Kháng Chiến Việt Minh, CSVN trao đổi bằng hứa hẹn nhưòng biên giói .

7-5-1954 Chiến Thắng  Điện Biên Phủ..

18-6-1954  Ngô Đình Diệm nhậm chức Thủ Tướng từ Bảo Đại. tại Cannes- ở Pháp.

20-21-7-1954    Hiệp định Geneve về Đông Dương.
-Tưóng Tạ Quang Bửu.. đại diện Việt Minh.
-Henri Delteil – đại diện Pháp..
 **** Nhưng bản Tuyên bố chung cuối cùng- đúc kết- bản văn thứ hai của Hiệp định ngưng chiến-Không đưọc ký...

11-10-1954 :  Hồ Chí Minh  lãnh đạo CSVN (đảng Lao Động)  chính thức nắm quyền tại  Hànội  không có lực chống đối- CSVN hoàn toàn kiểm soát miền Bắc từ vĩ tuyến 17… Lực lượng đối lập của các đảng phái khác đã rút  theo Pháp Bảo Đại -Di Cư  vào Nam từ tháng 8-1954.

Bối cảnh thời gian của phim đuợc đặt trong thời khoảng năm 1952-1954. Thời điểm biến chuyển đau thương của toàn bộ số phận dân tộc Việt Nam, đây là giai đoạn đầu của chiến dịch Điện Biên Phủ-  khi  những thế lực ngoại bang quyết định dấn sâu vào nội bộ của dân tộc bất hạnh này. Chúng ta nên hiểu sự tế nhị khó khăn của những ngưòi chủ trương và tham gia làm bộ phim này. Những ngưòi đã từng sống tham gia trực tiếp hoặc gián tiếp trong phong trào Việt Minh, và có kẻ từng tham gia trận Điện Biên Phủ-  Bộ phim đưọc thực hiện trong một chế độ mà hầu như toàn bộ những nhân vật của giới cầm quyền, trưóc đó từng đứng vào hàng ngũ của thực dân Pháp hoặc bên cạnh Pháp chống lại phong trào kháng chiến Việt Minh, đặc biệt là ngay trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Cho nên sự lựa chọn bối cảnh của họ cho bộ phim rất tế nhị!

Bối cảnh nền của câu chuyện là hình ảnh can trưòng, oai hùng tiến công của bộ đội Việt Nam, có đại đôi trưởng Vinh, tiến công đánh đồn thực dân Pháp- hình ảnh lính thực dân Pháp thua trận đầu hàng!  Tất cả đã làm nổi bật ý nghĩa của cuộc đối thoại giữa nhân vật đảng viên của “đảng Hồ Chí Minh”, chính ủy, cố gắng nhấn mạnh thuyết phục Vinh về vai trò vị trí Bác và Đảng! “Bác và Đảng sẽ trả công và cho nghỉ phép v.v” Nhưng Vinh đã trả lời:

-Vinh : “ Tôi chiến đấu không phải để được mong ân thưởng, mà mục đích của Tôi là được góp  phần vào trong công cuộc giải phóng dân tộc thoát khỏi ách thực dân vàbất cứ một chế độ áp bức nào khác…..”
(Chúng ta có thể thấy đưọc mức tế nhị của những ngưòi làm phim với câu trả lời của Vinh, khi phim đưọc thực hiện  dưói chế độ độc tài áp bức mà đa số giới cầm quyền từng là tay sai phục vụ dưói trướng  kẻ “xấu thua cuộc” là thực dân Pháp!!!)

-Đảng Viên Chính Ủy: Nhưng dù sao Bác và Đảng cũng ghi công đồng chí!

-Vinh: Trong lúc này Tôi xin đồng chí hãy tạm gác bỏ mọi vấn đề thuộc về chính trị. Tôi, tôi chỉ có biết chiến đấu cho chính nghĩa quốc gia thế thôi!

