Showing posts with label Quốc Gia. Show all posts
Showing posts with label Quốc Gia. Show all posts

Sunday, September 28, 2014

Bằng Chứng Cụ Thể của Tính Bất Nhân Vô Đạo của Chủ Nghĩa Quốc Gia Dân Tộc

Khi Tôi viết nhận định về tính man rợ bất nhân phi lý của “tinh thần quốc gia dân tộc” trong bài viết “Tổ Quốc, Tín Ngưỡng, Văn Hóa, và những Tội Ác MAN RỢ BẠO NGƯỢC.
“Ngoài yếu tố này, dù Justin không nhắc đến nhiều, theo Tôi, yếu tố độc tôn tự mãn (exceptionalism) của Mỹ sau vụ 911. Khiến gần như cả xã hội chính qui Mỹ mặc nhiên "dể dãi và tha thứ" trong tinh thần "quốc gia dân tộc", mà hầu hết nhân loại này nếu chưa trưởng thành vượt qua để có nhân bản, luôn luôn vướng phải. Như ngừoi Tầu, dù chống chế độ Cộng Sản, vẫn tự hào về thành quả chiếm đóng giết ngừoi của "dân tộc" họ  ở Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông, hay tại Việt Nam.... Và người Việt Nam, một mặt nhồi nhét lẫn nhau về những bài học “nước mắt xương máu” lịch sử “tàn bạo” của Trung Quốc, của thực dân Tây phương đối với dân tộc “hiếu hòa văn hóa nhân bản” Việt Nam ta- mặt khác lại cũng tiếp tục nhồi nhét niềm tự hào trong giáo dục, văn học  về cuộc cái gọi là "cuộc Nam Tiến Mở Mang Bờ Cõi" của "tổ tiên" với những hành động và chính sách diệt chủng- và ngay hôm nay, khi nhân loại đã vượt lên chủ nghĩa dân tộc, lên án tất cả các cuộc diệt chủng, thì người Việt Nam, họ vẫn thì thầm với nhau (không dám to mồm công khai, vì biết sẽ bị dư luận nhân bản thế giới lên án) về "tài ba" của các chiến sĩ ta (Ngụy và Phỉ)  lấn chiếm và khống trị  bọn "mọi" Miên Lào, đàn áp đồng hóa người Khmer Krom.
Não trạng "quyền lợi quốc gia" - "tự hào dân tộc" v.v Nó đưa đến kỳ thị chủng tộc và chính đáng hóa cho hành động man rợ, từ đó nó mặc nhiên tập thể hóa luôn hành động này, nghĩa là cả một xã hội khuyến khích, đồng lõa với tội ác bằng sự bao che, ngụy biện và khỏa lấp cho nhau nhân danh bảo vệ "danh dự tổ quốc dân tộc". Ở một mức cùng cực của man rợ, những đồi bại hoang thú này còn được tha thứ ban phép lành bởi ý niệm tôn giáo tự tôn nữa. Cấp độ tội ác càng bạo ngược hơn khi có niềm tin tôn giáo làm nền. Kẻ sát nhân sẽ tự thánh hóa mình và tàn sát những đối phương đã bị niềm tin và thông tin tuyên truyền ác hóa xuống hàng ngạ quỉ, như người Thiên Chúa giáo nhìn ngừoi Hồi Giáo như những tên ác quỉ (Satan) và ngược lại những ngưởi Hồi giáo nhìn ngừoi Thiên chúa giáo cũng cùng hình ảnh mức độ như vậy. “
Và đã có những "hậm hực than phiền" về nhận định của Tôi từ những người Viêt Nam. Lạ lùng nhất là từ những công dân Mỹ, Anh, Úc, Pháp, Áo, Thụy Điển, Hà Lan v.v gốc Việt!!!
Dĩ nhiên, khi tuyên bố, lên án, hay ngay cả chỉ là nhận định, chúng ta cũng cần những bằng cớ, dẫn chứng cụ thể.  Trong trường hợp này, Tôi chẳng cần bằng chứng lịch sử gì xa xôi, vì NGAY CHÍNH THÁI ĐỘ PHẢN ĐỐI HẬM HỰC của những người Việt Nam, nhất là những công dân Tây phương gốc Việt ở thế kỷ thứ 21 này, đã minh chứng điển hình và hùng hồn minh xác nhận định của Tôi và của tất cả những học giả sử học và nhân chủng học đã dầy công nghiên cúu tổng hợp và kết luận về tính bất nhân man rợ của chủ nghĩa quốc gia dân tộc và tính trơ trẽn ngụy tín của những con người theo đuổi tôn thờ sử dụng  nó.
Khi loài người chưa bước vào kỷ nguyên ánh sáng và nhân bản với những ý niệm về giá trị tự do chủ quyền con người từ hậu bán thế kỷ thứ 20 đến nay, thì chủ nghĩa Quốc Gia Dân Tộc là một “lý tưởng” ưu thắng khắp mọi nơi, từ Đông qua Tây. Những tên cầm chính đẫm máu con người luôn là những “anh hùng dân tộc”; những tiến chiếm cướp đoạt luôn là những “công lao vĩ đại”, vì “lịch sử quốc gia” là những chữ nghĩa phù thủy hư cấu “thần tích giống nòi”, được nhân bội bởi những “chiến công” giết ngừoi, cưỡng bức thống hợp, cướp đất diệt chủng.
Những “thần tích giống nòi” được nhồi nhét khắc sâu vào trong não trạng của con người hàng tram năm, ngàn năm, từ trong bào thai đến giáo dục gia đình xã hội, khiến người ta ở những thời điểm trước không hề có ý niệm “nhân loại”. Bất cứ ai khác “giống nòi” đều “man di” (Babaric)  “ngoại súc” (Alien). Nhiều khi rất trớ trêu như trường hợp nhóm Á Châu như Tầu, Việt, Hàn , Nhật khi mới tiếp súc với Tây phương vẫn cho họ là “bạch quỉ man di”, để rồi tự nhốt chính mình trong tháp ngà ngu dốt lạc hậu, và hệ quả sau này là không chỉ bị chiếm đóng nô lệ, mà sau khi hết bị chiếm đóng nô lệ, lại tự nguyện miệt mài học hỏi bắt chước Tây phương mà vẫn chưa theo kịp đến nơi đến chốn… Đơn giản bởi vì tất cả đã phải nhìn nhận một sự thật, Tây phương họ thật sự văn minh tiến bộ hơn Á Châu, không hoàn toàn, nhưng xa lắm về rất nhiều mặt.
Nhưng trước khi đi xa và sâu hơn, hãy giải quyết cái hậm hực ngu dốt bán khai của “ngừoi Việt tinh túy”  hôm nay đã.
Những ai, ở tuổi đời từ 60-70 trở lên hẳn còn nhớ sự trâng tráo của Tây phương, đặc biệt là khối Anh, Pháp, Mỹ, Hà Lan trong thời điểm thịnh hành của chủ nghĩa thực dân của họ ở các xứ Nam Mỹ, Châu Phi và Á Châu- nhất là trong sự kiện Đệ Nhị Thế Chiến với sức mạnh của Quốc Xã đã chiếm đóng hầu hết các xứ đế quốc thực dân này.
Họ dài mỏ cao giọng lên án chủ nghĩa Phát xít man rợ. Nào là hủy diệt nhân loại, chà đạp tự do, độc lập, và nhân phẩm con người v.v  Nhưng ngay sau khi họ vừa thoát được ách thống trị của Phát Xít, họ nhẫn tâm trâng tráo tiếp tục đàn áp man rợ những xứ sở bị họ thực dân nhưng vẫn cùng đổ xương máu chung với họ chống Phát Xít, như Viêt Nam, An Gê Ri.
Tôi nhớ đã viết lại đâu đó trong bài viết cách đây đã lâu, một câu chuyện xảy ra cho chính Tôi khi ở đại học UNSW, Úc vào năm 1994. Lúc đó nhân tuần lễ kỷ niệm ngày D-Day, (4-6-1944) vị giáo sư chủ nhiệm chính của cả khóa học nói về ngày kỷ niệm “quân đội đồng minh ”chiến đấu hy sinh vì tự do của thế giới”. Tôi đã giơ tay phản đối, Tôi nói nhận định như vậy là chủ quan cưỡng lý. Tôi và nhiều người của nhiều xứ sở khác, chẳng có ơn nghĩa gì với những người lính Tây phương đó, chính đất nước Việt Nam và người Việt nam đã phải chiến đấu chống lực lượng “đồng minh”, trước và sau 1945, để có độc lập, chứ không phải chiến đấu chống Đức quốc xã để dành độc lập. Vị giáo sư, và cả lớp nghiên cúu sinh, đều vui vẻ đồng thuận rằng “hy sinh vì tự do cho thế giới” là không đúng sự thật. Ông ta còn cười xòa nói với cả lớp “We know, we are very Eurocentric” (Chúng tôi biết chúng tôi rất Âu châu tự thị). Phải công nhận họ rất trí thức: vui vẻ thoái mái thừa nhận cái sai của họ khi được vạch ra đúng đắn, rõ ràng và hợp lý.
Và ngày hôm nay, giữa tình hình biên giới đất biển căng thẳng giữa Viêt Nam và Trung Quốc, hầu như tất cả các nhóm gốc Việt và Việt Nam trong nước đều tận dụng “lịch sử chiếm đóng đô hộ” trải dài hơn ngàn năm của Trung Quốc đối với Việt Nam để  lên án gây lòng căm thù qua “chủ nghĩa quốc gia dân tộc”.
Ấy nhưng khi đề cập đến sự kiện bá quyền bành trướng và diệt chủng của Viêt Nam trong lịch sử đối với Chân Lạp Chiêm Thành trong cái gọi là “cuộc Nam Tiến”, và thái độ chính sách hôm nay với Miên Lào và với ngay công dân Việt gốc Khmer Krom, Chàm .. thì họ viện dẫn rằng đó là “hoàn cảnh lịch sử” theo nhu cầu “tương tranh  sinh tồn” không tránh được!!!
