Showing posts with label Xã Hội. Show all posts
Showing posts with label Xã Hội. Show all posts

Sunday, August 3, 2014

"Cao Trào Cướp Đất Nông Dân" của Bọn Nhà Nước và Tập Đoàn Đại Bản khắp Thế Giới

"Cao Trào Cướp Đất Nông Dân" của Bọn Nhà Nước và Tập Đoàn Đại Bản khắp Thế Giới



Chuyện Đảng Nhà Nước cướp đất của nông dân để 'PHÁT TRIỂN KINH TẾ THỊ TRƯỜNG" không phải chỉ ở Việt nam mới xảy ra. Nó đang xảy ra liên tục và trầm trọng ở Trung Quốc , Ấn Độ, và Nam Mỹ, nơi bọn nhà nước và đại bản đầu tư nước ngoài toa rập với nhau cướp đất của nông dân cho những đầu tư của lớn của các quan chức đang chò đợi.

Điều khác biệt là những nơi như Nam Mỹ, Ấn Độ, và Trung Quốc người dân làng đoàn kết với nhau, đối kháng lại Nhà Nước bằng biểu tình và ngay cả dùng đến lực bạo động, chứ không chỉ nhẫn nhịn khóc lóc và ăn vạ và nhờ các nhà "rân chủ" làm giúp khiếu kiện, hoặc như vừa mới đây, nhà Đoàn Vươn bị kè đến đít mới làm liều. (Nhưng sự việc này còn có khá nhiều mờ ám với nhiều nét vẻ DÀN DỰNG để QUAY PHIM TUYÊN TRUYỀN cho mục tiêu  vừa  XOA DỊU QUẦN CHÚNG vừa CỦNG CỐ QUYỀN LỰC TRUNG ƯƠNG  hơn là một sự việc THẬT SƯ ANH NÔNG DÂN có bằng đại học , Đoàn Văn Vươn "nổi loạn")

Như trang Nhân Chủ đã có đăng tải sự việc làng chài  Wukan ở Quảng Đông  (Guangdong) cùng nhau nổi lên chống chính quyền điịa phương đưa công an đến cướp đất.và bắn chết một người trong nhóm đứng tổ chức  đối kháng  Họ xây hàng rào cản và tấn công văn phòng  Đảng đĩa phương. Cuối cùng Đảng và Chính Quyền địa phương nhượng bộ bằng một đòn chơi "dân chủ đẹp mắt".  Đảng CSTQ đồng ý cho làng tổ chức bầu cử ban lãnh đạo mới- và ông Lin Zuluan (林祖鑾), người đứng đầu tổ chức nông dân đắc cử. Đảng liền phong cho Lin Zuluan làm Bí Thư Đảng Làng Wukan,- và giải tán toàn bộ các nhân sự Đảng cũ đã nắm quyền 42 năm tại địa phương này. Sau cuộc "thành công" của nông dân nắm chính quyền địa phương, ngừoi dân làng Wukan đã đấu tranh tiếp để đòi Công An Nhà Nước trả xác một người dứng đầu cuộc biểu tình bị công an giết chết-  cuối cùng Công An và Quân Đôi đã  trả lại xác của ông Xue Limbo  người tổ chúc đối kháng bị bắn chết trong thời gian đầu tiên của cuộc cướp đất.
 (Hình bên trái: Ông Lin Zuluan đã cùng dân làng đoàn kết hợp lực  đánh đuổi được Công An Quân Đội và ban hành chính Đảng địa phương- Sau đó đắc cử và được trao chức Bí Thư- đang nói chuyện với quần chúng)

Hiện nay nối tiếp gương đối kháng của dân làng Wukan, nông dân tỉnh Zhejiang. một tỉnh phía Đông nằm sát miền duyên hải,  cũng can đảm tràn ra đường chống lại hàng loạt các vụ dùng Công An và Bộ Đội đi cướp đất của quan chức Đảng CSTQ. Ngày 17-2-2012 vừa qua, hàng chục người đã bị  cảnh sát an ninh quân đội bắt và đánh đập gồm cả phóng viên nước ngoài đến để tường thuật sự kiện này.

Xét cho cùng BẢN CHẤT của BỌN NHÀ NƯỚC TỔ CÒ, thì ở đâu cũng như nhau: bịp bợm, dối trá,  đán áp và bạo lực. Chỉ có tầm NHẬN THỨC DÂN TRÍ của mỗi xã hội mới tạo ra SỰ KHÁC BIỆT. Quả thật, DÂN nào NHÀ NƯỚC đó! Hay trong tục ngữ Việt có câu RAU nào SÂU đó vậy.. Ôi cái giống "rồng teo" não trạng "rồng teo", bất cứ việc gì hễ không có trong  mân cơm, hoặc bên ngoài cánh cửa nhà của họ,  đều "không tưởng", đều  "không thể được đâu" !!! Trong khi chung quanh đến như người Miên,người  Thái cũng đã làm được những điều tưởng là "không thể" của giống Rồng Teo với 4 ngàn năm "Răng Nghiến" và mặc quần thủng đít!!! Những gì người Ai Cập, người dân ở các xứ Phương tây đều "không tưởng" với người Rồng Teo này..
NKPTC



























Nguồn:
http://www.bbc.co.uk/news/world-asia-china-17072365
http://thelede.blogs.nytimes.com/2012/02/16/western-journalists-attacked-in-chinese-village-amid-unrest/
http://www.straitstimes.com/BreakingNews/Asia/Story/STIStory_767628.html
http://storyful.com/stories/1000018847

'Sẽ CHẲNG có nhiều Đoàn Văn Vươn' ĐÂU, mà Đảng phải BẮNG NHẮNG như thế !!!

Bà Lê Hiền Đức'Sẽ có nhiều Đoàn Văn Vươn" ???

'Sẽ CHẲNG có nhiều Đoàn Văn Vươn' ĐÂU, mà Đảng phải BẮNG NHẮNG như thế!!!!
Chàng Vươn, rồi cũng đến mức "đem bản thân và gia đình liều mạng"- Nhưng vẫn không đủ trí để vận động kết hợp những nạn nhân đồng cảnh ngộ chung quanh để phản kháng đấu tranh CHẤM DỨT THÀM CẢNH NÀY CHO BẢN THÂN GIA ĐÌNH MÌNH và những NẠN NHÂN KHÁC, cho CẢ XÃ HỘI!!

Chung quanh ai cũng biết cái cảnh khốn nạn này rồi ra cũng sẽ đến lượt mình! Nhưng nền nếp tư duy lối sống vẫn là "phần ai nấy lo, họa ai người ấy gánh"! Có ai DÁM NGHĨ đến kết hợp NHỮNG chàng Vươn, NHIỀU GIA ĐÌNH chàng Vươn, cùng kết hợp làm hàng rào đối kháng như NGƯỜI dân làng TRUNG QUỐC, người dân Hy Lạp???