(Chính vì đoạn phim với bối cảnh quan trọng này mà năm 1986-87 đã có một cuộc  vận động ngầm ngăn cản không cho trình chiếu rộng rãi từ một số hội đoàn chống Cộng ở Hài Ngoại, dù phim được nha điện ảnh thời đệ  nhất Cộng Hoà thực hiện cho mục tiêu chống cộng! Tôi xác nhận sự kiện này vì lúc đó tôi đang sinh hoạt chính trị thường trực trong môi trưòng này! Hiện nay phim đã đưọc đưa vào DVD)

Đây không chỉ là một cuộc đối thoại giả tưởng của phim ảnh, mà thật sự chính là câu trả lời tiêu biểu của bất kỳ ngưòi Viêt Nam nào đã dấn thân tham gia vào công cuộc kháng chiến kiên cường chống thực dân  của dân tộc! Và đây cũng chính là ý nguyện, khát vọng của bất cứ ngưòi Việt Nam nào đã và đang đi vào đấu tranh cho nền độc lập dân chủ và tự do thật sự cho đất nưóc Việt Nam.

Câu trả lời của đại đội trưởng bộ đội Việt Minh- Vinh  là câu trả lời, là ưóc vọng, là tinh thần, là mục đích tối hậu cao cả  hướng tiến chiến đấu của  bất kỳ những ngưòi yêu nưóc “không cộng sản” nào đã đi vào chiến dịch Điện Biên Phủ đầy đại nghĩa ái quốc, với khát vọng độc lập tự chủ cho quốc gia, dân tộc! (Trong đó có cụ thân sinh của tôi, anh em của Cụ, bạn bè cùng thế hệ với Cụ- Gia đình cụ Ngoại của tôi, cũng ủng hộ và đóng góp tài sản lẫn sinh mạng- Không kể những sinh mạng đã chết oan ức uất hận trong cuộc cải cách ruộng đất tàn độc đẫm máu, bởi những kẻ lãnh đạo phản bội bỉ ổi và trâng tráo!) Và hôm nay nhân dân Việt Nam, thế hệ trẻ Việt Nam đang trả lời và sẽ trả lời như thế trong cuộc đấu tranh dân chủ hóa đât nưóc Việt Nam hôm nay. Nhân Dân Việt Nam yêu nưóc, trong bất kỳ thời điểm nào, họ làm tất cả hy sinh tất cả vì khát vọng dân tộc, vì tổ quốc, chứ không vì lãnh tụ, không vì chế độ chính trị, lá cờ, hay bất kỳ chủ nghĩa Nga Mỹ nào cả! 

Nhân vật đại đội trưỏng Vinh không phải chỉ  đơn thuần là nhân vật giả tưỏng của phim ảnh tuyên truyền, mà chính là đại biểu của những ngưòi như các ông con trai Cụ Bà Nguyễn Thị Năm, như cụ thân sinh của Tôi. Nhân vật Vinh đưọc cấu tạo bằng những kinh nghiệm đòi sống thật của đại đa số ngưòi Việt Nam yêu nưóc không cộng sản nơi đất Bắc thời bấy giờ! Những ngưòi này, có ngưòi còn sống sót sau hai cuộc chiến-  Điện Biên Phủ oai hùng và “cuộc chiến” đồi bại trá hình “cải cách ruộng đất!”

Từ những tình cảm và ưóc vọng của Con Ngưòi Việt Nam khát khao độc lập dân chủ tự do như vậy, Chúng ta mới nhìn chiến thắng Điện Biên như là một ngưòi Việt Nam, với một tinh thần trong sáng không thiên lệch mưu toan chính trị như Vinh, thì không ai có thể phủ nhận đuọc giá trị vĩ đại của Điện Biên Phủ với công sức xương máu của nhân dân Việt Nam! Vì vậy ngưòi Việt Nam còn sống sót hôm nay phải có bổn phận tưởng nhớ ghi công tất cả những ngưòi đã nằm xuống trong trận đánh lịch sử này. Họ nằm xuống vì khát vọng tự chủ, độc lập tự do dân chủ cho đất nưóc Việt Nam, cho chúng ta hôm nay!

Cũng như tất cả những con ngưòi Việt Nam chân chính, không thể bội nghĩa với tất cả những ngưòi đã hy sinh nằm xuống trong trận chiến biển Đông với Trung Quốc  năm 1974- Họ xả thân không phải vì giữ ghế chính trị cho chế độ Ngụy quân phiệt Nguyễn Văn Thiệu, hay cho nền “dân-chủ Mỹ” bên kia bờ đại dương, mà họ xẻ chiến hạm Trung Cộng với tinh thần yêu nưóc bảo vệ giang sơn chống ngoại xâm Trung Quốc! (Vì vậy mà khi họ lóp ngóp ngụp lặn chống chỏi giữa biển Đông! lãnh đạo của họ và đồng minh Mỹ quay lưng phản bội, để mặc họ!) Những ngưòi đã nằm xuống trong những cuộc chiến chống ngoại xâm, họ khác với một số ngưòi gốc Việt hôm nay đang phải ra sức gào thét bảo vệ, tuyên dương Mỹ, Úc, Pháp v.v với mặc cảm tự ti ăn nhờ ở đậu, não trạng tay sai vong bản bệnh hoạn, chứ không phải bằng sự tự trọng kiên cường bất khuất của ngưòi Việt Nam!