Giả thiết là lập luận này “đúng”. Vậy người Trung Quốc "Hán tộc", họ cũng viện dẫn như vậy, thì lấy cái gì để lên án họ? Mà cho rằng “chính trị thế giới  là mạnh được yếu thua”, và “thủ đoạn ai cao người ấy thắng” thì lại càng chết! Giả sử “Dư luận thế giới” cũng đồng thuận lập luận như mình, khi mình ra rả phân bua phải trái kêu cúu với họ, và họ chỉ thẳng vào mặt Viêt Nam để nói thẳng rằng “chính trị thế giới  là mạnh được yếu thua”, và “thủ đoạn ai cao người ấy thắng”!!! (Mẹ tiên sư, đến Chúa, Phật cũng phải ngao ngán não trạng quốc gia dân tộc này)
Nhưng may mắn rằng kỷ nguyên man rợ trắng trợn ấy cũng đang đi qua, và nhân loại cũng đang tận sức vận đông để  đẩy những lập luận man rợ phi nhân này lùi hẳn vào quá khứ và tan biến trong hố rác của lịch sử nhân loại. Ít nhất ở mặt thể hiện chính qui bang giao và giáo dục phổ thông, người ta KHÔNG CÒN CHẤP NHẬN LÝ LẼ này nữa.
Trên bình diện quốc tế, từ sau đệ nhị thế chiến, nhận thức nhân bản đã đổi thay, với sự ra đời không chỉ của Tuyên Ngôn Nhân Quyền, mà ngay cả một Hội Nghị về Công Đạo và Công Pháp về tội Diệt Chủng cũng được thành lập để ngăn chặn và trừng phạt những quan niệm hành xử đẫm máu man rợ, mà trước đó từng được vinh danh là “anh hùng dân tộc” trong thời kỷ não trạng “quốc gia dân tộc”.
Hội Nghị Qui Ước Ngăn Ngừa và Trừng Phạt  Tội Diệt Chủng (The Convention on the Prevention and Punishment of the Crime of Genocide) được đồng thuận tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc ngày 9 tháng 12 năm 1948 qua Nghị Quyết LHQ 260. Qui Ước có hiệu lực từ ngày 12 tháng Giêng năm 1951. Qui định pháp chế cho tội phạm này, và các thành viên quốc gia được nhắc nhở phải ngăn chặn cũng như trừng phạt những hành động diệt chủng trong chiến tranh cũng như thời bình.
Những hành động được qui là diệt chủng là những hành động có ý đồ tiêu diệt một phần hay hoàn toàn một quốc gia, một nhóm chủng tộc, thiểu số, hay tôn giáo; bao gồm các hành vi như giết hại các thành viên của họ- cố tình tạo điều kiện sinh sống khó khăn trong tính toán để tiêu diệt từng phần hay toàn bộ một nhóm người; hay áp đặt những biện pháp chủ ý ngăn chặn sinh sản trong nhóm người đó; hoặc cưỡng ép bắt những trẻ em của họ gia nhập vào những nhóm người khác 
(any of the following acts committed with intent to destroy, in whole or in part, a national, ethnical, racial or religious group, as such:
(a) Killing members of the group;
(b) Causing serious bodily or mental harm to members of the group;
(c) Deliberately inflicting on the group conditions of life calculated to bring about its physical destruction in whole or in part;
(d) Imposing measures intended to prevent births within the group;
(e) Forcibly transferring children of the group to another group.
Từ đó cho đến nay, hàng loạt các công trình nghiên cúu được tiến hành để đúc kết tất cả các tội phạm thực dân diệt chủng để hình thành một kho tài liệu làm bài học cho những thế hệ sau của nhân loại này.
Có rất nhiều công trình nghiên cúu. Bạn đọc chỉ cần vào Google, gõ hàng chữ “Genocides in Histroy” sẽ ra hàng lố. Ở đây Tôi chỉ xin nêu ra một đại lược:
Quan điểm chung của các nghiên cúu này là chia những cuộc diệt chủng ra làm hai thời kỳ: Trước và sau năm 1490s. Để xác định nguyên nhân và động cơ của các cuộc tàn sát diệt chủng trong tiến trình lịch sử của loài người, hầu có được giải pháp tháo gỡ tính man rợ này. Và trước tiên là đặt hành động “vì dân tộc tổ quốc này” vào vòng TỘI ÁC CHỐNG NHÂN LOẠI. Như việc đang gây tranh luận thế giới là sự kiện cận sử người Thổ Nhĩ Kỳ tàn sát ngừoi Armenians, và người Do Thái đang tàn sát người Palestinians.
Trước  1490, các công trình nghiên cúu đúc kết tài liệu dữ kiện từ các diễn tiến lịch sử tương quan giữa các xứ sở “dân tộc”.
Giai đoạn sau 1490 tương đối đầy đủ sử liệu hơn được nghiên cúu ghi lại khá rõ”
    Từ năm 1490 đến 1914
        Vùng Mỹ Châu (Americas) thủ phạm Mỹ (United States of America), Argentinne. Úc (Australia), France, Philippines -German South-West Africa- Ireland – Cuộc chiến Tam Quốc Anh giáo giết Công Giáo (War of the Three Kingdoms)- Nạn Đói Ái Nhĩ Lan- (Great Irish Famine) Tội Ác Đế Quốc Nga (Russian Empire)- Tội Ác Nhà Thanh (Qing empire)
Từ năm 1915 đến 1950
        Tội ác đến quốc Hồi Giáo Thổ (Ottoman Empire/Turkey)- Vụ Armenian- Assyrian- Hy Lạp Greek- Người thiểu số Dersim Kurds.
        Tội ác đế quốc -Soviet Union- Giết người Cossack (Decossackisation)-Vụ Holodomor- Vụ Thanh Trừng đẫm máu Stalin (Great Purge)- Vụ luu đầy sau Thế Chiến (Post-World War II deportations of North Caucasian peoples)- Vụ luu đầy người Ban Tích (The Mass Deportations in the Baltic States of Lithuanians, Latvians and Estonians)
        Tội ác chủ nghĩa quốc gia dân tộc Đức -Phát Xít Đức Nazi Germany and occupied Europe) Vụ Croatia- Tàn Sát Balan (Massacres of Poles in Volhynia and Eastern Galicia)-Vụ Dominican Republic-
        Vụ tàn sát chia cắt lãnh thổ Ấn Độ (Partition of India in 1947)
        Vụ Trung Cộng tàn sát giết dân cướp nước Tây tạng (Republic of China and Tibet)
    Từ năm 1951 đến 2000
        Vụ đánh đuổi ngừoi Đức sau thế chiến thứ 2 (Expulsion of Germans after World War II)
        Chương trình diệt chủng ngừoi dân bản xứ ở Úc từ năm 1900 đến 1969 (Australia 1900-1969)
        Vụ -Zanzibar- Vụ phe cực hũu do Mỹ hậu thuẫn ở Guatemala 1968-1996- Vụ Pakistan (Bangladesh War of 1971) – Tàn sát diệt chủng ở Phi Châu- Burundi 1972- 1993 - Rwanda 1994  - Bắc Hàn (North Korea)-  Equatorial Guinea- Vụ diệt chủng ở Cambodia – Đông Timo và Nam Dương- (East Timor under Indonesian occupation)- Vụ ngừoi Anh tàn diệt cướp đất người Argentina (Dirty War in Argentina)- Vụ Do Thái và Li Băng (Sabra-Shatila, Lebanon) Vụ Sô Viết A Phú Hãn ( Soviet intervention in Afghanistan) – Vụ Mỹ chiếm đóng Viêt Nam (US invasion of Vietnam) Vụ Ethiopia- Iraqi Kurds – India-Tibet- Brazil-Democratic Republic of Congo-Somalia-Azerbaijan- Sri Lanka v.v
Dĩ nhiên là chưa thể đầy đủ, và chưa hết.  Vì khi chủ nghĩa quốc gia nhà nước chưa chấm dứt, thì hành động chính sách diệt chủng nhân danh Nhà Nước Quốc Gia Dân Tộc vẫn còn như chúng ta đang thấy, và thấy rất rõ ở NÃO TRẠNG ngừoi Viêt Nam, những người ĐANG HẬM HỰC với bài nhận định của Tôi, và trong não trạng người Trung Quốc Hán tộc hôm nay.
Trở lại vấn đề của “Nam Tiến” của “dân tộc hùng tráng chúng ta”, để cho rõ ràng có “chứng sử”, Tôi xin giới thiệu tác phẩm của giáo sư đại học Yale, Mỹ- ông  Ben Kiernan (2009). ). Giáo sư Ben Kiernan, người đã lấy trận chiến tiêu hủy thành Carthage  của Hy lạp trong cuộc chiến Third Punic War vói quân La Mã  (149–146 BC) "Là Cuộc Diêt Chủng Đầu Tiên." Tác phẩm nghiên cúu sử về Diệt Chủng qua chủ nghĩa quốc gia dân tộc- “Máu và Đất” Lịch Sử Diệt Chủng và Triệt Sát của Thế Giới từ Sparta (nhà nước thành phố Sparta cổ Hy Lạp ở thế kỷ 7 trước công nguyên -650 BC) đến Darfur  (Blood and Soil: A World History of Genocide and Extermination from Sparta to Darfur. Yale University Press.