Cuối cùng -Cái giá phải trả vẫn là một cho một hành động tuyệt vọng- Nhưng nhất định không vận động công khai kết hợp TỐ CÁO TÍNH BẠO NGƯỢC của cả CHẾ ĐỘ! Vẫn cứ loanh quanh chỉ là "cá nhân ban lãnh đạo Hải phòng sai trái" và 'LUẬT TRONG SÁNG của ĐẢNG NHÀ NƯỚC ĐÚNG ĐẮN sẽ ĐEM LẠI CÔNG LÝ" rồi đi cầu luật sư -- Luật nào đây!!!
-Luật pháp trong sáng, Đảng, nhà nước công minh.. mà đến nỗi phải liều mạng thí thân???
-Chính sách Đảng Nhà Nước đúng đắn, chỉ có vài cá nhân quan chức Hải phòng sai trái... Thế mà từ trước đến nay, đã không biết bao nông dân bị cướp trắng tay cùng khổ, chỉ là không đủ liều như Doãn Văn Vươn mà thôi! Thật sự đã và đang có quá nhiều Doãn Văn Vươn là NẠN NHÂN- Nhưng liều mạng để rồi sẽ phải xin KHOAN HỒNG KHOAN ĐỎ, thú nhận tội lỗi v.v đủ trò , miễn sao giữ lại được "miếng đất cho gia đình" , thì chỉ có Đoãn Văn Vươn"; Còn như ai đó ở Tunisis, Ai Cập, Hy Lạp hay trong Cao Trào Chiếm Cứ phố Wall, thì chưa từng hiện hữu.

Thật là bó tay với não trạng và dân trí Viêt nam!!! Trong khi đó, giới người có tí chút chữ nghĩa, hễ cứ nói đến DÂN TRÍ là mặc cảm dẫy nẩy như con choi choi..Nói đến "đối kháng chính trị" thì mặt mày lơ láo, người co rúm lại; mà nói đến "cách mạng chính trị" thì hồn vía bay mất hết.
Nhân-Chủ

Monday, July 21, 2014

Gia Đình Việt Nam: Một Định Chế Không Tiến Hoá

Gia Đình Việt Nam: 

Một Định Chế Không Tiến Hoá



Gia đình , với đa số người Viêt Nam, dù chung sống trong xã hội nào, gia đình vẫn tồn tại như đơn vị ở các xã hội súc vật hoặc còn bán khai, đó là chỉ tồn tại theo bản năng sinh tồn bái vật, và duy trì việc truyền giống mà thôi, ngoài ra KHÔNG CÓ NỖ LỰC TIẾN HÓA TRAU GIỒI, NUÔI DƯỠNG ĐẠO LÝ, NHÂN CÁCH, GIÁ TRỊ NHÂN BẢN cho CÁ NHÂN trong tương tác XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI.

Nhưng trong hầu hết tất cả các xã hội muôn loài,  và ở mọi nền văn hóa, định chế gia đình luôn đóng một vai trò quan trong. Hơn thế nữa có rất nhiều nhà xã hội học cho rằng  gia đình là khởi điểm đầu tiên của sự hình thành xã hội chúng ta ngày hôm nay. Qua sự chung sống, sinh hoạt của các thành viện trong  gia đình đã biến loài người thành động vật cao cấp. Ở đời sống thú vật, gia đình chỉ mang ý nghịa BẢN NĂNG sinh tồn và BẢN NĂNG bảo vệ sự truyền giống.
Gia đình của xã hội LOÀI NGƯỜI có những giá trị cao hơn nữa, đó là truyền lại, nâng cao cho thế hệ đi sau những  khả năng đặc biệt như ngôn ngữ, tư tưởng, và  trên hết là những giá trị sống do chính CON NGƯỜI TỰ ĐẶT RA, không phải để chỉ sinh tồn theo lý tính vật thể sinh động vật, mà  chính là sự TỒN TẠI TINH THẦN của NỀN NHÂN BẢN.
Chính những điều này khẳng định sự độc nhất vô nhị  của LOÀI NGƯỜI so với các sinh vật khác đang hiện hữu trên trái đất, và  giá trị quan trong  này  được NUÔI DƯỠNGTHĂNG TIẾN  hay bị TRÌ TRỆ HỦY HOẠI phần lờn đều nằm ở trách nhiệm  gia đình trong xã hội loài người.  Vì ai trong chung ta cũng biết “ Gia đình là định chế căn bản của xã hội”, vì GIA ĐÌNH là nơi con người được SINH RA, NƯÔI DƯỠNG về cả THỂ XÁC lẫn TÂM HỒN, trước khi hoàn toàn bước vào sinh hoạt độc lập để tác động chung trong XÃ HỘI rộng mở ; và loài người đã trân trọng định chế này qua những lễ nghi cưới hỏi theo từng văn hóa.
Xã hội Việt Nam ngay hôm nay, dù đã hội nhập, đời sống vật chất đã thay đổi cập nhật, nhưng vẫn trì trệ lạc hậu, chậm tiến, hủ lậu và với không biết bao nhiêu tệ nạn..  Một phần rất lớn cũng do cách HÀNH XỬ TƯƠNG QUAN giữa cha mẹ con cái trong gia đình,  và nhất là việc giáo dục con cái  của hầu hết  cha me  Việt Nam với biết bao nhiêu SAI TRÁI  LẠC HẬU, do chính sự hiểu biết SAI TRÁI  LẠC HẬU của bậc cha mẹ được truyền từ nhiều thế hệ qua, nhưng vẫn chưa hề được điều chỉnh rộng lớn. Nếu có những nỗ lực khai phá như Tự Lực Văn Đoàn đều bị thế lực chính trị quyền lực tìm đủ cách trấn áp triệt tiêu, vì chính những sai trái lạc hậu của định chế gia đình lại là lợi điểm, nền tảng vững chắc của quyền lực chính trị đôc tài. Do đó nền chính trị độc tài phi nhân vẫn thường nuôi dưỡng sủ dụng những sai trái lạc hậu này để tồn tại.. Và ở Việt Nam dĩ nhiên không là ngoại lệ.