Cũng chính vì não trạng này đã khiến họ trở thành bệnh hoạn, “chống cộng” dựa trên sự thù hận quá khứ của riêng họ và quyền lợi hiện tại hải ngoại của riêng họ- Ở trong tâm não những con ngưòi này không còn sợi giây liên lạc tình tự văn hóa vói dân tộc Việt Nam nữa- Cho nên không những họ cố gắng ra sức bôi nhọ phủ nhận giá trị xương máu của nhân dân đồng bào Việt Nam trong chiến thắng Điện Biên Phủ, mà ngược lại tung hô tuyên dương những tên “tướng tá” gốc lính đánh thuê tay sai cho thực dân Pháp với thành tích đã từng đi càn quét nả đạn vào nhân dân, kháng chiến Việt Nam, những tên đã cầm súng dưói là cờ thực dân Pháp mà bằn vào ngưòi Việt Nam trong trận chiến Điện Biên Phủ! (Như vậy chúng ta đã hiểu tại sao cái tên Điện Biên Phủ bị lướt qua trong “Chúng Tôi muốn Sống” nhưng tinh thần Điện Biên Phủ đã đưọc trình bày tuyệt vời qua hình ảnh Vinh và những bộ đội trong đại đội của Vinh, từ những cảnh tiến công can trường, anh dũng đánh đồn Pháp- cho đến sự tinh anh quả cảm phục kích đoàn chiến xa của Tây- và thái độ bênh vực Vinh của bộ đội -đã nhất tề đúng dậy đưa súng lên đạn sẵn sàng bảo vệ Vinh, khi tên chính ủy và công an của Hồ Chí Minh đến bắt Vinh về làng đấu tố!)

Chưa hết, loại ngưòi này còn quay lại chê bai phỉ nhổ Con Ngưòi Việt Nam, giá trị văn hoá truyền thống đạo lý Việt Nam. Cái gì của Việt Nam cũng xấu xa thấp kém, từ thời tiết đến văn hoá!  Họ đổ lỗi cho văn hoá Việt Nam tất cả những mặc cảm thua thiệt, bất tài của họ! Nhưng may mắn họ đã là những ngưòi ngoại quốc chỉ có cái “gốc Việt” mà thôi! Họ không thừa nhận sự vĩ đại của chiến thắng Điện Biên Phủ, xương máu ngưòi Viêt Nam yêu nưóc, đây cũng là lẽ thưòng tình!!!

Những ngưòi nằm xuống vì tự chủ độc lập, vì bảo vệ lãnh thổ tổ quốc, họ tiến vào lằn lửa đạn của quân thù, xem tấm thân nhẹ như lông hồng với tinh thần và ý chí vì dân tộc đất nưóc, chứ không vì cá nhân lãnh đạo, hay vì một chủ nghĩa chính trị nào, hoặc ngay cả vì một thể chế chính trị nào cả. Chúng ta những ngưòi Việt Nam còn sống sót không đưọc quyền gian trá trét lên nấm mồ của họ những phấn son của chính trị phe phái. Không ai đưọc quyền xử dụng sự hy sinh lẫm liệt, cao cả của những ngưòi yêu nưóc này, dù họ ở bất cứ chiến tuyến nào, để phục vụ cho mục tiêu chính trị phe phái của mình. Đây là một hành động phi nhân, vô đạo lý, vô liêm sỉ!

Chiến thắng Điện Biên Phủ thật sự vĩ đại! Vì nó thật sự là của nhân dân Việt Nam, nó hiện hữu bằng tài sản, tâm lực, xưong máu của nhân dân Việt Nam với mục đích đánh đuổi thực dân Pháp và nó đã đạt đưọc!