Trong tác phẩm này, điển hình như cuộc “Nam Tiến diệt chủng” ngừoi Chân Lạp Chiêm Thành  của người nước Việt Nam, được ghi nhận khá đầy đủ từ trang 102- đến trang 112 (xin đọc bản Anh ngữ cuối bài)
Như những người “yêu nước yêu nòi” của xứ Viêt Nam được giáo dục và vẫn đang truyền tụng lại cho nhau nghe rằng “cuộc Nam Tiến mở mang bờ cõi , công lao vĩ đại của cha ông chúng ta khởi đầu từ thời Lý, với Lý Thánh Tông (Bình Chiêm 1069) đến triều Nguyễn sau này. Nhưng tác giả Ben Kiernan nghiên cúu có “nhẹ nhàng” và khoa học hơn, nên đặt trọng tâm vào thời điểm khi có chính sách diệt chủng rõ ràng của Việt Nam đối với Chiêm Thành (champa) từ năm 1390 đến 1509- (The Vietnamese Destruction of Champa 1390-1509)- Nghĩa là tiến trình dân tộc có quốc giáo Phật giáo Đại Việt “từ bi, hỉ xả” diệt chủng dân tộc Hồi giáo Chiêm Thành “về cực lạc”- được kéo dài từ cuối thời nhà Trần, Hồ, đến Lê Mạt- Lê Uy Mục-. Nhưng cao điểm là vào thời Lê Thánh Tông, mở đường cho các Chúa Nguyễn sau này dễ dàng vào chỗ “không người” (Terra Nullius) gọi là miền Nam. Tác giả tham khảo, ghi nhận lại những chi tiết đối thoại và “nét đạo đức giả” của vị “thánh đế anh hùng dân tộc” của giống nòi Rồng Teo Thánh Tông (1471) như sau
“Quân Việt bắt sống 50 hoàng tộc Chiêm Thành. Quân Việt bắt trói vua Chiêm Trà Toàn lôi đến quì trước mặt Lê Thánh Tông. Thánh Tông hạch Trà Toàn:
T.Tông: “Ngươi là vua Chiêm phải không?”
T.Toàn: “Phải”
T.Tông: Ngươi biết ta là ai không?
T.Toàn: Nhìn diện mạo ngài, tôi biết ngài là hoàng đế.
 T.Tông: Ngươi có bao nhiêu con.
T.Toàn: Có trên mười đứa.
Thánh Tông tha mạng cho Trà Toàn và cho Toàn giữ lại (2) hai người vợ. Khi quân lính lôi Trà Toàn đi ra, Thánh Tông nói với theo ra lệnh phải đối xử với Trà Toàn đúng theo cương vị cụu Vương của một xứ. Nhưng thật ra Lê Thánh Tông đã ra lệnh trục xuất hoàng tộc Chiêm cùng 30 ngàn tù binh Chiêm về đất bắc Việt. Trà Toàn chết luu đầy bệnh tật trên chiếc tầu đi đày đến đất Việt nam. Đầu của Trà Toàn bị chặt bằm và treo ở mũi  thuyền . Gia đình hoàng tộc Chiêm của Trà Toàn bị nhốt vào một khu bên cạnh cung điện Thăng Long (Hà Nội); họ sống ở đây 30 năm. Một số sau được ra làm gia nhân cho các nhà quan; còn những kẻ khác bị buộc phải đổi tên họ theo Việt nam. Nhưng dân chúng “Phật tử” Việt càng ngày càng chống những người đồng hóa vào Việt xã hội Viêt nam này -trang 110-sách đã dẫn-( sao mà giống bọn quốc xã, và đám thiểu số thiên chúa gíao đầu trọc kỳ thị thời nay ở Đức, Áo, Hà Lan, Úc thế nhỉ!- Cuộc mở mang bò cõi của phật giáo Đại Việt -Lê Thánh Tông năm 1471 đã tàn sát trên 60,000 người-đốt phá toàn bộ thủ đô nước này- nkptc)  
Những kẻ theo chủ nghĩa quốc gia dân tộc Đại Việt chắc không tránh được mỉm cười “tự hào dân tộc công đức tổ tiên”. Và dĩ nhiên những con dân Chàm-Khmer Krom hôm nay đang còn sống rải rác trên khắp thế giới, vẫn bi phẫn rướm lệ khi học lại bài lịch sử dân tộc thương đau.
Mà thật ra cái gọi là “nụ cười tự hào bờ cõi dân tộc ” của đám “rồng teo” có thấm gì với “nụ cười tự hào bờ cõi dân tộc ” của Hán tộc Trung Quốc! Nó “mở mang bờ cõi nhiều hơn, tàn sát đồng hóa nhiều hơn, và hôm nay, cũng như Việt Nam, chưa thèm ngưng lại- Không những vậy mà “bi phẫn rướm lệ” bị ngoại bang đô hộ cướp bóc của dân “Rồng teo” cũng chẳng kém dân Chàm là bao: Vẫn đang đe dọa tiếp diễn!
Qua những nỗ lực truy tìm và lên án những cuộc thảm sát diệt  chủng từ tư tưởng kỳ thị chủng tộc này, và từ đó, những tên “cụu anh hùng dân tộc” đẫm máu của các xứ sở tiến bộ ở Âu Tây như Mỹ, Anh, Pháp,Úc v.v đã lên bàn mổ của sử gia và các nhà nhân văn học. Những cuộc “Nam Tiến” chiếm đất mở mang bờ cõi, lập quốc, với lý cớ cổ điển sai lầm ngụy biện “đất hoang” (Terra Nullius) như, Anh, Mỹ, Canada, Úc, Tân Tây Lan, Pháp, v.v đều không chỉ bị đồng thuận bác bỏ, lên án liên tục trong văn bản tài liệu phim ảnh, sách vở giáo khoa v.v mà đã đưa đến những công nghị xin lỗi của quốc gia với những nhóm dân thiểu số bản xứ còn tồn tại, rồi còn những hiệp ước được ký kết để bồi thường họ chính đáng, điển hình là Nhà Nước Chính Phủ Úc Đại Lợi đã chính thức lập Công Nghị quốc gia xin lỗi người dân bản xứ. Những lập luận này hiện nay chỉ còn tồn tại ở trong não trạng của những nhóm thiểu số tôn giáo cực hũu kỳ thị, và vẫn bị thường xuyên lên án. Nhưng nó lại cực thịnh và được ca ngợi trong sinh hoạt của toàn bộ “dân tộc Viêt hiếu hòa cao quí”. Và mỉa mai thay, nó lại càng được xiển dương gào thét nhiều nhất bởi chính những công dân Tây phương gốc Việt, những kẻ đang là "Công dân văn minh" của những xã hội mà giá trị nhân bản đã thay đổi nâng cao, đang lên án những hành động diệt chủng từ quá khứ đến hiện tại.
Chúng ta tự hào mãn nguyện vì tổ tiên chúng ta tàn bạo ăn cướp tru diệt người khác nhân danh tổ quốc sinh tồn, mạnh được yếu thua-  thì người khác cũng tự hào và lý luận như vậy- Chúng ta đau khổ uất hận căm thù vì bị người khác đàn áp cướp đất giết hại như giữa Việt và người Hoa – thì người khác cũng đau khổ uất hận căm thù chúng ta, như giũa sắc dân Việt đàn áp giết hại diệt chủng dân Chàm- và Khmer Krom hiện nay. Chúng ta thêu dệt hư cấu  bốc phét  hung hăng tự hào “tổ cò dân tộc Viêt thường”, thì người khác cũng gian manh ngang ngược “dân tộc tổ cò Đại Hán”. Còn ngụy biện bài bây cãi cối để lý luận rằng, lịch sử là tương tranh “mạnh được yếu thua” của luật sinh tồn.. Thì chúng ta nên câm miệng lại, đừng mở mồm cao giọng đạo lý nhân quyền  tố cáo ai hết, đừng nhân danh cái gì hết, đừng phân bua phải trái với ai hết- hãy cứ “khôn ngoan” mà lo vũ khí bạo lực để mà vĩ đại tự tồn. Còn nếu để yếu hèn thì bị tiêu diệt  trong thế tương tranh luật rừng, ráng mà chịu. Huề cả làng!
Nhưng nếu khi đã nhận thức rằng bảng Giá Trị Con Người  Xã Hội Tương Quan đã thay đổi, đã vươn lên đến một nền Nhân Bản chung – mà chúng ta dùng nó, đặt nó làm nền tảng để từ nó được hưởng quyền lợi được tôn trọng và bảo vệ trong xã hội nhân loại- để lên án tố cáo người khác vi phạm –như những công dân Tây phương gốc Việt đang thực hiện ở những xã hội đã tiến bộ- và những công dân Viêt đang đấu tranh đòi hỏi tại CHXHCNVN-  thì chính chúng ta, với nột tự trọng tối thiểu, cũng phải biết tôn trọng cái quyền lợi của những Con Người khác, và lên án những hành động sai trái bất kể là ai, dù ngay chính từ tổ tiên của chúng ta cho đến thế hệ hiện tại của chính mình, như những con người nhân bản thật sự như Ben Kiernan, Raphael Lemkin, người luật sư Balan gốc Do Thái đã vận động để có Qui Ước về Diệt Chủng này- những người như họ đang thực hiện và vận động ráo riết không ngừng nghĩ hôm nay.
Bằng không, thì chính những kẻ chi biết nhân danh giá trị cao đẹp nnân bản của nhân loại tiến bộ để hưởng lợi cho riêng mình, để tố cáo đối thủ mà mình không thích, nhưng sau lưng, bên trong lại ca ngợi xiển dương điều đốn mạt bất nhân của mình và của phe mình, thì chẳng qua chỉ là loài dòi bọ ký sinh đê tiện của nền Nhân Bản hôm nay mà thôi.
Khi đã thành loài ký sinh đê tiện của nền Nhân Bản hôm nay, thì không còn gì để nói, chỉ còn sự phỉ nhổ, nếu không tiếc một bãi nước bọt.
NKPTC