NÃO TRẠNG NGHỊCH LÝ: Vọng Ngoại-Bài Tân-Bỉ Nội -Cổ Hủ

Hiện Tượng ngày hôm nay ở xã hội đât nước Viêt Nam,  có không biết bao nhiêu trường mẫu giáo quốc tế , trường tiểu học Việt Úc , Trường Trung Học Việt Pháp, Đại Học Quốc tế, còn thiếu cái trường nào mà chưa có “Quốc tế” không vẩy? Còn thiếu vật dụng nào trong gia đình và hàng ngày của chúng ta không là hàng NGOẠI không?  Dẫu cũng có phần do mặc cảm tự ti thấp kém , nhưng cũng đúng thôi! Sính ngoại, vọng ngoại không nhất thiết là xấu là tai hại… vì sự thật  mình tệ hại không bằng người, và   phẩm chất của hàng ngoại cao và thật sự giá trị của những sản phẩm nội điạ chưa thỏa đáng được nhu câu của người tiêu dùng. Vì chúng ta đã quen thói làm cho qua chuyện, làm cho có. Chỉ biết cái lợi trước mắt thôi, làm ăn theo kiểu thời vụ. Nhưng ở đây tôi không muốn  đi sâu đề tài này vì sẽ vượt quá giớ hạn mà người Việt Nam chúng ta muốn đọc.
Thế nhưng tại sao trong não trạng của những con người  BIẾT và HIỂU để yêu chuộng cái hay, cái tốt cùa nước NGOÀI như  trên  lại có những suy nghĩ nhận định quái đản ngược ngạo thể hiện  ra hàng ngày tại Việt Nam như thế này đây :
-         “Bố ơi, bố làm vây là không đưọc, vì nếu bỏ đi cái cột bê-tông này là sai hết kết-cấu của bản vẽ và có thể làm nhà xập!”
-         “Nhà tao, tao xây gì bỏ gì là quyền tao, mày biết gì mà nói;  Trứng mà đòi khôn hơn rân”! ”
Dù  “quả trứng”  là kiến trúc sư  đã ra trường gần 10 năm kinh nghiệm , và đang làm  việc cho một công ty xây dựng  NƯỚC NGOÀI -  và “Rận” thì  ngoài tuổi già , còn học vấn chuyên môn chưa hết lớp 10! 
-         “Con biết không, thằng em  con nó mê con bé A  quá. Mẹ đọc được trong thư của con A viết cho em con là; “….sinh nhật em,  món quà em mong không phải là nước hoa; túi sách, nữ trang  như anh đã đoán. Em chỉ mong hôm đó có anh và được anh hôn em..”  Mày nghĩ coi! con gái con đứa mà như vậy,  đúng là mất nết!”
-         “Mẹ, tại sao mẹ lại đọc thư  RIÊNG TƯ của bạn gái nó gửi cho nó?”
-         “Tao là mẹ nó, tao có trách nhiệm theo dõi và bảo vệ nó!” 
ĐỨA CON  “nhỏ dại”  kia năm nay mới “chưa đầy  22 tuổi”,  đang được mẹ cho đi học tại trường đại học QUỐC TẾ.  Và Mẹ  có quan hệ yêu  đương trai gái, lấy chồng và CÓ MANG, sinh con làm Mẹ  ở cái tuổi đời  “còn dại dột cần được bảo vệ,”  mà theo quán lệ của NƯỚC NGOÀI đã thành người lớn  đôc lập tự chủ  “năm 21” tuổi đời, tuổi được ứng cử  tham chính làm dân biều, bộ trưởng v.v
Ôi thôi!  Một dân tộc biết cái HAY , cái TỐT, cái PHẨM CHẤT của NƯỚC NGOÀI,  để yêu chuộng hàng ngoại đến thành căn bệnh SÍNH NGOẠI, thế mà về mặt tư tưởng suy nghĩ thì mục nát cổ hủ.  không có chỗ cho một mặt hàng  GIÀ TRỊ NHÂN PHẨM, TƯ TƯỞNG  BÌNH ĐẴNG của NƯỚC NGOÀI  nào chen lọt, chẳng hạn là tinh thần TÔN  TRỌNG  NHÂN  PHẨM  BÌNH  ĐẲNG,  tôn trọng TÍNH  RIÊNG  TƯ … ít nhất là chen lọt vào giữa quan hệ CHA MẸ và CON CÁI.

NHỮNG CÁI NGU TƯỞNG KHÔN TRONG TỤC NGỮ:

Với hai ví dụ nhỏ bên trên đã cho chung ta thấy rõ suy nghĩ ngược ngạo sai trái, phi lý của CÁC ĐẤNG CHA MẸ. Còn không biết bao nhiêu ví dụ trong cuộc sống hàng ngày, với những suy nghĩ cực kỳ nghịch lý được xuất phát từ  những “CHÂN LÝ KHÔN NGOAN” của cả dân tộc được nuốt chửng hàng ngàn năm  không  hề kiểm nghiệm, vì nếu kiểm nghiệm đã bị chứng minh SAI BÉT..và  chắc đã không còn tồn tại đến nay như những câu:
-            “Áo mặc không qua khỏi đầu ”
Câu tục ngữ này, ngay ở nghĩa đen cũng chứng tỏ cha ông đời trước của chúng ta sai lầm  kém cỏi. Việt Nam chúng ta xưa, nằm trong vùng ôn đới, có đủ bốn mùa nắng mưa lạnh giá v.v (Sau này DI CHUYỂN về phương NAM, rồi  có thêm miền NAM, với sáu tháng mùa mưa và sáu tháng mùa nắng) thế nhưng dân tộc ta ngu độn tới độ không sáng tao ra được cái áo lạnh phủ đầu phủ tai cho ấm, hay cái áo mưa phủ đầu.  Để  rồi KHÔNG THẤY CÁI ÁO NÀO mặc qua khỏi đầu, dù các dân tộc phía Bắc như Mông Cổ đã có. Điều này cũng minh chứng lớp cha ông Việt Nam kém giao lưu hoặc có giao lưu mà ngoan cố, thấy nhưng không học hỏi, không điều chỉnh. Phải đợi khi  cho thằng Tây nó vào đè đầu rồi du nhập áo mưa, áo lạnh  vào Việt Nam, mới biết thêm NHƯNG NHẤT ĐỊNH KHÔNG SỬA ĐỔI cái NGU NÀY. Do đó  câu nói ngu ngược  “Áo mặc không qua khỏi đầu”  vẫn tồn tại như “chân lý”. Áo mưa, áo lạnh , áo gió, mà mặc không qua đầu thi lạnh mỏ ác lắm! (bù khú cho đời thêm vui).
Và nếu nghĩa bóng mà đúng là thế hệ con cái KHÔNG THỂ KHÔN HƠN thế hệ BỐ MẸ  thì thế hệ đi sau mỗi ngày một  ngu hơn thế hệ đi trước, vậy thì loài người bây giờ  đang bốc cứt ăn vơi nhau! Hay thậm chí “lùi hóa” thành khỉ thành vượn, hoặc tệ hơn thành dòi hết cả rồi…
-            “Cá không ăn muối cá ươn,  Con cãi cha mẹ trăm đường con hư”
 Đấy cũng là do thiển cận, nghĩa đen là vì thời đó không có tủ lạnh hay có băng tuyết để giữ cho cá tươi, nên phải ướp muối. Rồi ngay cả nghĩa bóng, cứ xét sự kiện lịch sử dễ thấy dễ hiểu nhất mà xem; chúng ta hãy cứ dựa vào cái khôn ngoan chân lý này rồi “hồ đồ” lên án rằng :  Tất cả những ai theo Thiên Chúa Giáo, Phật Giáo tại Việt Nam hiện nay đều là con cháu , dòng dõi của những đứa mất dậy hư hỏng cãi lời cha mẹ thuở trước. Không nghe lời cha mẹ họ vì họ  chối bỏ  tín ngưỡng tôn giáo trước đó của gia đình tổ tiên, để đi theo mấy lão sư Ấn Độ, Trung Hoa, rồi sau này lại đi theo một bọn cố đạo Tây phương,  tôn giáo ngoại lai với cái tên là “Đại Thừa, Tiểu Thừa”, và “Công Giáo” Tin Lành Tin Dữ đủ trò. Vì nếu không  MẤT DẠY TRĂM ĐƯỜNG HƯ ĐỐN như vậy, thì làm sao họ có thể theo một tín ngưỡng, tôn giáo mới được?
Ấy nhưng thực tế mấy ngàn năm, mấy trăm năm nay, có thấy họ trăm đường hư hỏng không? Hay là tốt đẹp hư hòng là tùy người và do những nguyên nhân yếu tố khác, chứ KHÔNG PHẢI là do CÃI LẠI làm KHÁC ĐI, LÀM MỚI HƠN so với CHA MẸ?