Những Khuất Tất Bi Ai Của Điện Biên Phủ- Của Dân Tộc Việt Nam:

Cái mà chiến thắng Điện Biên Phủ không đạt đưọc như các chiến thắng Bạch Đằng, Đống Đa v.v chính là sau chiến thắng Điện Biên, đất nưóc không toàn vẹn, bị chia đôi,  lòng dân chia lìa; độc lập, tự chủ không toàn vẹn ở cả hai miền Nam lẫn Bắc! Miền Nam thì độc tài, quân phiệt, Mỹ khống chế; miền Bắc cũng độc tài đảng trị phong kiến tập quyền, lệ thuộc Trung Quốc lẫn Liên Xô! Lãnh thổ tổ quốc bị tiêu hao buôn bán sang nhượng cho ngoại bang!

Và cả hai thế lực phi dân tộc, phi dân chủ này, đã nhân danh “tiền đồn chống cộng của Mỹ”, “Thành trì Xã Hội Chủ Nghĩa ở Đông Dương”, đã phung phí sinh lực của dân tộc, vốn đã kiệt quệ sau 100 năm bị Pháp kềm hãm bóc lột- nưóng hàng triệu sinh mạng nhân dân Việt Nam, tuổi trẻ Việt Nam trong suốt 20 năm!

Cả hai thế lực chính trị phản động vong bản này đã phản bội lại ưóc vọng của nhân dân Việt Nam- Họ bất chấp nguyện vọng của nhân dân Việt Nam, Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, Bảo Đại, Ngô Đình Diệm, họ đã lừa bịp ăn cướp niềm tin của nhân dân Viêt Nam để tranh dành quyền lợi cho riêng họ, cho quan thầy ngoại bang của họ!

Một bên, Hồ Chí Minh và đảng CSVN, với chiêu bài chống thực dân, chống  đế quốc, đã sẵn sàng trở thành tay sai chủ nghĩa, tôi tớ ngoại bang, sang bán xương máu của đồng bào, đất đai tổ tiên dân tộc, tàn phá văn hóa đạo lý dân tộc Việt Nam- Và bên kia, Bảo Đại, một tên vua hết thời của một nưóc bị trị, đưọc nuôi dưỡng giáo dục bởi thực dân, sẵn sàng ký đủ thứ, miễn có tiền ăn chơi trác táng; và Ngô Đình Diệm, một tên độc tài phong kiến,  một cựu quan lại tay sai cho Pháp, con của việt gian Ngô Đình Khả,  với chiêu bài chống cộng, sẵn sàng thỏa hiệp với ngoại bang để giữ quyền hành!

Nhưng những mất mát này không phải do tự nơi “bản chất” chiến thắng Điện Biên Phủ khiếm khuyết,  hay gây ra, mà do nhũng ngưòi như chính Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp v.v những ngưòi đã “có công lãnh đạo” chiến dịch Điện Biên phối hợp với lòng yêu nưóc cao cả vô bờ bến của nhân dân Việt Nam để đạt chiến thắng, và đảng CSVN, tất cả đã phản bội lại Chiến Thắng Điện Biên này!

Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã cưóp mất đi sức bật vĩ đại của Chiến Thắng Điện Biên, mà lẽ ra đã đưọc làm nền móng, sức bật cho một đất nưóc Việt Nam thống nhất tự do dân chủ nhân quyền,  để áp đặt chủ nghĩa cộng sản ngoại lai điên loạn. Và sự điên loạn của tính “cách mạng Cộng Sản” này đã khởi đầu bằng việc đã quay lại cắn xé, tiêu diệt những ngưòi con yêu, ưu tú của dân tộc trong Kháng Chiến Chống Thực Dân chỉ vì họ không theo Cộng Sản- Và sau đó còn điên loạn hơn nữa là đã quay lại càn quét nhân dân Việt Nam vô tội, kể cả những ngưòi đã đóng góp xương máu cho nó!

Chiến thắng Điện Biên Phủ,  thật sự là kết quả của khát vọng Việt Nam, nó là tổng lực kết tụ của tinh thần “Kiến Nghị 8 Điểm”, là ưóc vọng tự do dân chủ, pháp trị- Không phải của chủ nghĩa Cộng Sản hay ánh sáng Mác Lê- Như thế, lẽ ra Chiến Thắng Điện Biên đã đạt đưọc mục đích lịch sử của nó như Bặch Đằng, Đống Đa, đó là sức bật  để thống nhất đất nưóc- mà còn có thể đi xa hơn nữa là đưa dân tộc tiến lên trong hòa bình, dân chủ, tự do và pháp trị thật sự.

