Showing posts with label Tổ Quóc. Show all posts
Showing posts with label Tổ Quóc. Show all posts

Sunday, September 28, 2014

Bằng Chứng Cụ Thể của Tính Bất Nhân Vô Đạo của Chủ Nghĩa Quốc Gia Dân Tộc

Khi Tôi viết nhận định về tính man rợ bất nhân phi lý của “tinh thần quốc gia dân tộc” trong bài viết “Tổ Quốc, Tín Ngưỡng, Văn Hóa, và những Tội Ác MAN RỢ BẠO NGƯỢC.
“Ngoài yếu tố này, dù Justin không nhắc đến nhiều, theo Tôi, yếu tố độc tôn tự mãn (exceptionalism) của Mỹ sau vụ 911. Khiến gần như cả xã hội chính qui Mỹ mặc nhiên "dể dãi và tha thứ" trong tinh thần "quốc gia dân tộc", mà hầu hết nhân loại này nếu chưa trưởng thành vượt qua để có nhân bản, luôn luôn vướng phải. Như ngừoi Tầu, dù chống chế độ Cộng Sản, vẫn tự hào về thành quả chiếm đóng giết ngừoi của "dân tộc" họ  ở Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông, hay tại Việt Nam.... Và người Việt Nam, một mặt nhồi nhét lẫn nhau về những bài học “nước mắt xương máu” lịch sử “tàn bạo” của Trung Quốc, của thực dân Tây phương đối với dân tộc “hiếu hòa văn hóa nhân bản” Việt Nam ta- mặt khác lại cũng tiếp tục nhồi nhét niềm tự hào trong giáo dục, văn học  về cuộc cái gọi là "cuộc Nam Tiến Mở Mang Bờ Cõi" của "tổ tiên" với những hành động và chính sách diệt chủng- và ngay hôm nay, khi nhân loại đã vượt lên chủ nghĩa dân tộc, lên án tất cả các cuộc diệt chủng, thì người Việt Nam, họ vẫn thì thầm với nhau (không dám to mồm công khai, vì biết sẽ bị dư luận nhân bản thế giới lên án) về "tài ba" của các chiến sĩ ta (Ngụy và Phỉ)  lấn chiếm và khống trị  bọn "mọi" Miên Lào, đàn áp đồng hóa người Khmer Krom.
Não trạng "quyền lợi quốc gia" - "tự hào dân tộc" v.v Nó đưa đến kỳ thị chủng tộc và chính đáng hóa cho hành động man rợ, từ đó nó mặc nhiên tập thể hóa luôn hành động này, nghĩa là cả một xã hội khuyến khích, đồng lõa với tội ác bằng sự bao che, ngụy biện và khỏa lấp cho nhau nhân danh bảo vệ "danh dự tổ quốc dân tộc". Ở một mức cùng cực của man rợ, những đồi bại hoang thú này còn được tha thứ ban phép lành bởi ý niệm tôn giáo tự tôn nữa. Cấp độ tội ác càng bạo ngược hơn khi có niềm tin tôn giáo làm nền. Kẻ sát nhân sẽ tự thánh hóa mình và tàn sát những đối phương đã bị niềm tin và thông tin tuyên truyền ác hóa xuống hàng ngạ quỉ, như người Thiên Chúa giáo nhìn ngừoi Hồi Giáo như những tên ác quỉ (Satan) và ngược lại những ngưởi Hồi giáo nhìn ngừoi Thiên chúa giáo cũng cùng hình ảnh mức độ như vậy. “
Và đã có những "hậm hực than phiền" về nhận định của Tôi từ những người Viêt Nam. Lạ lùng nhất là từ những công dân Mỹ, Anh, Úc, Pháp, Áo, Thụy Điển, Hà Lan v.v gốc Việt!!!
Dĩ nhiên, khi tuyên bố, lên án, hay ngay cả chỉ là nhận định, chúng ta cũng cần những bằng cớ, dẫn chứng cụ thể.  Trong trường hợp này, Tôi chẳng cần bằng chứng lịch sử gì xa xôi, vì NGAY CHÍNH THÁI ĐỘ PHẢN ĐỐI HẬM HỰC của những người Việt Nam, nhất là những công dân Tây phương gốc Việt ở thế kỷ thứ 21 này, đã minh chứng điển hình và hùng hồn minh xác nhận định của Tôi và của tất cả những học giả sử học và nhân chủng học đã dầy công nghiên cúu tổng hợp và kết luận về tính bất nhân man rợ của chủ nghĩa quốc gia dân tộc và tính trơ trẽn ngụy tín của những con người theo đuổi tôn thờ sử dụng  nó.