Sunday, July 13, 2014

Quốc Đạo và Nhân Đạo- Quốc Gia và Nhân Quyền

Quốc Đạo và Nhân Đạo- Quốc Gia và Nhân Quyền


Thân Kính gửi Anh Định (và các bạn hữu)

Cảm tạ anh đã trao đổi tận ý.. để tạm chấm dứt cuộc trao đổi ngắn, Tôi cũng xin minh định một ý niệm nho nhỏ nhưng then chốt như thế này:
Trí Huệ là âm Hán Việt từ chữ Phạn trong danh từ nhà Phật : Trí huệ (prajnà) có nghĩa là TÂM THỨC.. là sự hiểu biết nhận thức TỰ NHIÊN thật cao và sâu.. TRÍ HUỆ phân biệt nhưng không phân biệt theo ngã , CÁI TÔI, hay tham, sân, si mà phân biệt đi sát với (năm thức cảm quan) là Trí huệ...

** TRÍ HUỆ mà lại hạn hep trong cái YÊU GHÉT mang tính chính trị THẤP KÉM của chủ nghĩa quốc gia dân tộc (Nationalism) sao được???? ... Đã là TRÍ Huệ, sao còn THƯƠNG YÊU phân biêt từ gần ra xa? Chúa, Phật, Khổng v.v đâu có phân biệt từ gần ra xa, câu chuyện ngưòi Samaritan của Thiê n Chúa Giáo cũng đã nêu rõ.. Nhân Quyền Bác Ái là YÊU và TRỌNG cái NHÂN PHẨM của mọi người bình đẳng như chính bản thân mình.. chứ không phải là THƯƠNG mình trước rồi THƯƠNG HẠI ngưòi khác theo thứ tự ƯU TIÊN !!!!


Nhân phẩm chỉ CÓ MỘT và là MỘT , nó là giá trị chung CỦA NHÂN LOẠI.. Chỉ có chủ nghĩa quốc gia dân tộc lạc hậu mới phân biệt Con Người.
Thân kính,
chúc anh đạt được ý nguyện.
NKPTC


-------------------------------

From: Mai Cong Dinh [mailto:maicongdinh@yahoo.com]
Sent: Friday, 25 September 2009 12:05 AM
To: duyviet.dantri@Gmail.com
Subject: cảm ơn

Anh Chương thân mến,

Mấy ngày qua tôi bận nhiều việc nên chưa viết thư cảm ơn anh
về sự ưu ái của anh dành cho tôi; nay tôi cảm ơn anh.

Ngoài sự cảm ơn, tôi cũng xin được trao đổi với anh một vài vấn đề :

Trong từ ngữ Quốc Đạo hoặc Quốc Học hay Quốc Thuật thì các
chữ Đạo, Học, Thuật cao hơn chữ Quốc vì nó có tính Trường tồn
và phổ biến, chữ Quốc chỉ là Công cụ, Phương tiện không thể thiếu
để nó được phổ biến và trường tồn. Không có Phương tiện không thể
đạt được Mục đích.

Tôi hoàn toàn đồng ý với anh về việc Tôn giáo luôn đề cao và truyền
bá Nhân - Ái, nhưng thương yêu phải từ cao xuống thấp, từ trong ra
ngoài. Đối tượng được thương yêu đầu tiên là chính bản thân mình rồi
đến vợ con, cha mẹ, anh em, họ hàng, bằng hữu, quê hương, vùng miền,
đất nước, rồi sau đó mới đến nhân loại và thiên nhiên. Điều đó là Từ Tâm.
Nhưng tất cả các đối tượng thương yêu đó có được yêu thương hay không
tuỳ vào việc họ có phải là người tốt, người thiện hay không. Điều đó là
Trí huệ. Không có Trí huệ thì không có Từ tâm.

Cảm ơn anh đã dành đất để cho tôi thực hiện mong muốn của mình
nhưng tôi là Triết gia chứ không phải là nhà Triết học nên tôi không thể
đãm đương được đề mục đó. Tôi sẽ tìm người trong thời gian tới.

Chúc anh luôn vui khoẻ.

Mai công Định


From: duyviet [mailto:duyviet.dantri@gmail.com]
Sent: Monday, 21 September 2009 11:13 AM
xxxxxxxxxxx
Subject: RE: đề nghị

Thân kính gửi anh Định, (và đồng gửi đến các bạn hữu)

Cảm tạ Anh rất nhiều đã có nhã ý trao đổi và đề nghị một số vấn đề ..
Tôi rất bận nên không thể trao đổi dài với anh được, chỉ xin tóm gọn vài điểm như sau:

Chúng tôi chủ trương mở rộng thông tin và quan điểm trong nguyên lý TỰ DO TƯ TƯỞNG. Vì vậy nếu anh thấy một chủ đề nào quan trọng.. Chính anh có thể điều hành mục này, Chúng tôi sẵn sàng đăng tải..Chẳng hạn như nếu anh cho chủ đề QUỐC ĐẠO là cần thiét.. Anh cứ viết về Quốc Đạo v.v và độc giả sẽ trao đổi với anh..

Còn riêng DUY VIỆT, và cá nhân tôi.. thì QUỐC ĐẠO là nhu cầu của quá khứ , của những thế kỷ trưóc, khi NHÂN TRÍ chưa khai mở, CON NGƯÒI phải dựa vào SỨC MANH số đông để tương tranh và sinh tồn-. Mà nếu hôm nay đem xiển dương QUỐC ĐAO là Sai Lầm và sẽ dẫn đến độc tài, băng hoại chính trị, và hủy diệt.. Vì QUỐC ĐẠO đặt chủ thể là QUỐC GIA một giá trị trườu tượng được hiện thực hóa qua vai trò nhà nước- mà nhà nưóc lại được hiện thực hoá bằng một số ngưòi CHỦ ĐỘNG NẮM QUYỀN- (the STATE- STATISM)...XIỂN DƯƠNG hay lấy Nhà Nước làm nền tảng Xã Hội,sẽ đưa đến phi nhân và bạo ngược.. Cá nhân Con Ngưòi sẽ bị buộc phải bị triệt tiêu nhân danh giá trị trườu tượng QUỐC GIA thông qua “NHÀ NƯỚC..” (biểu tượng Cờ Quạt, Màu cờ sắc áo v.v). Hitler, Stalin,Tần Thủy Hoàng .v.v nói chung, các chế độ Phong Kiến Độc Tài Quân Phiệt đều lấy TỔ QUỐC, NHÀ NƯỚC làm nền tảng để cột buộc, sai khiến, và sử dụng sinh mạng CON NGƯỜI.. Sinh mạng Con Ngưòi trở thành TÀI SẢN TÙY TIỆN của Nhà Nưóc nhân danh Tổ Quốc..như lịch sử đã minh chứng..