ĐÀN ÁP KHỦNG BỐ CON CÁI:

Đấy cũng mới chỉ là hai ví dụ, trong rất nhiều câu nói chúng ta đươc nghe hàng ngày nơi cửa miệng của các cha mẹ Việt Nam. Họ nói như một cái máy bất chấp lý lẽ, không hề kiểm chứng thực tế, nhưng khi con cái chỉ cho họ cái sai của họ. Họ không thèm lắng nghe con cái mà ngược lại họ tìm đủ mọi cách, mọi giá đàn áp và khủng bố con cái khi con cái họ thể hiện được giá trị tinh thần TRÍ TUỆ, giá trị NHÂN PHẨM, NHÂN QUYỀN BÌNH ĐẲNG.
Trong mỗi lần cha mẹ “giáo dục” con cái mình, họ không từ bỏ bất cứ ngôn từ thô bạo tục tĩu nào : “Đồ óc heo, Địt mẹ mày thằng con mất dậy,” .v.v  đây không còn là mạt sát mà là miêt thịt và xúc phạm giá trị nhân phẩm của con cái.  
Không còn hình thức đánh đập con cái nào tại Việt Nam không có, không còn món vũ khí hỏi cung nào mà cha mẹ Việt Nam không sử dụng: Roi tre, roi mây, roi đuôi cá đuối, roi giây điện,..ngày hôm nay nhân loại còn không cho phép con người dùng những biện pháp tra tấn như vậy với các tù binh chiến tranh. Đây là hành động đàn áp con người bằng bao lực và  phi nhân tính.
Gian manh hơn nữa là họ dùng biện pháp phong tỏa kinh tế, bằng những hình thức: “ Mày không làm ý tao thì từ mai trở đi không nhận đồng nào của tao”  đây là việc làm gi đây? Đây chính là chính sách bóp bao tử, bao vây kinh tế. Dùng áp lực kinh tế để người khác tuân thủ làm theo ý  mình,  đó là một việc làm phi giáo dục.
Nếu không thành công nữa thi cha mẹ thường dùng biện pháp cuối khủng bố tinh thần, dùng tình cảm làm áp lực con tin: “ Mày không nghe lời tao tao sẽ từ mày”. Về phương diện sinh vật học thì việc “từ con cai” là không thể, vì không cách nào cha mẹ có thể lây đi hoặc thay đổi DNA của chính mình hoặc của con cái. Về mặt con người  không thể nói một tiếng “từ con cái” hoặc “ yêu con cái”  thì là có tình cảm với con cái. Đây chính là hành động khung bố tinh thân với con cái. Mang tình cảm cha me ra làm áp lực cho con cái.     
Ở hầu hết các nước “NGOẠI” đều ngăn cấm và “trừng trị” nếu chỉ làm những điều đó với bất kỳ một ai, vì đó là vi phạm nhân phẩm, nhưng  với người Việt Nam chúng ta cho đế hôm nay  thì đó là chuyện hàng ngày tại hầu hết các gia đình.

CON CÁI LÀ ĐỒ TRANG SỨC:

Suy nghĩ và hành xử như thế, vậy thì Họ, các bậc cha mẹ nghĩ con cái họ sẽ học những cái  gì nơi những thứ  “quốc tế” ấy đây?  Trong khi ƯỚC VỌNG, chủ đích, và lối “huấn luyện” của Họ chỉ có thể biến con cái Họ thành những nhân cách chỉ biết cúi đầu tuân phục  “người trên” với tinh thần  bái vật, trọng của cải, sính quyền lực.  Như vậy chúng ta cũng “đoán” được là Họ gửi con cái đi học chỉ để có thêm phương tiện  “gọi dạ bảo vâng” cao cấp hơn, và kiếm tiền nhiều hơn. Ôi quả thật vĩ đại thay một “hệ tư tưởng sống” của một dân tộc!
Mẹ kiếp!  Thế là thế nào? Tiên sư bố nhà chúng nó! Họ muốn biến con cái của họ thành VẬT TRANG TRÍ, HÌNH NỘM hay MÁY MÓC?  Con cái chỉ được phép làm theo cái mà HỌ muốn. Nhưng trong chính thế hệ của họ, có những người  lúc thời non trẻ, từng là những người coi chuyện “cha mẹ đặt đâu con ngôi đó” là cổ hủ,” sai trái áp chế!  Chính họ có những kẻ  từng  “đả cựu nghinh tân”. Chính họ là những người mua cho con cái họ những bộ quần áo Tây. Chính họ là những người cho con cái họ học tại những trường QUỐC TẾ. Thế thì  phải chăng  trí não những người này đã bị biến dạng “teo lại” theo tuổi già? Hay là ngày xưa họ chỉ a dua mà không nhận thức, theo tính bày đàn của thời đại?
Họ chỉ muốn con cái thành ông bác sĩ, bà nha sĩ v.v theo ý nghĩ ước muốn đối trọng tăm tiếng, danh dự khen chê với hàng xóm, xã hội bên ngoài… Mà có bao giờ họ ngồi xuống lắng nghe nguyện vọng của những đứa con, những con người có ước vọng riêng tư, khả năng riêng biệt của chúng  không? Hãy nhìn ánh mắt đầy kiêu hãnh của các ông bố bà mẹ khi đi bên cạnh và giới thiêu con mình: “Đây là B con tôi, cháu la Bác sĩ, dược sĩ…!” Không biết dùng từ nào diễn tả ánh mắt của họ lúc đó, nó giống như hai viên kim cương được chiếu đèn vào một đêm không trăng không sao LONG LANH RỰC SÁNG,  tựa như  hai bong đèn Pha của những chiếc Trực Thăng khi rọi bắt tội phạm.
Những nếu “buộc phải” đi cạnh một đứa con chỉ là công nhân, hay đang thất nghiệp  thì thật bất hạnh cho họ khi có ai đó hỏi về con của họ, hai mắt của họ xup xuống, như những đứa trẻ khi ăn vụng bị bắt quả tang. Ánh mắt họ đầy xấu hổ và tội lỗi khi phải thú thật là con mình chỉ là công nhân!
Các bạn thử nghĩ coi  chuyện gì sẽ xẩy ra nếu vì một lý do nào đó không còn những người làm việc hốt rác trên trái đất này, hay nói theo đúng qui cách kinh tế cung cầu  là khi chúng ta có nhiều bác sĩ, nha sĩ, và thiếu công nhân hãng xưởng làm việc? Không chỉ là nỗi đe dọa sẽ sống chung với đống rác và vật giá leo thang khan hiếm, mà nghề hốt rác sẽ đắt giá, giá lao động công nhân sẽ cao và thu nhập bác sĩ , nha sĩ sẽ thấp xuống, cạnh tranh nhau chí chóe.. Và kết quả là chính một số trong những bác sĩ, nha sĩ này sẽ đổi nghề, thậm chí có thể thành những ông bà hốt rác, anh chị công nhân v.v Tất cả chỉ là nhu cầu và đáp ứng hỗ tương của xã hội kinh tế. Vì vây chúng ta thấy rõ  trong xã hội không có  nghề nào cao quý hơn nghề nào.  Mỗi nghề nghiệp đều có giá trị riêng và giá trị cống hiến cho xã hội ngang nhau;  và nhân phẩm con người, dù họ làm bất cứ công việc gì, cũng đều bình đằng. Nhưng chỉ có nhân cách hành xử, sự thể hiện đạo lý lương tâm chức nghiệp của mỗi cá nhân trong tương quan xã hội mới phân biệt xấu tốt, khinh trọng giữa con người. Hành xử bất lương phi nhân thì làm nghề gì , chức vụ gì cũng hạ cấp đáng khinh.
Vì vậy chúng ta không lạ gi khi nghe tin một thanh niên Việt Nam sống tại Mỹ giết chết mẹ mình vì lý do bị mẹ bắt đi học y khoa! Và chẳng hiếm hoi gì các thanh niên Việt Nam tự tử khi thi vào đại học ..vì không thể học được khi không đúng năng khiếu ý nguyện! Và cũng có không biết bao nhiêu người thành nghiệp, thành danh cống hiến cho xã hội nhân loại  trong biết bao lãnh vực khác, mà không phải là bác sĩ nha sĩ, kỹ sư, như chúng ta vẫn đang chứng kiến khắp nơi trên quả đất này.