Khi loài người chưa bước vào kỷ nguyên ánh sáng và nhân bản với những ý niệm về giá trị tự do chủ quyền con người từ hậu bán thế kỷ thứ 20 đến nay, thì chủ nghĩa Quốc Gia Dân Tộc là một “lý tưởng” ưu thắng khắp mọi nơi, từ Đông qua Tây. Những tên cầm chính đẫm máu con người luôn là những “anh hùng dân tộc”; những tiến chiếm cướp đoạt luôn là những “công lao vĩ đại”, vì “lịch sử quốc gia” là những chữ nghĩa phù thủy hư cấu “thần tích giống nòi”, được nhân bội bởi những “chiến công” giết ngừoi, cưỡng bức thống hợp, cướp đất diệt chủng.
Những “thần tích giống nòi” được nhồi nhét khắc sâu vào trong não trạng của con người hàng tram năm, ngàn năm, từ trong bào thai đến giáo dục gia đình xã hội, khiến người ta ở những thời điểm trước không hề có ý niệm “nhân loại”. Bất cứ ai khác “giống nòi” đều “man di” (Babaric)  “ngoại súc” (Alien). Nhiều khi rất trớ trêu như trường hợp nhóm Á Châu như Tầu, Việt, Hàn , Nhật khi mới tiếp súc với Tây phương vẫn cho họ là “bạch quỉ man di”, để rồi tự nhốt chính mình trong tháp ngà ngu dốt lạc hậu, và hệ quả sau này là không chỉ bị chiếm đóng nô lệ, mà sau khi hết bị chiếm đóng nô lệ, lại tự nguyện miệt mài học hỏi bắt chước Tây phương mà vẫn chưa theo kịp đến nơi đến chốn… Đơn giản bởi vì tất cả đã phải nhìn nhận một sự thật, Tây phương họ thật sự văn minh tiến bộ hơn Á Châu, không hoàn toàn, nhưng xa lắm về rất nhiều mặt.
Nhưng trước khi đi xa và sâu hơn, hãy giải quyết cái hậm hực ngu dốt bán khai của “ngừoi Việt tinh túy”  hôm nay đã.
Những ai, ở tuổi đời từ 60-70 trở lên hẳn còn nhớ sự trâng tráo của Tây phương, đặc biệt là khối Anh, Pháp, Mỹ, Hà Lan trong thời điểm thịnh hành của chủ nghĩa thực dân của họ ở các xứ Nam Mỹ, Châu Phi và Á Châu- nhất là trong sự kiện Đệ Nhị Thế Chiến với sức mạnh của Quốc Xã đã chiếm đóng hầu hết các xứ đế quốc thực dân này.
Họ dài mỏ cao giọng lên án chủ nghĩa Phát xít man rợ. Nào là hủy diệt nhân loại, chà đạp tự do, độc lập, và nhân phẩm con người v.v  Nhưng ngay sau khi họ vừa thoát được ách thống trị của Phát Xít, họ nhẫn tâm trâng tráo tiếp tục đàn áp man rợ những xứ sở bị họ thực dân nhưng vẫn cùng đổ xương máu chung với họ chống Phát Xít, như Viêt Nam, An Gê Ri.