Nhưng Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã không những nuốt đi tinh thần “Kiến Nghị 8 Điểm” mà thực dân Pháp đã buông trả, mà còn hủy diệt sức bật Điện Biên Phủ  này bằng cuộc chiến bất nhân, phi  đạo lý chống lại nhân dân Việt Nam, đó là “cuộc đấu tố cải cách ruộng đất” đưói sự chỉ đạo của đảng CSVN và sự cố vấn của ngọai bang Trung Quốc, “trận chiến CCRĐ” phản bội đốn mạt này đã tiêu diệt hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn ngưòi dân không những vô tội, mà  còn đã có công sức đóng góp cho Chiến Thắng Điện Biên Phủ Vĩ Đại- trong đó không biết bao nhiêu là tài năng, trí tuệ, và lòng yêu nưóc vô bờ bến!

Chiến thắng Điện Biên Phủ cũng đã bị chính não trạng quyền bính tay sai của những ngưòi lãnh đạo thuộc “phe quốc gia” thỏa hiệp với Mỹ Pháp phá hoại và phủ nhận sức bật của nó! Điều đau buồn và nhục nhả cho những ngưòi Việt Nam yêu nưóc không cộng sản là chính nghĩa quốc gia của họ đã bị hoen ố khi Mỹ đưa Pháp trở lại Việt Nam, và họ, những ngưòi không Cộng Sản, “đưọc” lãnh đạo bởi đa số là những tên quan lại tay sai, và lính đánh thuê cho Pháp! Thậm chí mang quốc tịch Pháp!

Nếu không có những não trạng vong bản phản bội quyền lợi nhân dân như Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, Bảo Đại, Ngô Đình Diệm v.v Hoặc nói ngưọc lại, nếu những loại ngưòi này đã thật sự yêu nưóc, yêu nhân dân, và thật sự yêu độc lập tự do dân chủ cho đất nưóc, dân tộc Việt Nam, đặt quyền lợi của nhân dân, đất nưóc Viêt Nam lên trên hết, thì  chiến thắng Điện Biên Phủ đã là sức bật thống nhất đất nưóc, đẩy hẳn các thế lực ngoại bang, đặc biệt là Pháp ra khỏi chính trưòng Việt Nam vô điều kiện- là sức bật thiết lập và phát triển cơ chế dân chủ tự do pháp trị từ đó với Cuộc Tổng Tuyển Cử trên toàn cõi Nam Bắc Việt Nam. Như vậy, lẽ ra nhân dân đất nưóc Việt nam đã có dân chủ tự do, pháp trị thật sự! Và đã không phí phạm tài sản, xưong máu hàng triệu đồng bào hai miền Nam Bắc, đã không phí mất 50 năm lạc hậu trong độc tài đảng trị, mà đã phát triển mạnh mẽ trong tự do dân chủ pháp trị cho đến hôm nay.

Sự thật là chính Hồ Chí Minh, đảng CSVN, Trung Cộng, Liên Xô, Mỹ Pháp, Bảo Đại, Ngô Đình Diệm, và những tên quân phiệt-đánh thuê cho Tây- Tất cả đã bất chấp nguyện vọng Tổng Tuyển Cử Thống Nhất của nhân dân Việt Nam 1956- đưọc ấn định trong hiệp định Giơ Ne Vơ 1954. Mà thay vào bằng nhũng tuyên truyền dối trá, bằng những bom đạn ngoại bang để tiến hành cuộc chiến phi lý, tương tàn đẫm máu trên thân xác ngưòi Việt Nam trong suốt 20 năm! 

Cũng chính vì vậy mà chúng ta ngưòi Việt Nam chân chính không thể chỉ vì tội ác, sự phản bội của Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, ngưòi lãnh đạo chiến dịch Điện Biên Phủ,  vì sự độc tài phản bội của đảng CSVN, hoặc vì quan điểm thù hận chống cộng cũ kỹ thời tương tàn, mà mạ lỵ phủ nhận xưong máu đồng bào, mạ lỵ phủ nhận chiến công vĩ đại của dân tộc! Chỉ có não trạng bệnh hoạn, vong bản mới vì lý do chính trị mà chối bỏ văn hóa, giá trị xương máu, khát vọng của nhân dân đồng bào mình!