Vấn đề hôm nay là NHÂN CHỦ.. khi THẾ GIỚI MỞ RộNG GIAO LƯU và thu ngắn khoảng cách giữa những con ngưòi, thì CHỦ THỂ chính là CON NGƯỜI....Khi giá trị Con Người được đặt làm nền tảng, thì mọi mô thức tự nó sẽ quân bình và đưa đến những giải pháp thích hợp để giải quyết vấn nạn của Con Người.. Tôi gọi là ĐẠO LÝ LÀM NGƯÒI hay NHÂN ĐẠO, NHÂN BẢN v.v Như anh đã thấy . lịch sử tiến bộ của nhân loai luôn luôn khởi đi từ NHÂN BẢN... tức NHẬN THỨC ĐƯỢC GIÁ TRỊ CON NGƯÒI.. VÀ CON ĐƯÒNG TIẾN BỘ của NHÂN LOẠI luôn bị "tư tưởng quốc gia" hủy hoại.. CHO NÊN Không Tử , Lão Tử, Chúa Jêsu , Phật, và các đại hiền triết v.v KHÔNG AI XIỂN DƯƠNG “ÁI QUỐC” mà chỉ xiển dương “ÁI NHÂN- lòng Bác Ái...” Riêng Khổng học.. và cá nhân Khổng Tử, luôn đặt nền tảng là chữ NHÂN.. .SAU ĐÓ đến MANH TỬ mới có nền NHÂN để đặt vị trí ”DÂN vi quí “ lên...và “Xã Tắc “ chỉ là “Thứ Chi”... Nền dân chủ hiện đại cũng đi từ việc nhận thức được giá trị của NHÂN cho nên mới đưa dến nhận thức Dân Chủ Bình Đẳng.. -> Quốc gia chỉ là ĐỊA BÀN và NHÀ NƯỚC CHÍNH PHỦ chỉ là phương tiện.. Tất cả giá trị đều có thể thay đổi thế chấp.. nhưng nền tảng là GIÁ TRỊ CON NGƯÒI không thể thế chấp. Vì tât cả vận đông của chúng ta là vì hạnh phúc CON NGƯÒI, chúng ta là Con Ngưòi.. Chứ nếu mình bỏ chữ NHÂN đi, thì chẳng còn gì để nói... chúng ta trở về trăm ngàn năm trưóc của thời kỳ sinh vật..bầy đàn hoang dã.

Nói tóm lại, sở dĩ có "lịch sử" vì chúng ta , những con vật ĐÃ TỰ NHẬN THỨC ĐẶT RA GIÁ TRỊ SỐNG CHO CHÚNG TA, ĐÓ LÀ NHÂN BẢN.. Chúng ta sẽ không có ý thức CÔNG LÝ, LẼ PHẢI, VĂN HÓA v.v nếu chúng ta KHÔNG CÓ LÒNG NHÂN..BÁC Ái... từ lòng NHÂN, QUÍ TRỌNG GIÁ TRỊ CON NGƯÒI..YÊU NGƯÒI, chúng ta mới CÓ THỂ XÚC ĐỘNG khi thấy một ngưòi khác bị bất hạnh, hay bị xúc phạm... và từ đó, chúng ta mới trăn trở và khao khát công lý để bảo vệ giá trị Con Ngưòi. Và để làm đẹp giá trị Con Ngưòi hơn nữa, chúng ta tạo ra VĂN HÓA.. để hành xử tương quan với nhau cho TỐT ĐẸP HƠN... v.v

Nói tóm lại triết lý chủ đạo của chúng tôi là NHÂN BẢN. XÂY DỰNG NHÂN TRÍ để khai triển DÂN TRÍ.. Tất cả những gì thuộc QUỐC GIA chỉ là phương tiện..

Vậy anh có thể “mượn đất” của trang Duy Việt để phát động QUỐC ĐẠO.. giống như "Đế Đạo" vừa rồi.. CHÚNG TÔI HOAN NGHÊNH.. và kết quả tùy độc giả trao đổi vói Anh..

Còn với Duy Việt, nhu cầu Quốc Đạo đã đi vào quá khứ và đã bị chứng minh là NGUY HIỂM.. Hitler xiển dương "Quốc Đạo" Đức... ToYo xiển dương "Quốc Đạo" Nhật, Theodor Herzl-Ben Gurion v.v xiển dương Quốc Đạo Do Thái (Zionism) v.v.. tất cả đưa đến băng hoại, kỳ thị chủng tộc, và đưa đến tàn độc- chiến tranh ... Hồ Chí Minh, một cách căn bản, cũng đã mượn "QUỐC ĐẠO" để thực hiện quyền lực phi nhân bản....

Lá thư ngắn này chắc chưa nói hết ý của Tôi.. Nhưng những bài viết trong Duy Việt, hy vọng đã sáng tỏ quan điểm và triết lý chủ đạo của DUY VIệt.

Thân kính
Nguyên Khả Phạm Thanh Chương

Tuesday, July 1, 2014

Bản Chất Bạo Ngược Phi Nhân Phi Lý và NGHỊCH LÝ của chủ nghĩa Đế Quốc

Bản Chất Bạo Ngược Phi Nhân Phi Lý và NGHỊCH LÝ của chủ nghĩa Đế Quốc- 
(và sự ngây ngô của đám người theo chủ nghĩa Ái quốc Dân Tộc Nhà Nước quốc gia) 


“Loài Người sẽ chẳng bao giờ được TỰ DO cho đến khi tên vua (hay nhà nước) cuối cùng bị siết cổ cùng với bộ đồ lòng của tên giáo sĩ (hay tôn giáo) cuối cùng" Mankind shall not be free until the last king is strangled in the entrails of the last priest." 
"Triết gia chưa từng giết bất kỳ tên giáo sĩ nào, trong khi giáo sĩ từng giết một số rất lớn các triết gia" The philosopher has never killed any priests, whereas the priest has killed a great many philosophers."Denis Diderot triết gia 1713-1784


Sự kiện thứ hai là vụ ám sát lãnh đạo quân phiến loạn chống Gadafi tại Lybia.

Như chúng ta đều biết, sau cuộc cách mạng tổng nổi dậy của quần chúng Trung Đông Bắc Phi, người dân Lybia bắt đầu chính thức đòi hỏi dân chủ dưới chế độ độc tài của Gadafi, dù về phương diện kinh tế, Lybia rất phát triển và tiến bộ. Thế nhưng ngay sau khi cao trào chỉ mới chớm nở , Mỹ và NATO đã nhảy vào cướp cái "Chính Danh" của cao trào cách mạng bằng những thao túng bạo lực khủng bố và tuyên truyền - Mỹ và NATO đã đưa những tên tay sai của họ vào Bengazi dùng quân lực cướp quyền điều hành, mở cửa cho các nhóm phiến quân khủng bố chuyên nghiệp trà trộn vào cao trào và cho đến nay coi như thao túng toàn diện.

Trong bối cảnh này, chiến lược QUÂN ĐỘI HÓA cao trào cách mạng quần chúng của Mỹ và NATO đã gần như ngưng trệ ở giai đoạn đầu- cho đến khi cựu bộ trưởng quốc phòng, một tướng thân cận của Gadafi, tướng Abdel Fatah Younes từ bỏ chế độ Gadafi để tham gia phong trào chống GADAFI, dưới kinh nghiệm quân sự và kiến thức cũng như uy tín của Abdel Fatah Younes, lực lượng phiến quân ô hợp đã giữ lại vị trí chủ động và có thành quả khả quan.

Thế nhưng, sự thật nội tình cuộc cách mạng đã xoay thành phiến loạn, khi Mỹ và NATO đưa các nhóm vũ trang chuyên nghiệp và đánh thuê của họ vào, dẫn đầu là tên tướng,  Khalifa Haftar, thân Mỹ chống Gadafi từ thời chiến tranh giành quyền lực tại Lybia đã thua cuộc đào thoát theo nhóm quan Chad do Mỹ yểm trợ.  Thời gian này, Khalifa Haftar thành lập đội ngũ du kích do CIA huấn luyện và tài trợ cùng với Sadam Husein khi còn là đồng minh của Mỹ trong cuộc chiến Iran-Iraq. Sau đó "chính trị đổi thay" tại khu vực như chúng ta đã thấy, Sadam Husein thành kẻ thù Mỹ, Gadafi thành bạn Mỹ- thì Khalifa Haftar biến mất-- và "không biết làm cách nào" đã sống lặng lẽ tại Mỹ, bang Virginia, gần ngay bộ chỉ huy CIA thành phố Langley!!! Đúng là "tình cờ trùng hợp" (Có lẽ đây là ý Chúa và Alah, bố khỉ) ... 

Và khi cuộc cách mạng dân chủ bị cướp tên, thì chính  Khalifa Haftar tái xuất hiện trong chức vụ lãnh đạo dân quân do Mỹ ủng hộ và tiếp tế vũ khí tiền bạc..