Tôi nhớ đã viết lại đâu đó trong bài viết cách đây đã lâu, một câu chuyện xảy ra cho chính Tôi khi ở đại học UNSW, Úc vào năm 1994. Lúc đó nhân tuần lễ kỷ niệm ngày D-Day, (4-6-1944) vị giáo sư chủ nhiệm chính của cả khóa học nói về ngày kỷ niệm “quân đội đồng minh ”chiến đấu hy sinh vì tự do của thế giới”. Tôi đã giơ tay phản đối, Tôi nói nhận định như vậy là chủ quan cưỡng lý. Tôi và nhiều người của nhiều xứ sở khác, chẳng có ơn nghĩa gì với những người lính Tây phương đó, chính đất nước Việt Nam và người Việt nam đã phải chiến đấu chống lực lượng “đồng minh”, trước và sau 1945, để có độc lập, chứ không phải chiến đấu chống Đức quốc xã để dành độc lập. Vị giáo sư, và cả lớp nghiên cúu sinh, đều vui vẻ đồng thuận rằng “hy sinh vì tự do cho thế giới” là không đúng sự thật. Ông ta còn cười xòa nói với cả lớp “We know, we are very Eurocentric” (Chúng tôi biết chúng tôi rất Âu châu tự thị). Phải công nhận họ rất trí thức: vui vẻ thoái mái thừa nhận cái sai của họ khi được vạch ra đúng đắn, rõ ràng và hợp lý.
Và ngày hôm nay, giữa tình hình biên giới đất biển căng thẳng giữa Viêt Nam và Trung Quốc, hầu như tất cả các nhóm gốc Việt và Việt Nam trong nước đều tận dụng “lịch sử chiếm đóng đô hộ” trải dài hơn ngàn năm của Trung Quốc đối với Việt Nam để  lên án gây lòng căm thù qua “chủ nghĩa quốc gia dân tộc”.
Ấy nhưng khi đề cập đến sự kiện bá quyền bành trướng và diệt chủng của Viêt Nam trong lịch sử đối với Chân Lạp Chiêm Thành trong cái gọi là “cuộc Nam Tiến”, và thái độ chính sách hôm nay với Miên Lào và với ngay công dân Việt gốc Khmer Krom, Chàm .. thì họ viện dẫn rằng đó là “hoàn cảnh lịch sử” theo nhu cầu “tương tranh  sinh tồn” không tránh được!!!
Giả thiết là lập luận này “đúng”. Vậy người Trung Quốc "Hán tộc", họ cũng viện dẫn như vậy, thì lấy cái gì để lên án họ? Mà cho rằng “chính trị thế giới  là mạnh được yếu thua”, và “thủ đoạn ai cao người ấy thắng” thì lại càng chết! Giả sử “Dư luận thế giới” cũng đồng thuận lập luận như mình, khi mình ra rả phân bua phải trái kêu cúu với họ, và họ chỉ thẳng vào mặt Viêt Nam để nói thẳng rằng “chính trị thế giới  là mạnh được yếu thua”, và “thủ đoạn ai cao người ấy thắng”!!! (Mẹ tiên sư, đến Chúa, Phật cũng phải ngao ngán não trạng quốc gia dân tộc này)
Nhưng may mắn rằng kỷ nguyên man rợ trắng trợn ấy cũng đang đi qua, và nhân loại cũng đang tận sức vận đông để  đẩy những lập luận man rợ phi nhân này lùi hẳn vào quá khứ và tan biến trong hố rác của lịch sử nhân loại. Ít nhất ở mặt thể hiện chính qui bang giao và giáo dục phổ thông, người ta KHÔNG CÒN CHẤP NHẬN LÝ LẼ này nữa.
Trên bình diện quốc tế, từ sau đệ nhị thế chiến, nhận thức nhân bản đã đổi thay, với sự ra đời không chỉ của Tuyên Ngôn Nhân Quyền, mà ngay cả một Hội Nghị về Công Đạo và Công Pháp về tội Diệt Chủng cũng được thành lập để ngăn chặn và trừng phạt những quan niệm hành xử đẫm máu man rợ, mà trước đó từng được vinh danh là “anh hùng dân tộc” trong thời kỷ não trạng “quốc gia dân tộc”.
Hội Nghị Qui Ước Ngăn Ngừa và Trừng Phạt  Tội Diệt Chủng (The Convention on the Prevention and Punishment of the Crime of Genocide) được đồng thuận tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc ngày 9 tháng 12 năm 1948 qua Nghị Quyết LHQ 260. Qui Ước có hiệu lực từ ngày 12 tháng Giêng năm 1951. Qui định pháp chế cho tội phạm này, và các thành viên quốc gia được nhắc nhở phải ngăn chặn cũng như trừng phạt những hành động diệt chủng trong chiến tranh cũng như thời bình.