QUAN NIỆM QUYỀN LỰC CỦA CHA MẸ TỪ ĐÂU MÀ CÓ?

Con cái, nói cho cùng,  là kết quả “trò chơi tiêu khiển tình dục” của cha mẹ. Đứa con không hề được hỏi ý kiến có muốn ra đời hay không? Thế mà ngày hôm nay trong tiềm thức của  cha mẹ Việt Nam vẫn còn ý niệm: 
“Công ơn sinh thành”và như vậy “Tao sinh ra may được thì giết mày được” ..
Xét xem, hầu hết các tín ngưỡng tôn giáo đều cấm hành động phá thai, giết người dưới mọi hình thức, hành động phá thai  đã bị cấm huông chi giết đứa con đã ra đời!? Hay về luật pháp thì hầu hết các nước “tiên tiến” đều cấm phá thai sau tháng thứ 3 (vì sau tháng thứ 3  bào thai đã cảm nhận được thế giớ bên ngoài và đã đuợc coi là con người) ngoại trừ những trường hơp ngoại lệ sức khoẻ của người mẹ không cho phép, đứa bé có thể bị những khuyết tật khi ra đời v.v..Tại sao? Chính vì GIÁ TRỊ TUYỆT ĐỐI của CON NGƯỜI và GIÁ TRỊ này KHÔNG THUỘC QUYỀN SỠ HŨU của BỐ MẸ.
Chính vì vậy mà “Quyền Lực sở hũu đứa con” của cha mẹ trên thực tế rất giới hạn. Nhưng trách nhiệm của cha mẹ thì rất lớn, đó là nuôi dưỡng và tôn trong  con cái như là một con người, bởi vì sao vậy? Vì ngay từ khi cất tiếng khóc đầu đời thì đứa con đã là một thành viên chính thức của gia đình và xã hội với đẩy đủ mọi giá trị nhân phẩm như mọi thành viên khác đã có mặt trước nó. Giá trị nhân phẩm này KHÔNG LÀ SẢN PHẨM hay SỞ HŨU của BỐ MẸ.  Và  GIÁ TRỊ NHÂN PHẨM này  được tiềm thức thừa nhận qua thể hiện tình thương, sự  vun vén, chăm sóc, giáo dục  con cái, chứ không phải vì  con cái  là một món đồ vật hay một cục bột để cha mẹ nhào nặn theo y mình muốn.  Vì  thế, niềm tự hào, sự hãnh diện  của cha mẹ chính là tạo được điều kiện cho con cái phát triển tòan bộ kỹ năng riêng tư của chúng, và quan trong hơn, cha mẹ cưu mang thiên chức chỉ cho con cái biết rõ giá trị làm người của chúng.Cho nên cha mẹ phải tôn trọng con cái như một chủ thể độc lập, phải bỏ đi cái quan niệm con cái thuộc quyền sở hữu của cha mẹ như một vật dụng.
Nhưng chính vì hiện nay trong tiềm thức của rất nhiều cha me  Việt nam vẫn còn tư tưởng sai lầm là họ có quyền “ sinh - sát” con cái nên mới có những hiện tượng coi con cái như những vật sở hữu của họ để đánh bóng, hay làm đồ trang sức cho chính họ và họ có quyền tra tấn khủng bố con cái về thể xác lẫn tinh thần như họ muốn.

CHA MẸ LÀ NHỮNG TÊN CÔNG AN ĐẦU TIÊN:

          Cho tơi hôm nay vẫn còn tồn tại những cách giáo dục con cái hủ lậu như tôi đã trình bày trên, thì chúng ta thấy rõ  sự tác động  cha mẹ không chỉ có ảnh hưởng tới  con cái  tới năm chúng 18 tuổi hay 21 tuổi, khi chúng đã trưởng thành  mà sẽ đi liền suốt cuôc đời của con cái và sự bất cập trong giáo duc con cái có thể có liên hệ tới nhiều thế hệ đi sau nữa. Vì con cái quý vị sẽ lại giào dục con cái chúng như chúng đã được cha me chúng giáo dục ngày nào trước đây.  
Qua các cách “giáo dục” sai lầm được trình bầy  ở  các phần  trên đã biến con  cái thành một người thụ động, chỉ còn biết “tuân lênh”  người trên như một cái máy, tuân thủ quyền lực của kẻ mạnh một cách tuyệt đối, tính chất vấn, khả năng tư duy độc lập hoàn toàn bị tiêu diệt ngay từ trong gia đình bởi cha mẹ.
Chính cha mẹ là những người đầu tiên thay cho bọn cầm quyền “tẩy não” con cái, biến con cái thành những kẻ “tự nguyện làm nô lệ” chỉ còn tuân phục kẻ trên một cách tuyệt đối và đàn áp những người yếu hơn mình.
Vì vậy mà bọn câm quyền luôn nỗ lực đẩy mạnh cách “giáo dục” này. Trước kia thì  lấy  những cái “tam tòng tứ đức” “ Tam cương ngũ thường”, và ngay nay thì chúng không ngừng đưa ra, đề cao  những giá trị ảo, nào là bằng cấp, địa vị xã hội, coi trọng giá trị vật chất và quyền thế… chúng vun đắp cho cách “giáo dục” con cái hủ lậu, độc tài  của cha mẹ, để biến cha mẹ thành những người “công an” đầu tiên răn đe ngăn cản và trừng phạt con cái mình thoát ra được cảnh “tự nguyện làm nô lệ” mà cha mẹ chúng đã và đang vô tâm vui vẻ chấp nhận.
 Khi con cái mới chớm dự định làm những việc có lợi ích chung cho cộng đồng thì chính cha mẹ là những người đầu tiên ngăn cản, với những “triết lý” thật uyên bác cao minh là “ăn cơm nhà làm chuyện vác tù và hàng tổng”. 
Nhưng  chỉ cần một chút suy nghĩ nhìn lại trên bàn thờ nơi trang trọng nhất của mỗi gia đình Việt Nam  thì chúng ta thấy ngay nghịch lý, họ đang thờ phượng những người  “ăn cơm nhà làm chuyện vác tù và hàng tổng” như: Giê Su;  Thich Ca, thậm chí cũng có thể kể luôn Karl Marx,  Engel, và hầu hết các vĩ nhân thực  sự  trong lịch sử nhân loại, những người đã khai hóa và thúc đẩy cho nhân loại tiến bộ;  tất cả đều là những người “ăn cơm nhà làm chuyện vác tù và hàng tổng”!
Gia đình của Việt Nam vẫn là nơi hun đúc những toan tính so đo vật chất, trong đó cá nhân được huấn luyện sống ích kỷ bảo thủ lợi nhuận, và ngược lại khước từ chối bỏ và triệt tiêu giá trị sống, giá trị tự thân như nhận thức nhân quyền, dân quyền, tự do, dân chủ.  Gia đình của Việt Nam , trong đó Cha mẹ vẫn hành xử như những tên bạo chúa, duy trì tính nô lệ thuần phục, và hủy diệt mầm nhân bản, sức sáng tạo khai phá nơi con cái. Những ý thức về nhân phẩm, tự do, dân chủ dân quyền, nhân quyền đều bị triệt hạ từ trứng nước, bằng mọi thủ đoạn cần thiết.