Thế là trong hàng ngũ "dân quân kháng chiến" "bỗng nhiên" có hai vị Tướng chỉ huy- Cuối cùng vì  uy tín, kinh ngiệm và tài năng của Abdel Fatah Younes rõ ràng được minh chứng qua thành quả ổn dịnh và đẩy lùi lực lượng Gadafi- nên Abdel Fatah Younes đã coi như nắm vị trí then chốt của quân vũ trang.. Nhưng dĩ nhiên Mỹ, NATO và nhóm tay sai Khalifa Haftar không thể hài lòng ngồi im nhìn KẾ HOẠCH của họ bị "lèo lái"... Và Một cuộc đảo chính ngầm hất cẳng tướng Abdel Fatah Younes do CIA , NATO điều động phía trong đã diễn ra gay gắt. Báo chí Mỹ tung tin ủng hộ 
Khalifa Haftar và loan tin chính Khalifa Haftar đã được phong chức vụ lãnh đạo QUÂN KHÁNG CHIÊN LYBIA...Nhưng cuối cùng thất bại... Tuy nhiên cũng thành công được một nửa là đã buộc HỘI ĐỒNG CHUYỂN TIẾP QUỐC GIA (National Transition Council) đẩy tướng Abdel Fatah Younes xuống giữ chức Đổng Lý Văn Phòng Hội Đồng, trong khi tên Khalifa Haftar tay sai từ Mỹ về nắm vị trí then chốt  thứ 3 trong hàng ngũ Lãnh Đạo Tối cáo của phiến quân- Dù vậy uy tín và lực lượng trung thành với tướng Abdel Fatah Younes và lý tưởng chống ĐỘC TÀI lật đổ Gadafi vẫn còn đó- Mỹ NATO và thế lực tay sai của Mỹ và NATO trong cái gọi là Hội Đồng Chuyển Tiếp Quốc Gia không thể yên tâm, chúng cần phải bứng gốc tướng Abdel Fatah Younes và lực lượng của ông này bằng mọi cách.  Và cũng từ đây, càng ngày càng có nhiều "tin đồn" từ trong ra ngoài, từ chí báo Mỹ , Anh , Pháp, Úc  v.v tố cáo tướng Abdel Fatah Younes là có liên lạc  bí mật với Gadafi v.v

Thế rồi "bỗng nhiên" có tin chính thức, tướng 
Abdel Fatah Younes bị ám sát chết. Theo tín chính qui đưa ra thì Ông ta được Hội Đồng Quân Sự triệu hồi về bộ chỉ huy ở Bengazi để trao đổi vấn đề quân sự, tháp tùng với ông Younes là hai đại tá tùy viên. Và trên đừng về CẢ BA đều bị ám sát chết - Nhưng thật ra là bị bắt giữ và  dẫn độ về Bengazi để bị tra vấn,  và sau đó, cũng theo tin chính qui, bị nhóm phiến quân Al Qaeda-Lybia một bộ phận vũ trang trong lực lượng "kháng chiến chống Gadafi" giết. TẤT CẢ LÀ THÔNG TIN CHÍNH QUI.. chưa có bằng chứng từ các cơ quan thông tin độc lập- 
Tuy nhiên ngay sau đó, một QUÂN LỆNH TỪ TRUNG ƯƠNG ra lệnh GIẢI GIỚI tước vũ khí- TẤT CẢ CÁC LỰC LƯỢNG NÀO không thuộc quyền điều hành trực tiếp của Hội Đồng và tướng Khalifa Haftar tay sai từ Mỹ về- Thế là một cuộc nổ súng giữa các lực lượng phiến quân xảy ra - Kết quả chưa được rõ ràng...

Trên danh nghĩa chính thức do Mỹ NATO ủng hộ- Hiện nay chỉ còn một ông Tướng Khalifa Haftar do CIA đưa về về từ Mỹ làm xếp xòng quân lực "cách mạng".. Chúng ta cũng đừng quên rằng nhóm quân 'CÁCH MẠNG" này đang tung hoành tàn sát dân cư, những ai bị cáo buộc là trung thành với chế độ GADAFI - Các nhà báo độc lập kể cả phóng viên của tờ  Der Spiegel Đức cũng bị nhóm quân đội do Khalifa Halfta bắt giam và tra khảo- khi những phóng viên này  đến Bengazi để tường thuật và điều tra về những vụ giết ngừoi hàng loạt của "quân kháng chiến chống Gadafi". Mà ngay như Nghị Sĩ tối dạ John Maccain cũng phải "nhẹ nhàng" lên tiếng cảnh cáo bọn "kháng chiến quân Libyan" rằng nếu không ngưng hành động tàn bạo, ông ta sẽ vận động Quốc Hội Mỹ ngưng ủng hộ
 McCain tells Libyan rebels: end abuses or risk US support (nhưng Maccaine lại không nhắc đến chính bom đạn Mỹ và NATO dã giết nhiều thường dân và phá hủy nhiều nhà cửa của quần chúng Lybia- cũng như biệt kích Mỹ Anh cùng đám phiến quân Lybia đã giết nhiều người dân chúng cho là ủng hộ trung thành với Gadafi cho đến nay)

Nói tóm lại, ước vọng "cách mạng dân chủ" của dân Lybian chưa ngoi lên ở mức khởi đầu đã bị Mỹ va NATO dùng chính LỰC LƯỢNG ĐÁNH THUÊ và các nhóm KHỦNG BỐ AL QAEDA do Mỹ tài trợ xông vào bóp chết và cướp tên "chính danh dân chủ". 
Hiện nay, cái gọi là nhóm phiến quân chống Gadafi chỉ  là một đám QUÂN ĐỘI  bạo ngược- HỢP TÁC VỚI ĐÁM KHỦNG BỐ do Mỹ tài trợ và điều động- dĩ nhiên làm theo lệnh Mỹ..Và mục tiêu CHIẾN LƯỢC của Mỹ và NATO là phá nát  TIỀM LỰC của khối Trung Đông, chặn đứng làn sóng DÂN CHỦ THẬT, tạo dựng nhóm cực hũu Quốc Gia Dân Tộc Hồi Giáo ... để có lý cớ  chính đáng cho cuộc THÁNH CHIẾN CHỐNG KHỦNG BỐ HỒI GIÁO- nghĩa là  Mỹ và NATO đang "chính nghĩa hóa" bọn KHỦNG BỐ..  Tức là chính sách ĐẾ QUỐC dứoi chiêu bài CÚU NHÂN ĐỘ THẾ (HUMANITARIAN INTERVENTION)  phải được triệt để tiến hành...bằng mọi giá dù gian trá man rợ bạo ngược phi nhân và nghich lý trơ trẽn đến mức nào!

Độc giả đã có CẢM NHẬN gì về MỘT LIÊN KẾT từ sự việc ở NA UY đến LYBIA chưa?

Dù như thế nào,  thì hình ảnh của PHE ĐỐI KHÁNG VỚI GADAFI , đã rõ ràng hiện ra KHÔNG PHẢI LÀ QUÂN CHÚNG ĐÒI DÂN CHỦ nữa, mà chỉ rặt một bọn QUÂN ĐỘI KHỦNG BỐ  ô hợp pha tạp giữa đám QUÂN ĐỘI Lính đánh thuê, và các nhóm KHỦNG BỐ hành xử rất BẠO NGƯỢC và MAN RỢ -   do chính Mỹ tài trợ- NATO cung cấp vũ khí.. Đó là lý do tại sao Mỹ va NATO  rất hăm hở ủng hộ bỏ bom và vội vã CÔNG NHẬN CHÍNH THÚC vai trò chính trị của nhóm này... 


Chúng ta hãy tưởng tượng xem khi Gadafi và gia đình hắn, một gia đình bạo chúa  sụp đổ, thì các tên bạo chúa do Mỹ dựng lên này có khác gì không? (Tôi chợt nhớ đến Việt Nam, Mỹ giúp dựng lên tên Hồ Chí Minh trong thời chống Nhật (OSS) - rồi  sau lại giúp dựng lên gia đình tên bạo chúa Ngô Đình Diệm, rồi "tạo cách mạng 1-11" cho một đám Quân đội bạo ngược lên nắm quyền- để rồi cuối cùng , cũng bị lật đổ và thay thế bởi một đám man rợ bạo ngược đảng CSVN hôm nay, và Mỹ cũng đang trợ lực giúp đỡ đảng CSVN đứng vững nhiều mặt!!!  Tại sao vậy? Ngừoi Việt Nam phải tự trả lòi câu hỏi này- Và phải cảnh giác bọn những nhóm khuynh hũu phi dân chủ như Việt Tân- Ngụy ngục)

Chúng ta cũng đang chứng kiến sự GIAN TRÁ BẤT NHÂN PHI NGHĨA của Mỹ và NATO trong nỗ lực BÔI NHỌ và PHÁ NÁT cao trào CÁCH MẠNG DÂN CHỦ THÂT SỰ của người dân Bắc Phi.. Mỹ trắng trợn hủy diệt DÂN CHỦ và CÔNG KHAI ỦNG HỘ bọn QUÂN ĐỘI BẠO LỰC MAN RỢ.. Và một mặt bênh vực và bao che cho các nhóm KHỦNG BỐ phe chủ nghĩa quốc gia thiên chúa giáo.. Trong khi NỘI BỘ  lại đồng bộ tiến hành một hệ thống kinh tế xã hội TÂN PHONG KIẾN- nghĩa là TRIỆT HẠ TẤT CẢ CÁC HỆ THỐNG CÔNG ÍCH XÃ HỘI để đưa tất cả vào tay các TẬP ĐOÀN ĐẠI BẢN.