Những hành động được qui là diệt chủng là những hành động có ý đồ tiêu diệt một phần hay hoàn toàn một quốc gia, một nhóm chủng tộc, thiểu số, hay tôn giáo; bao gồm các hành vi như giết hại các thành viên của họ- cố tình tạo điều kiện sinh sống khó khăn trong tính toán để tiêu diệt từng phần hay toàn bộ một nhóm người; hay áp đặt những biện pháp chủ ý ngăn chặn sinh sản trong nhóm người đó; hoặc cưỡng ép bắt những trẻ em của họ gia nhập vào những nhóm người khác 
(any of the following acts committed with intent to destroy, in whole or in part, a national, ethnical, racial or religious group, as such:
(a) Killing members of the group;
(b) Causing serious bodily or mental harm to members of the group;
(c) Deliberately inflicting on the group conditions of life calculated to bring about its physical destruction in whole or in part;
(d) Imposing measures intended to prevent births within the group;
(e) Forcibly transferring children of the group to another group.
Từ đó cho đến nay, hàng loạt các công trình nghiên cúu được tiến hành để đúc kết tất cả các tội phạm thực dân diệt chủng để hình thành một kho tài liệu làm bài học cho những thế hệ sau của nhân loại này.
Có rất nhiều công trình nghiên cúu. Bạn đọc chỉ cần vào Google, gõ hàng chữ “Genocides in Histroy” sẽ ra hàng lố. Ở đây Tôi chỉ xin nêu ra một đại lược:
Quan điểm chung của các nghiên cúu này là chia những cuộc diệt chủng ra làm hai thời kỳ: Trước và sau năm 1490s. Để xác định nguyên nhân và động cơ của các cuộc tàn sát diệt chủng trong tiến trình lịch sử của loài người, hầu có được giải pháp tháo gỡ tính man rợ này. Và trước tiên là đặt hành động “vì dân tộc tổ quốc này” vào vòng TỘI ÁC CHỐNG NHÂN LOẠI. Như việc đang gây tranh luận thế giới là sự kiện cận sử người Thổ Nhĩ Kỳ tàn sát ngừoi Armenians, và người Do Thái đang tàn sát người Palestinians.
Trước  1490, các công trình nghiên cúu đúc kết tài liệu dữ kiện từ các diễn tiến lịch sử tương quan giữa các xứ sở “dân tộc”.
Giai đoạn sau 1490 tương đối đầy đủ sử liệu hơn được nghiên cúu ghi lại khá rõ”
    Từ năm 1490 đến 1914
        Vùng Mỹ Châu (Americas) thủ phạm Mỹ (United States of America), Argentinne. Úc (Australia), France, Philippines -German South-West Africa- Ireland – Cuộc chiến Tam Quốc Anh giáo giết Công Giáo (War of the Three Kingdoms)- Nạn Đói Ái Nhĩ Lan- (Great Irish Famine) Tội Ác Đế Quốc Nga (Russian Empire)- Tội Ác Nhà Thanh (Qing empire)
Từ năm 1915 đến 1950
        Tội ác đến quốc Hồi Giáo Thổ (Ottoman Empire/Turkey)- Vụ Armenian- Assyrian- Hy Lạp Greek- Người thiểu số Dersim Kurds.