Cách Giải Quyết Vấn Nạn Trong Việc Giao Dục Con Cái Của Người Việt Nam:

Qua những phân tích trên chúng ta thấy rõ sự bất cập trong việc giáo dục con cái của người Việt Nam đóng một vai trò rất lớn trong vấn nạn  trì trệ phát triển của xã hội Việt Nam  ngày hôm nay, vì vậy việc thay đổi cách giáo  dục con cái của người Việt Nam là một trong những điều cấp thiết  cần phải thay đổi. Việc làm này không chỉ với các quý vị đang là cha mẹ, mà hơn thế nữa là thế hệ các bạn trẻ, những người sẽ là cha mẹ trong tương lai rất gần.

Với những người đang là cha, là mẹ:

Dưới đây là một số  ĐỀ NGHỊ các bạn trong cách giáo dục con cái, hy vọng sẽ giúp được cho các bạn một ít hành trang trong thiên chức tự nguyện nhưng quan trọng đang chờ đón các bạn:
·                    Tạo cho con cái một cái nhìn tổng quát của  sự việc, trình bầy cho chúng bằng dẫn chứng cụ thể để chúng có thể nhận ra được kết quả của sự việc. Không áp đặt, cho dù bất cứ điều gì, có nghiã là mọi quyết định trong gia đình đều được thảo luận và lấy ý kiến chung của mọi người, con cái cảm nhận được sự bình đẳng, giá trị nhân phẩm và nhân quyền của mình được tôn trong, làm như vây cha mẹ sẽ giúp cho trẻ định hình tính tự chủ, lòng tự tin ngay tại trong gia đình, đó là những yếu tố quyết định cho sự thành công của con cai sau này.
·                    Tạo cơ hội gần gũi con cái qua những hình thức như: Những cuộc nói chuyên với con cái, sinh hoạt gia đình  đi chơi, bữa ăn gia đình .v.v. qua đó  cha mẹ ghe được nhưng tâm tư nguyện vọng của con cái. Để gần gũi con cái mình hơn.
·                    Tìm kiếm, động viên khuyếnh khích con cái phát huy những khả năng, tư duy của riêng mình, vì mỗi cá nhân có những mặt mạnh riêng biệt. Sự đam mê chỉ có khi con người ta làm việc mà họ yêu thích, và khi làm việc với sự đam mê thì chắc chắn sẽ gặt hái những kết quả tốt đẹp.
·                    Khen thưởng con cái khi nó đạt được một thành quả nào đó cho dù kết quả đó có nhỏ bé như thế nào! Vì đây là động lực để con cái làm tốt hơn nữa trong tưong lai. Và phải công bằng không thiên vị với con cái, thưởng phạt phải công minh.
·                    Cho con  cái những lời khuyên, hướng giải quyết khi nó gặp khó khăn, những phải để con cái chọn lựa cách giải quyết khó khăn của chúng. Vì như vậy chúng mới có thể rèn luyện được tính tư duy độc lâp, và khả năng quyết đoán trước mọi vấn để trong cuộc sống sau này.
·                    Điều tối kỵ là không nên dùng bạo lực trong bất kỳ trường hợp nào, vì bạo lực không  những chẳng giải quyết vấn đề mà còn làm gương xấu cho con cái về bạo lực sau này, và chỉ khiến con cái thành thụ động, ù lì, làm thui chột tính tự tin, năng lực sáng tạo.
Trọng trách của cha mẹ trong việc giáo dục con cái thật nặng nề vì nó không chỉ có ảnh hưởng tới sự thành công - thất bại của một con người mà hơn thế nữa sự tác động vào xã hội. Vì cha mẹ không chỉ đào luyện một “người con” trong ý nghĩa yêu thương,   mà là nuôi dưỡng một chủ thể tương lai của xã hội nhân loại.
 Tuy nhiên, theo tôi nghĩ nó cũng rất dễ dàng nếu cha mẹ giáo dục con cái luôn dựa trên: Tình yêu  – sư tôn trọng và lắng nghe con cái. Khi các bạn luôn tâm niệm rằng  đứa bé  không chỉ là con của các bạn mà là một con người. Thì tôi tin chắc các bạn sẽ thành cộng trong việc giáo dục con cái. Mến chúc các bạn trẻ thành công trong xứ  mạng thiêng liêng làm cha, làm mẹ của các bạn.

Với các người con:

“Không ai có thể cứu mình khi mình không biết tự cứu mình”,nếu như chính các bạn là nạn nhân của cách giáo dục sai lầm trên mà các bạn không biết cất tiếng nói tự bảo vệ lấy chính mình thì tôi nghĩ khó có thể có ai giúp các bạn nói đúng hơn là không có ai có thể giúp các bạn.
 Khi các bạn  bị đối xử bất công do cách giáo dục hủ lậu mà  tôi nêu trên, hay do một hủ lậu trong cách giáo dục con cái mà tôi khiếm khuyết không nêu ra được, mà các bạn chỉ biết im lặng cam chịu, không giám nói cho cha mẹ biết những sai trái, bất cập của cha mẹ, đó là chính các bạn tự đồng ý và hơn thế nữa tiếp sức cho việc tự biến bản thân thành cái máy chỉ biết làm theo lập trình, bạn có thể biến thành tất cả mọi thứ những không phải thành cái mà chính bạn muốn chở thành.  Nếu những lúc như vậy  các bạn tự an ủi mình; mình sẽ dậy con cái của mình khác với cha mẹ mình, thì đây không phải tự an ủi mình nữa mà là tự lừa dối mình. Vì nếu thực sực vậy thì không còn những bất cập trong cách giáo dục con cái của người Viêt Nam mà tôi nêu trên, vì những điều bất cập ấy không phải mới có từ thế hệ của cha mẹ các bạn. Mà nó đã tồn tại từ rất lâu rồi trong cách giáo dục của người Việt Nam từ rất nhiều thế hệ trước, và tôi tin chắc là chính cha mẹ của các bạn cũng đã từng  hy vọng như các bạn; “ mình sẽ dậy con cái của mình khác với cha mẹ mình” . Nhưng rồi các bạn thấy họ đã làm gì khi họ là cha, là mẹ; họ có làm khác đi không hay lại làm y như cha mẹ họ đã làm với họ?
Vì vậy khi đứng trước những cái bất cập, sai trái trong cách giáo dục con cái của chính cha mẹ mình, chính  các bạn phải cất tiếng nói, phải chỉ ra cho cha mẹ thấy những sai trái của cha mẹ. Trình bảy thẳng thắng nhưng không hỗn, nói bắng lý lẽ , dẫn chứng không như cha mẹ luôn chỉ áp đặt không cần biết đến lý lẽ.  Muốn làm được điều này thì các bạn luôn phải biết chất vấn mọi vấn đề.
Không bao giờ “dạ cho có” – “vâng lấy lệ”, mặc dù biết điều đó là hoàn toàn sai và phi lý, nhưng chỉ vì nghĩ trong đầu;  nói cũng vậy cha mẹ trước sau gì cũng không tôn trọng y kiến của mình. Vì cứ như vậy lâu ngày sẽ thành thói quen không những chỉ là thói quen của cha mẹ là át đặt các bạn mà hơn thế nữa các bạn cũng quen dân và tính đối kháng, tư duy độc lâp của các bạn sẽ chết đi và rồi vô tình tới một ngày nào đó các bạn sẽ làm với con cái các bạn rập khuôn không khác gì cha mẹ các bạn đã làm với các bạn.
  Quên ngay y nghĩ ; “người lớn bao giờ cũng đúng” nếu có nơi các bạn, vì hầu hết tất cả mọi cái sai, bất cập, tiêu cực trong mọi xã hội hiện nay như chiến tranh, ô nhiễm môi sinh, bất cập của giáo dục con cai trong gia đính .v.v.đều do người lớn gây ra không phải do các người trẻ như các bạn. Vì vậy không thể nghĩ “người lớn luôn đúng” mà đúng ra là người lớn thường luôn sai và sai trầm trọng trong mọi khía cạnh của cuộc sông không chỉ trong giáo dục con cái.
Sau cùng tôi cầu mong các bạn thành công trong công cuộc cách mạng về cách giáo dục trong gia đình, và tin tưởng vào sự thành công của các bạn. Vì biết các bạn là thế hệ trẻ rất thông minh chỉ cần một chút can đảm, một chút tự tin là tôi tin chắc các bạn sẽ thành công          không những trong công cuộc cách mạng về giáo dục trong gia đình, mà sẽ còn là những người con tuyệt vời. Các bạn hãy luôn nhớ:
“ Việc làm hôm nay của các bạn không chỉ quyết định cho riêng tương lai của các bạn, mà còn cho cả tương lại của  xã hội nơi các bạn đang sống và không chỉ thế  còn là quyết định cho tương lai của nhưng thế hệ đi sau các bạn”.

Thiên Chương NV 


---------

THIEN CHƯƠNG: Vấn đề là TẠI SAO KHÔNG TIẾN HÓA??? và muốn Tiến hóa thì phải làm sao cụ thể?

** Khi nói đến GIA ĐÌNH là nói đến một định chế gồm các thành phần không thể thiếu (indispensable elements):

-(1)Chồng,(đàn Ông, Con Trai) + (2) Vợ (Đàn Bà Con Gái) = Cha Mẹ

- (3)Con Cái..

Vây GIA ĐÌNH không tiến hóa là do MỖI MỘT THÀNH TỐ , 1,2, và 3 trong định chế này KHÔNG CÓ TÁC ĐỘNG TIẾN HÓA..

Vì nếu chỉ cần MỘT THÀNH TỐ trong định chế này nỗ lực TIẾN HÓA, thì tự nhiên NÓ sẽ kéo theo các thành tố khác cùng tiến hóa.. Cũng như trong xã hội, chỉ cần một số người NHẬN THỨC , rồi NỖ LỰC TÁC ĐỘNG thì cả XÃ HỘI sẽ đều TIẾN HÓA như chúng ta đang chứng kiến.

Cho nên muốn Gia Đình tiến hóa, thì:

1- từng gã đàn ông, con trai, phải biết nhận ra nhân phẩm giá trị của phụ nữ để có ứng xử nhận thức bình đẳng tôn trọng PHỤ NỮ...để khi LÀM CHỒNG thì biết TRÂN TRỌNG VỢ MỈNH BÌNH ĐẲNG. rồi sẽ biết trân trọng giá trị nhân phẩm của CON CÁI MÌNH.

2- Từng mụ đàn bà, con gái, phải biết nhận ra giá trị tự thân của mình để BIẾT CÃI LẠI, DẠY BẢO bọn đàn ông, đám bạn TRAI của mình .. khi chúng nó SAI TRÁI hách dịch RA DÁNG KẺ CẢ "ĐÀN ÔNG".. Rồi sau sẽ biết làm Vợ bình đẳng để răn đe sửa sai CHỒNG, và làm MẸ biết DẠY CON CÁI ĐÚNG ĐẮN trong sự trân trọng giá trị nhân phẩm của CON CÁI..

3- Con Cái cũng phải nỗ lực BIẾT CÃI LẠI CHA MẸ để minh định đúng đắn giá trị nhân phẩm KiênTHỨC của mình..Việc đầu tiên là cố gắng tự lập sau khi 18 tuổi.. Vì thường Đàn Bà và Con Cái bị "bóp cổ" là do lệ thuộc tài chính kinh tế, nơi ăn chốn ở. Cho nên mới có những ngôn ngữ thủ đoạn hăm dọa "nếu....vậy thì đi ra khỏi nhà này v.v.."

Sau đó phải can đảm bảo vệ quan điểm của mình cho đến cùng, khi biết mình có đủ bằng chứng xác minh đúng đắn.. để "dạy ngược" lại bố mẹ khi cần thiết..

Chỉ cần MỘT trong BA thành tố của Gia Đình này mà NỖ LỰC MINH ĐỊH GIÁ TRỊ TỰ THÂN của mình, thì chắc chắn sẽ KHAI MỞ được cho các THÀNH TỐ còn lại..

Giải pháp nó nằm ngay ở TRONG mỗi một CÁ NHÂN CON NGỪOI.. Vì CÁ NHÂN mới chính là đơn vị nền tảng của CẢ XÃ HỘI.. nó cũng chính là đơn vị nền tảng của ĐỊNH CHẾ GIA ĐÌNH. "Thân Tu nhiên hậu Gia tề", nếu mỗi cá nhân thành tố này nhận thức được giá trị tự thân (nhân phẩm bình đẳng) trước khi gặp nhau thành lập GIA ĐÌNH thì tất nhiên GIA ĐÌnh phải tốt và tiến hóa tốt.. Như vậy cả xã hội đất nước cũng sẽ tiến hóa tốt hơn.