Con đường và MỤC TIẾU CUỐI CÙNG của tiến trình này là gỉ? Khi MỘT CHỦ NGHĨA QUỐC GIA DÂN TỘC của một Nhà Nước Quốc Gia nào đó (hiện nay là Mỹ- Trung Cộng)  THẮNG THẾ qua BẠO LỰC, SỨC MẠNH QUÂN SỰ thì nó gọi là gỉ ? Có phải là chính là CHỦ NGHĨA ĐẾ QUỐC không? 
Xưa kia là Đại Hán- Đại Nhật Nhĩ Mãn, Đại Việt- Đại Đức - Đại Hồi - Đại Anh Cát Lợi v.v Đủ các loại Đại "dân tộc"- và hiện nay là Mỹ và Trung Quốc... 
Chủ nghĩa Quốc Gia Dân Tộc (hay Tôn Giáo Dân Tộc Quốc Gia) nó đòi hỏi những Tín Đồ phải tuyệt đối tuân thủ trung thành- phải HY SINH TỰ DO, NHÂN PHẨM NHÂN QUYỀN của từng CÁ NHÂN, GIA ĐÌNH  và CẢ XÃ HỘI  để DUY TRÌ QUYỀN LỰC TRUNG ƯƠNG... Khi nó uu thắng và trở thành ĐẾ QUỐC , nó buộc các THẦN DÂN TIỂU QUỐC cũng phải tuân phục như vậy...

Và như Tôi đã trình bày ở bài trước rằng Lich sử chính trị nhân loại đã chứng minh : Môt HIỆN THỂ CHÍNH TRỊ QUỐC GIA càng lớn thì càng trở nên phi dân chủ, nó ĐE DỌA HẠNH PHÚC, tước đoạt TỰ DO, NHÂN QUYỀN và DÂN QUYỀN của chính CÔNG DÂN NÓ và CÔNG DÂN KHÁP THẾ GIỚI trong mục tiêu DUY TRÌ  và CỦNG CỐ QUYỀN LỰC QUỐC GIA, tức là QUYỀN LỰC của nhóm thiểu số thống trị trung ương (oligarchy)- Ottaman,  La Mã, Đức- Liên Xô - Anh Quốc v.v - đã từng xảy ra-  và hiện nay Trung Quốc, Mỹ không chỉ đang đe dọa an nguy tự do hạnh phúc nhân phẩm của các NGƯỜI DÂN ở xứ sở khác  mà còn bạo ngược đàn áp cướp đi tự do dân quyền, nhân quyền đối với chính công dân của nó. Đây không chỉ là tiến trình chính trị quyền lực mà chính là BẢN CHẤT THƯỜNG TRỰC của QUYỀN LỰC CHÍNH TRỊ- ĐỘC QUYỀN CƯỠNG CHẾ  nhân danh an- ninh ổn định và nhân danh DÂN TỘC, TỔ QUỐC,  QUỐC GIA vĩ đại linh thiêng! 

Chỉ có một cuộc CÁCH MẠNG DÂN CHỦ TOÀN DIỆN trong nền tảng NHẬN THỨC NHÂN QUYỀN NHÂN PHẨM mới mong thay đổi được hướng tiến của cơn thảm họa  này của nhân loại ở thế kỷ 21. Và nền NHÂN BẢN ĐÍCH THỰC mới được thăng hoa, và nền HẠNH PHÚC HÒA BÌNH cho nhân loại mới thực sự được kiến tạo và duy trì.

Nhà kinh tế Lugwig Von Mises quả đúng khi nhận định: "Những Ai muốn có hòa bình giữa các dân tộc, thì phải chống lại chủ nghĩa quốc gia nhà nước  (Whoever wishes peace among peoples must fight statism).. 
Bởi chủ nghĩa quốc gia nhà nước chỉ là bước khởi đầu, nó luôn luôn chực chờ cơ hội đến tiến lên thành chủ nghĩa đế quốc như một nhu cầu  tất yếu của quyền lực quốc gia!

Một Quốc Gia là một xã hội được đoàn kết bởi một ảo tưởng về tổ tiên giống nòi của nó và một nỗi sợ hãi chung đối với những nước láng giềng. (A nation is a society united by a delusion about its ancestry and a common fear of its neighbors. ~   Giáo Sư thần học W. R. Inge)