        Tội ác đế quốc -Soviet Union- Giết người Cossack (Decossackisation)-Vụ Holodomor- Vụ Thanh Trừng đẫm máu Stalin (Great Purge)- Vụ luu đầy sau Thế Chiến (Post-World War II deportations of North Caucasian peoples)- Vụ luu đầy người Ban Tích (The Mass Deportations in the Baltic States of Lithuanians, Latvians and Estonians)
        Tội ác chủ nghĩa quốc gia dân tộc Đức -Phát Xít Đức Nazi Germany and occupied Europe) Vụ Croatia- Tàn Sát Balan (Massacres of Poles in Volhynia and Eastern Galicia)-Vụ Dominican Republic-
        Vụ tàn sát chia cắt lãnh thổ Ấn Độ (Partition of India in 1947)
        Vụ Trung Cộng tàn sát giết dân cướp nước Tây tạng (Republic of China and Tibet)
    Từ năm 1951 đến 2000
        Vụ đánh đuổi ngừoi Đức sau thế chiến thứ 2 (Expulsion of Germans after World War II)
        Chương trình diệt chủng ngừoi dân bản xứ ở Úc từ năm 1900 đến 1969 (Australia 1900-1969)
        Vụ -Zanzibar- Vụ phe cực hũu do Mỹ hậu thuẫn ở Guatemala 1968-1996- Vụ Pakistan (Bangladesh War of 1971) – Tàn sát diệt chủng ở Phi Châu- Burundi 1972- 1993 - Rwanda 1994  - Bắc Hàn (North Korea)-  Equatorial Guinea- Vụ diệt chủng ở Cambodia – Đông Timo và Nam Dương- (East Timor under Indonesian occupation)- Vụ ngừoi Anh tàn diệt cướp đất người Argentina (Dirty War in Argentina)- Vụ Do Thái và Li Băng (Sabra-Shatila, Lebanon) Vụ Sô Viết A Phú Hãn ( Soviet intervention in Afghanistan) – Vụ Mỹ chiếm đóng Viêt Nam (US invasion of Vietnam) Vụ Ethiopia- Iraqi Kurds – India-Tibet- Brazil-Democratic Republic of Congo-Somalia-Azerbaijan- Sri Lanka v.v
Dĩ nhiên là chưa thể đầy đủ, và chưa hết.  Vì khi chủ nghĩa quốc gia nhà nước chưa chấm dứt, thì hành động chính sách diệt chủng nhân danh Nhà Nước Quốc Gia Dân Tộc vẫn còn như chúng ta đang thấy, và thấy rất rõ ở NÃO TRẠNG ngừoi Viêt Nam, những người ĐANG HẬM HỰC với bài nhận định của Tôi, và trong não trạng người Trung Quốc Hán tộc hôm nay.
Trở lại vấn đề của “Nam Tiến” của “dân tộc hùng tráng chúng ta”, để cho rõ ràng có “chứng sử”, Tôi xin giới thiệu tác phẩm của giáo sư đại học Yale, Mỹ- ông  Ben Kiernan (2009). ). Giáo sư Ben Kiernan, người đã lấy trận chiến tiêu hủy thành Carthage  của Hy lạp trong cuộc chiến Third Punic War vói quân La Mã  (149–146 BC) "Là Cuộc Diêt Chủng Đầu Tiên." Tác phẩm nghiên cúu sử về Diệt Chủng qua chủ nghĩa quốc gia dân tộc- “Máu và Đất” Lịch Sử Diệt Chủng và Triệt Sát của Thế Giới từ Sparta (nhà nước thành phố Sparta cổ Hy Lạp ở thế kỷ 7 trước công nguyên -650 BC) đến Darfur  (Blood and Soil: A World History of Genocide and Extermination from Sparta to Darfur. Yale University Press.
Trong tác phẩm này, điển hình như cuộc “Nam Tiến diệt chủng” ngừoi Chân Lạp Chiêm Thành  của người nước Việt Nam, được ghi nhận khá đầy đủ từ trang 102- đến trang 112 (xin đọc bản Anh ngữ cuối bài)
Như những người “yêu nước yêu nòi” của xứ Viêt Nam được giáo dục và vẫn đang truyền tụng lại cho nhau nghe rằng “cuộc Nam Tiến mở mang bờ cõi , công lao vĩ đại của cha ông chúng ta khởi đầu từ thời Lý, với Lý Thánh Tông (Bình Chiêm 1069) đến triều Nguyễn sau này. Nhưng tác giả Ben Kiernan nghiên cúu có “nhẹ nhàng” và khoa học hơn, nên đặt trọng tâm vào thời điểm khi có chính sách diệt chủng rõ ràng của Việt Nam đối với Chiêm Thành (champa) từ năm 1390 đến 1509- (The Vietnamese Destruction of Champa 1390-1509)- Nghĩa là tiến trình dân tộc có quốc giáo Phật giáo Đại Việt “từ bi, hỉ xả” diệt chủng dân tộc Hồi giáo Chiêm Thành “về cực lạc”- được kéo dài từ cuối thời nhà Trần, Hồ, đến Lê Mạt- Lê Uy Mục-. Nhưng cao điểm là vào thời Lê Thánh Tông, mở đường cho các Chúa Nguyễn sau này dễ dàng vào chỗ “không người” (Terra Nullius) gọi là miền Nam. Tác giả tham khảo, ghi nhận lại những chi tiết đối thoại và “nét đạo đức giả” của vị “thánh đế anh hùng dân tộc” của giống nòi Rồng Teo Thánh Tông (1471) như sau
“Quân Việt bắt sống 50 hoàng tộc Chiêm Thành. Quân Việt bắt trói vua Chiêm Trà Toàn lôi đến quì trước mặt Lê Thánh Tông. Thánh Tông hạch Trà Toàn:
T.Tông: “Ngươi là vua Chiêm phải không?”