Chiến thắng Điện Biên Phủ có thể đã vắng mặt những ngưòi yêu nưóc “không cộng sản” bị đày ải, thủ tiêu vì đã trở thành sự cản trở cho ý đồ cộng sản hóa của Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, Trưòng Chinh v.v Chiến thắng Điện Biên Phủ cũng có thể đã vắng mặt một số những ngưòi yêu nưóc, chống thực dân -nhưng không thể đi chung đưòng với Hồ Chí Minh và Chủ Nghĩa Cộng Sản, những kẻ đã quyết định “về tề” để đành sống nhẫn nhục dưói sự cai trị của Pháp rồi độc tài quân phiệt miền Nam những năm sau đó. Nhưng Chiến Thắng Điện Biên Phủ không hề thiếu mặt những ngưòi con yêu của tổ quốc không phải là đảng viên, những ngưòi không cộng sản, như cụ Phan Khôi, như những ngưòi của phong trào Nhân Văn Giai Phẩm! Những ngưòi như Trần Thư- Những ngưòi này đã bị đảng CSVN triệt hạ sau khi cầm quyền chặt chẽ. Vì họ, cũng như nhân vật Vinh, mục đích của họ “…là được góp  phần vào trong công cuộc giải phóng dân tộc thoát khỏi ách thực dân và bất cứ một chế độ áp bức nào khác..” Thế thôi!

Vì thế Chiến thắng Điện Biên Phủ không phải là của CSVN, mà là của chúng ta, là của chung dân tộc Việt Nam. 

Trong mấy năm về Việt Nam, tôi đã từng gặp rất nhiều bạn trẻ sinh ra và trưỏng thành trong chế độ CSVN, trong đó có ba ngưòi đang là cán bộ trung cấp từng du học ở Liên Xô về. Trên chuyến tầu đêm từ Lao Cai về Hà Nội,  họ đã tâm sự với tôi rằng trong lòng họ rất thán phục và ghi công những chiến sĩ miền Nam trong trận hải chiến oai hùng năm 1974 với Trung Quốc, dù “các chú, bác ấy là lính Ngụy, nhưng đã bỏ mình xả thân để bảo vệ  lãnh thổ của tổ quốc, trong khi chúng cháu ở ngoài này lại để mất..”

Chúng ta hãy tư duy và hành xử trên tinh thần duy Việt như những bạn trẻ Việt nam này, là nhìn vấn đề Việt Nam, Con Ngưòi Việt Nam, quyền lợi danh dự và xương máu linh thiêng của đồng bào mình, không qua một quan điểm chính trị tạm bợ nào hết! Chúng ta hãy lấy cái tâm trong sáng duy việt của chúng ta, như những bạn trẻ Việt Nam mà tôi may mắn gặp gỡ, để nhìn về Chiến Thắng Điện Biên Phủ hay bất kỳ thành quả chống ngoại xâm nào của dân tộc!

Vì Chiến Thắng Điện Biên Phủ đưọc hoàn thành bởi những tâm hồn Việt Nam sáng ngời lòng yêu nưóc cao cả vô bờ bến, ý chí và khát vọng độc lập, tự do, dân chủ trong suốt của Những Con Ngưòi Việt Nam.

Chiến Thắng Điện Biên Phủ vĩ đại chính là vì nó đưọc xây bằng thân xác, tinh thần và khát vọng của  những Con Ngưòi Việt Nam tinh khiết. Chiến Thắng Điện Biên Phủ là của dân tộc Việt Nam! Là niềm tự hào chung của cả dân tộc Việt Nam.

Không ai có thể cưóp đoạt đi, hay chà đạp bôi bẩn ý nghĩa, sự vĩ đại của Chiến Thắng Điện Biên Phủ. Đảng CSVN, những não trạng phe phái bệnh hoạn vong bản, hãy trả Chiến Thắng Điện Biên Phủ đúng nghĩa lại cho dân tộc Việt Nam, cho thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay và trong tương lai vĩnh viễn !

Xin cúi đầu tưỏng nhớ, tri ân tất cả những Con Nguời Việt Nam đã hy sinh vì đại nghĩa dân tộc chống ngoại xâm, dù họ ở đâu, đã mặc quân phục nào, đã chào lá cờ nào. Họ mãi mãi là anh hùng, anh thư, là hồn thiêng sống núi anh linh của đất nưóc và dân tộc Việt nam kiên cưòng và bất khuất!