NKPTC

Nguồn Tham Khảo thêm:
The Assassination of Abdel Fatah Younes
Posted By Justin Raimondo On July 31, 2011 @ 11:00 pm In Uncategorized | 17 Comments
Any illusions that the US and its NATO allies are backing “democracy” in Libya against the reign of Moammar Gadhafi evaporated last week as the rebel chief of staff, Abdel Fatah Younes, was murdered – not by Gadhafi’s troops, but by his own “Free Libya” forces.
A former Interior Minister and once quite close to the Libyan dictator, Younes defected to the rebel ranks early in the insurgency, when Benghazi was under assault from loyalist forces. With much military experience, and prominent in his own right, Younes’ was immediately appointed commander of the rebel army by the “National Transitional Council,” the rebels’ political arm, and hailed by the West and their Libyan proxies as a great patriot and military leader.
He was opposed, however, by Khalifa Haftar (sometimes spelled Hifter), a former Libyan military commander who defected to the Chadian forces in Libya’s war with Chad. Haftar set up his own guerrilla group, funded by the CIA and Saddam Hussein. After being kicked out of Chad, Haftar’s last known address, before returning to Libya to join the rebel forces, was less than five miles awayfrom CIA headquarters in Langley, Virginia.
Back in April, the “Free Libya” armed forces announced that Haftar had replaced Younes as top commander – but, as the Guardian reported, the NTC reversed this attempted coup – and “denied there had ever been a change.”
The factional warfare was tamped down, for the moment, by a compromise effected at the top: in the end, neither Younes nor Haftar was given the title of Commander El Supremo. Instead, an intermediary process was set up, with the “army” – such as it is – put under the Defense Minister,Omar Hariri, and then Hariri’s successor, Jalal al-Dogheily, with Younes demoted to chief of staff and Haftar given the number three position.
Yet beneath the surface, the factional and tribal tensions reached the boiling point. Younes wassummoned to Benghazi by the NTC to discuss certain “military matters,” according to the Official Story, but in reality he was under arrest and being detained to answer charges he was in secret communication with Gadhafi. He was murdered on the way, supposedly by members of the “September 17 Martyrs Brigade,” a group said to have ties with the Libyan Islamic Fighting Group – essentially al-Qaeda-in-Libya. The Fighting Group is an officially designated terrorist organizationwhose assets are subject to seizure by the US State Department – however, in this case, since that very same State Department is the primary sponsor of US intervention in Libya, one supposes that executive order 13224 is inoperative. Indeed, since US aid is flowing to the rebels, we can say with certainty that the assassination of Younes was funded by the American taxpayers.
Aside from the general barbarity of this act, which gives us a glimpse of what the rebel regime will look like if and when they take power in all of Libya, look at the curious factional line up in the rebels’ internal power struggles. Although the Official Story, as promulgated by the NTC, keeps changing – initially, a “pro-Gadhafi” faction in Benghazi, an “armed gang,” was blamed for the killing, but there are too many Western reporters in town to keep a lid on the truth (or some approximation of it) for long. Now we are told that those responsible for the killing – rebel soldiers – have been arrested. However, whomever gets the Official Blame in the end isn’t what’s interesting: the real scoop is that our boy, Haftar – think Ahmed Chlabi, Libyan version – is aligned with the Islamists against the more secular elements, defectors like Younes and the Benghazi lawyers who make up the civilian leadership of the rebellion.
As in the Balkans, where US-trained and-funded “Kosovo Liberation Army” guerrillas fought alongside al-Qaeda’s legions and NATO forces, so the same alliance is fighting to “liberate” Libya. It is as if a time machine has thrust us back in the Clinton years – and indeed these are the Clinton years, redux, at least in the foreign policy realm, as this is the policy area that has been ceded to the Clintons by a disengaged and generally hapless President Obama. All of which puts in a new perspective recent boasts by top administration officials and various “experts” that we are on the verge of finally defeating al-Qaeda. Why, then, are they allying with Osama bin Laden’s Libyan legatees?
It makes no sense, but then again this entire Libyan adventure has never made any sense. We were told that the prevention of a “humanitarian disaster” was the reason for US/NATO intervention in the first place, with a top US official putting the death figure at more than 100,000 if NATO failed to lift the siege of Benghazi. Yet it was the defection of Gen. Younes, who commanded the besiegers, that really turned the tide of the war. This gave him tremendous authority – and aroused the ire of his tribal and ideological enemies. Whichever scapegoat gets blamed for the act, it is clear that both the Islamists and Washington’s-sock-puppet Haftar worked to undermine Younes, spreading rumors about his alleged secret contacts with Tripoli, getting him summoned to Benghazi for interrogation – and ultimately engineering his assassination.
That this happened shortly after the primary agitator of the NATO campaign, the government of British Prime Minister David Cameron, granted official diplomatic recognition to the NTC as the “legitimate” government of Libya, unceremoniously kicking out Gadhafi’s ambassador and staff, just underscores what critics of the Western intervention have said all along: that the policymakers behind this intervention never knew what they were getting into.
We were told, remember, that the clock was ticking, and the death of tens of thousands, at the very least, was imminent. Gadhafi, if he were allowed to take Benghazi, would have depopulated the city – which is precisely what the rebels are doing in the mountainous region of western Libya, as Der Spiegel reports:
“Several towns along the route [of the rebels’ advance] are now completely depopulated. One is Awaniya, a town of 15,000 people until the rebels captured it. The shops lining the highway in Awaniya were looted and are now littered with garbage. In some stores, even the shelves are missing. In the town itself, houses stand empty and ransacked, and some have been burned down. Other towns look similar. New houses are still burning days after the rebels took over, and trucks are removing anything that was overlooked during the initial looting: sacks of wheat as well as food and sheep.
A piece of graffiti on the wall of an empty supermarket in Awaniya berates the ‘Mashashiya traitors.’ The Mashashiya are the tribe that lived in Awaniya and two other nearby towns. Most of its members supported Gadhafi, as did the inhabitants of most of the remaining depopulated towns along the road from Zintan to the front, including Qawalish.”
The assassination of Younes and the scorched earth tactics of the Libyan “liberation” army should give us a clue as to what kind of future they envision for their nation. As to why we haven’t heard much about this aspect of the rebel army, Der Spiegel reports:
“The rebels respond aggressively to anyone who tries to investigate. A SPIEGEL team was taken into custody in Awaniya, escorted to the Zintan command post and interrogated.”
If this is how they treat foreign media, which they’ve been cultivating with some success so far, it’s not hard to imagine how they’ll deal with their own media organizations. The rebels no more represent the forces of “democracy” than do Gadhafi’s forces: this is a civil war in which both sides aim to establish a de facto dictatorship, and employ the same brutal methods. What is the American interest in the outcome?
In a rational world, the assassination of a major rebel commander by his own side would preclude US recognition of the rebel government, if not forever than for the foreseeable future. It would also provoke a major rethinking of a policy that played such a volatile wild card as the Libyan rebels. In the Bizarro World alternate universe from which US policymakers issue their pronouncements, however, this is just a minor glitch, to be brushed aside as the armies of Libyan “liberation” sweep onward to victory. As Obama administration shill Juan Cole put it:
“Younis was too close to Qaddafi, despite his defection, to remain truly popular with the rebels, and it is a little unlikely that his death will affect the terms of the uprising, despite what some observers are saying. He was not allowed to be a field officer because of the mistrust, so his absence would not affect the battlefield.
“In fact, the hardy Free Libya forces of the Western Mountain regions took a strategic town near the Tunisian border as news of his assassination was announced. And, Brega, though being cleared of mines, has fallen to Free Libya forces in the east, a major advance for the rebels. Western observers keep looking for a stalemate, but the rebels have in fact steadily advanced.”
Never mind those “isolationist” naysayers and “Mashashiya traitors” – what do they know? Onward, soldiers of “democracy” and harbingers of the “Arab Spring,” Washington-style! Onward to victory!
During the Bush era, Prof. Cole was the go-to academic for trenchant analysis of why the neoconservative strategy for defeating terrorism – invading the Arab world – was disastrously misguided. Today he stands with the Obama administration and the neocons in their enthusiasm for the US/NATO-supported Libyan rebels, who are in no way different from Chalabi’s Iraqi National Congress or any of the other CIA-backed exile groups, including Haftar’s outfit. Incredibly, Cole hadnothing to say about the assassination of Younes other than that it wouldn’t mean beans in the long-run, as the rebels are headed for victory. If this brazen murder raised any questions in his mind as to the nature of the forces he’s aligned himself with, Cole has so far kept silent.
As for our State Department, they, too, are mum – and I, for one, can hardly blame them. What are they supposed to say – that we’re aiding and abetting a gang of savages in Libya?
---------

McCain tells Libyan rebels: end abuses or risk US support

Letter obtained by The Independent reveals Senator's warning to opposition
By Kim Sengupta and Solomon Hughes
Friday, 29 July 2011
John McCain, right, with Abdul Hafiz Ghoga, spokesman for the insurgents, in Libya
GETTY IMAGES
John McCain, right, with Abdul Hafiz Ghoga, spokesman for the insurgents, in Libya
One of Washington's most influential senators has warned Libya's opposition administration that they risk alienating US and international support unless they take "decisive action" to halt human rights abuses by rebel fighters.
The Republican Senator John McCain's stark message emerged the day after the British Government recognised the Transitional National Council based in Benghazi as the legitimate representatives of Libya and ordered the Tripoli regime's diplomats to leave the UK.
Yesterday the opposition sought to take over the Libyan embassy and consulate in London, and declared that Mahmoud Nacua, described as a 74-year-old poet, will become the new ambassador. TNC officials also urged that billions of pounds in frozen Libyan assets abroad should be turned over to the Benghazi administration.
In a letter to Mahmoud Jibril, the TNC's head of foreign affairs, seen by The Independent, Senator McCain stated: "I urge you to investigate recently documented abuses, hold people accountable as necessary, and ensure that opposition military forces are abiding by the principles of justice and human rights."
The former presidential candidate went on to stress: "As you surely know, the critics of the TNC, both in the United States and across the world, are eager to seize on any transgression to stoke opposition to the Council and to the Libyan people's fight for freedom."
Senior British Tories have long been close to Mr McCain and David Cameron, then leader of the opposition, broke diplomatic convention by backing the Senator in the presidential race in a fulsome speech in 2008.
While Mr McCain has remained a supporter of military operations, President Barack Obama is facing rising criticism from both Democrats and Republicans in Congress over the four-month long bombing campaign which has so far failed to remove Colonel Gaddafi from power.
In his letter to the TNC, dated 20th July, Senator McCain, writing as "your friend and supporter" pointed out "recent documentation of human rights abuses committed by opposition figures in the western Libyan towns of al-Awaniya, Rayayinah, Zawiyat al-Bagul, and al-Qawalish". He continued: " According to Human Rights Watch, a highly credible international non-governmental organisation, rebel fighters and supporters have damaged property, burned some homes, looted from hospitals, homes and shops, and beaten some individuals alleged to have supported government forces.
"I am confident you are aware of these allegations.... It is because the TNC holds itself to such high democratic standards that it is necessary for you and the Council to take decisive action to bring any human rights abuses to an immediate halt."
The rebel forces, who have failed to achieve any game-changing military successes despite the air strikes destroying much of the regime's capabilities, have also been accused of being divided and sending contradictory and conflicting policy statements.
Disarray among opposition ranks was illustrated when the TNC's co-ordinator in Britain, Guma el-Gamaty, dismissed as "silly" the recent offer by the TNC head, Mustafa Abdel Jalil, that Colonel Gaddafi and his family could stay in the country rather then go into exile. "I think we are coming to the end of all these silly political initiatives and all this talk about Gaddafi staying in Libya," he said. Mr Gamaty's stance also runs contrary to the position of the French government that peace talks can begin with Colonel Gaddafi staying in the country as long as he relinquishes power. The Foreign Secretary, William Hague, has also endorsed this position although he has stressed that it was ultimately a question for the Libyan people to decide.
Dear Dr Jibril...
* "You have no greater friend and supporter in the United States Congress than me, and I will continue working tirelessly to urge my government to take further steps that would support your efforts... It is as your friend and supporter that I write to you regarding the recent documentation of human rights abuses committed by opposition fighters..."
* "I am confident you are aware of these allegations, and I know that the principles espoused by the TNC [Transitional National Council] stand in stark and positive contrast to the acts of cruelty that the Gaddafi regime continues to perpetrate against the Libyan people. It is because the TNC holds itself to such high democratic standards that it is necessary for you and the Council to take decisive action to bring any human rights abuses to an immediate halt."
* "It is equally important for the TNC to make clear through public statements that such acts will not be tolerated and that the TNC remains fully committed to the protection of human rights. I urge you to investigate the recently documented abuses, hold people accountable as necessary, and ensure that opposition military forces are abiding by the principles of justice and human rights that the TNC has correctly championed."
* "As you surely know, the critics of the TNC, both in the United States and across the world, are eager to seize on any transgression to stoke opposition to the Council and to the Libyan people's fight for freedom. By taking a strong and principled response to any allegations of human rights abuses by forces under the TNC's command, you can turn this troubling setback into an opportunity for your supporters, both in Libya and in the community of nations, to reaffirm why the Libyan opposition is so worthy of greater recognition and support."