T.Toàn: “Phải”
T.Tông: Ngươi biết ta là ai không?
T.Toàn: Nhìn diện mạo ngài, tôi biết ngài là hoàng đế.
 T.Tông: Ngươi có bao nhiêu con.
T.Toàn: Có trên mười đứa.
Thánh Tông tha mạng cho Trà Toàn và cho Toàn giữ lại (2) hai người vợ. Khi quân lính lôi Trà Toàn đi ra, Thánh Tông nói với theo ra lệnh phải đối xử với Trà Toàn đúng theo cương vị cụu Vương của một xứ. Nhưng thật ra Lê Thánh Tông đã ra lệnh trục xuất hoàng tộc Chiêm cùng 30 ngàn tù binh Chiêm về đất bắc Việt. Trà Toàn chết luu đầy bệnh tật trên chiếc tầu đi đày đến đất Việt nam. Đầu của Trà Toàn bị chặt bằm và treo ở mũi  thuyền . Gia đình hoàng tộc Chiêm của Trà Toàn bị nhốt vào một khu bên cạnh cung điện Thăng Long (Hà Nội); họ sống ở đây 30 năm. Một số sau được ra làm gia nhân cho các nhà quan; còn những kẻ khác bị buộc phải đổi tên họ theo Việt nam. Nhưng dân chúng “Phật tử” Việt càng ngày càng chống những người đồng hóa vào Việt xã hội Viêt nam này -trang 110-sách đã dẫn-( sao mà giống bọn quốc xã, và đám thiểu số thiên chúa gíao đầu trọc kỳ thị thời nay ở Đức, Áo, Hà Lan, Úc thế nhỉ!- Cuộc mở mang bò cõi của phật giáo Đại Việt -Lê Thánh Tông năm 1471 đã tàn sát trên 60,000 người-đốt phá toàn bộ thủ đô nước này- nkptc)  
Những kẻ theo chủ nghĩa quốc gia dân tộc Đại Việt chắc không tránh được mỉm cười “tự hào dân tộc công đức tổ tiên”. Và dĩ nhiên những con dân Chàm-Khmer Krom hôm nay đang còn sống rải rác trên khắp thế giới, vẫn bi phẫn rướm lệ khi học lại bài lịch sử dân tộc thương đau.
Mà thật ra cái gọi là “nụ cười tự hào bờ cõi dân tộc ” của đám “rồng teo” có thấm gì với “nụ cười tự hào bờ cõi dân tộc ” của Hán tộc Trung Quốc! Nó “mở mang bờ cõi nhiều hơn, tàn sát đồng hóa nhiều hơn, và hôm nay, cũng như Việt Nam, chưa thèm ngưng lại- Không những vậy mà “bi phẫn rướm lệ” bị ngoại bang đô hộ cướp bóc của dân “Rồng teo” cũng chẳng kém dân Chàm là bao: Vẫn đang đe dọa tiếp diễn!