Thân Tu nhiên hậu Gia Tề,

Gia Tề nhiên hậu Quốc Trị"

NKPTC

Saturday, July 19, 2014

TỰ DO DÂN CHỦ - DÂN CHỦ TỰ DO (Nền tảng căn bản cho Xã hội Dân sự)

TỰ DO DÂN CHỦ - DÂN CHỦ TỰ DO 
(Nền tảng căn bản cho Xã hội Dân sự)


Trong thời gian gần đây chúng ta thường nghe cụm từ " XÃ HỘI DÂN SỰ"  từ những thành phần gọi là "Trí thức, Nhân Sỹ , Luật sư"  trong xã hội Việt nam kêu gào đòi hỏi ... nhưng thử hỏi trong 90tr con người trong xã hội Việt Nam hiểu về cụm từ này.....thì chắc chắn tỷ lệ hiểu biết ý nghĩa của cụm từ này cực thấp nếu không nói là "Mù tịt" và chỉ gom bày theo tư tưởng bày đàn nhất thời mà thôi....vậy nên là một con người trách nhiệm với đồng loại của mình  thì chính chúng ta phai bắt đầu vận đồng chính từ mỗi cá nhân bản thân mở rộng ra cho những người xung quanh trong xả hội chúng ta đang sinh sống khai mở vận động toàn xã hội.......đấy chính bắt đầu là căn bản khai trí  cũa TỰ DO DÂN CHỦ - DÂN CHỦ TỰ DO(Nền tảng căn bản cho Xã hội Dân sự)...Nếu không có những ý niệm căn bản này thì đừng bao giờ mơ một Xã hội Dân sự đích thực đúng nghĩa của nó...

1-trong phạm trù tự nhiên, thì Tự Do không cần đặt ra, vì đó là tự do kiểu Darwinism. .. con vật không có ý niệm, và càng không có ý niệm tự do. chỉ có tưong tranh mạnh được yếu thua theo bản năng sinh tồn của muông thú.

Tự Do là ý niệm của CON NGƯỜI XÃ HỘI, hay CON NGƯỜI CHÍNH TRỊ.. tức là đã vượt lên khỏi bán khai để hành xử có nhận thức tương tác và  hổ  tương (interactive),

 2- Tự do trong phạm trù triết học, là ý niệm thoát tục..thoát khỏi hệ phược và thúc phược của xã hội nhân gian... như Phật, Lão, Trang.. là không còn tương tác xã hội... thoát được ràng buộc tức là an nhiên tự tại.. tức là tự do.. -- Theo hán việt, tự= tự nơi chính mình, khởi đi từ chính mình- Do= là từ nơi,  bời từ nơi

3-Cho nên khi nói đến tự do, là nói đến cả một sự tương tác của những cá nhân CON NGƯÒI với nhau..Có tương tác, và có xung khắc áp đặt vì vậy sự TỰ DO mới được đặt ra.. Chính vì vậy là cái gọi là TỰ DO CÁ NHÂN BIỆT LẬP KHÔNG HIỆN HỮU.

TẠI SAO có nềnTỰ ĐO, và do đâu?

4- Khởi đầu con ngưòi chấp nhận bị cai trị...và coi sự cai trị là chính đáng.. như trong suốt mấy ngàn năm lịch sử nhân loại ghi nhận..Cho đến khi họ NHÂN THỨC ĐƯỢC quyền tự do cá nhân và từ đó nỗ lực lật đổ sụ cai trị hàng  dọc..

5-Quyền tự do CÁ NHÂN là quyền của MỖI MỘT CÁ NHÂN BÌNH ĐẲNG TRONG TẬP THỂ..

6-Vì mỗi cá nhân BÌNH ĐẲNG trong tập thể, nên đề BẢO VỆ TÍNH TỰ DO VÀ BÌNH ĐẲNG , cho nên nhu cầu THIẾT LẬP MỘT NỀN TỰ DO phải được đặt ra..

7- Như vậy MỘT NỀN TỰ DO LÀ MỘT KHUÔN KHỔ  được TỰ NGUYỆN ĐỒNG THUẬN..--- để điều hòa gìn giữ tự do của mọi ngưòi một cách bình đẳng và công bằng giữa các CÁ NHÂN TỰ DO.. để KHÔNG AI ÁP CHẾ ÁP ĐẠT BẤT CÔNG PHI LÝ lên ngưòi khác..

8- Và muốn có tự nguyện đồng thuận thì PHẢI CÓ NGUYÊN LÝ DÂN CHỦ..

9-Muốn thực hiện nguyên lý dân chủ, thì mỗi thành viên phải có NHẬN THỨC DÂN CHỦ ĐỂ HÀNH XỬ, và cũng  như muốn có NHÂN THỨC DÂN CHỦ thì phải  có NHẬN THỨC MUỐN ĐƯỢC TỰ DO .. cả hai HỔ TƯƠNG CHO NHAU và là MỘT, có cái này tự nhiên có cái kia.. hay HỄ KHÔNG CÓ CÁI NÀY THÌ CÁI KIA KHÔNG THỂ CÓ.. Tự Do và Dân Chủ là hai điều kiện ắt có và đủ để hiện hữu là một..không thể tách rời. (mutually inclusive)

10- tùy vào sự nhận thức, những KHUÔN KHỔ đồng thuận này đuợc ghi rõ thành văn bản HIẾN LUẬT, hay  TỰ GIÁC BẤT THÀNH VĂN...

Xét ngắn gọn,, là khi Sinh Vật 2 chân (Homo erectus) và sinh vật thông minh (homo sapiens) tụ tập lại với nhau, nhận thức được nhu cầu sinh tồn có nhau và vì nhau..thì vấn đề XÃ HỘI, CHÍNH TRỊ mói được đặt ra, hay hình thành.. và hình thành theo khuynh hướng bạo lực áp chế và thuần phục. TRONG ĐÓ, một thiểu số thống trị, luôn luôn có đầy đủ tự do thao túng tưóc đoạt hết tự do tự quyết của đại đa số..và đại đa số này mặc nhiên chấp nhận sự cai trị..

Như vậy, TỰ DO DÂN CHỦ chỉ được đặt ra khi SINH VẬT HAI CHÂN THÔNG MINH này NHÂN THỨC  được giá trị tự thân của nó.. và THÀNH CON NGƯÒI..những CON NGƯÒI TIÊN PHONG này VẬN ĐỘNG GIAO TRUYỀN NHỮNG Ý NIỆM  GIÁ TRỊ TỰ THÂN này ĐẾN ĐỒNG LOẠI KHÁC.. và từ đó ý niệm tự do nhân bản bình đẳng lan rộng  VÀ tăng trưởng dần để LẬT ĐỔ CHUYÊN CHÉ QUYỀN LỰC THIẺU SỐ..

VÀ đến khi họ nhận thức được rằng SỰ TỰ DO nhân bản bình đẳng của mỗi cá nhân chỉ được gìn gĩu và bảo đảm một  cách hữu hiệu công bằng trong MỘT NỀN TỰ DO trong một KHUÔN KHỔ  - hay một thể chế được  BÀN THẢO TỰ NGUYỆN ĐỒNG THUẬN qua nguyên lý và nguyên tắc DÂN CHỦ.

NKPTC