Qua những nỗ lực truy tìm và lên án những cuộc thảm sát diệt  chủng từ tư tưởng kỳ thị chủng tộc này, và từ đó, những tên “cụu anh hùng dân tộc” đẫm máu của các xứ sở tiến bộ ở Âu Tây như Mỹ, Anh, Pháp,Úc v.v đã lên bàn mổ của sử gia và các nhà nhân văn học. Những cuộc “Nam Tiến” chiếm đất mở mang bờ cõi, lập quốc, với lý cớ cổ điển sai lầm ngụy biện “đất hoang” (Terra Nullius) như, Anh, Mỹ, Canada, Úc, Tân Tây Lan, Pháp, v.v đều không chỉ bị đồng thuận bác bỏ, lên án liên tục trong văn bản tài liệu phim ảnh, sách vở giáo khoa v.v mà đã đưa đến những công nghị xin lỗi của quốc gia với những nhóm dân thiểu số bản xứ còn tồn tại, rồi còn những hiệp ước được ký kết để bồi thường họ chính đáng, điển hình là Nhà Nước Chính Phủ Úc Đại Lợi đã chính thức lập Công Nghị quốc gia xin lỗi người dân bản xứ. Những lập luận này hiện nay chỉ còn tồn tại ở trong não trạng của những nhóm thiểu số tôn giáo cực hũu kỳ thị, và vẫn bị thường xuyên lên án. Nhưng nó lại cực thịnh và được ca ngợi trong sinh hoạt của toàn bộ “dân tộc Viêt hiếu hòa cao quí”. Và mỉa mai thay, nó lại càng được xiển dương gào thét nhiều nhất bởi chính những công dân Tây phương gốc Việt, những kẻ đang là "Công dân văn minh" của những xã hội mà giá trị nhân bản đã thay đổi nâng cao, đang lên án những hành động diệt chủng từ quá khứ đến hiện tại.
Chúng ta tự hào mãn nguyện vì tổ tiên chúng ta tàn bạo ăn cướp tru diệt người khác nhân danh tổ quốc sinh tồn, mạnh được yếu thua-  thì người khác cũng tự hào và lý luận như vậy- Chúng ta đau khổ uất hận căm thù vì bị người khác đàn áp cướp đất giết hại như giữa Việt và người Hoa – thì người khác cũng đau khổ uất hận căm thù chúng ta, như giũa sắc dân Việt đàn áp giết hại diệt chủng dân Chàm- và Khmer Krom hiện nay. Chúng ta thêu dệt hư cấu  bốc phét  hung hăng tự hào “tổ cò dân tộc Viêt thường”, thì người khác cũng gian manh ngang ngược “dân tộc tổ cò Đại Hán”. Còn ngụy biện bài bây cãi cối để lý luận rằng, lịch sử là tương tranh “mạnh được yếu thua” của luật sinh tồn.. Thì chúng ta nên câm miệng lại, đừng mở mồm cao giọng đạo lý nhân quyền  tố cáo ai hết, đừng nhân danh cái gì hết, đừng phân bua phải trái với ai hết- hãy cứ “khôn ngoan” mà lo vũ khí bạo lực để mà vĩ đại tự tồn. Còn nếu để yếu hèn thì bị tiêu diệt  trong thế tương tranh luật rừng, ráng mà chịu. Huề cả làng!
Nhưng nếu khi đã nhận thức rằng bảng Giá Trị Con Người  Xã Hội Tương Quan đã thay đổi, đã vươn lên đến một nền Nhân Bản chung – mà chúng ta dùng nó, đặt nó làm nền tảng để từ nó được hưởng quyền lợi được tôn trọng và bảo vệ trong xã hội nhân loại- để lên án tố cáo người khác vi phạm –như những công dân Tây phương gốc Việt đang thực hiện ở những xã hội đã tiến bộ- và những công dân Viêt đang đấu tranh đòi hỏi tại CHXHCNVN-  thì chính chúng ta, với nột tự trọng tối thiểu, cũng phải biết tôn trọng cái quyền lợi của những Con Người khác, và lên án những hành động sai trái bất kể là ai, dù ngay chính từ tổ tiên của chúng ta cho đến thế hệ hiện tại của chính mình, như những con người nhân bản thật sự như Ben Kiernan, Raphael Lemkin, người luật sư Balan gốc Do Thái đã vận động để có Qui Ước về Diệt Chủng này- những người như họ đang thực hiện và vận động ráo riết không ngừng nghĩ hôm nay.
Bằng không, thì chính những kẻ chi biết nhân danh giá trị cao đẹp nnân bản của nhân loại tiến bộ để hưởng lợi cho riêng mình, để tố cáo đối thủ mà mình không thích, nhưng sau lưng, bên trong lại ca ngợi xiển dương điều đốn mạt bất nhân của mình và của phe mình, thì chẳng qua chỉ là loài dòi bọ ký sinh đê tiện của nền Nhân Bản hôm nay mà thôi.
Khi đã thành loài ký sinh đê tiện của nền Nhân Bản hôm nay, thì không còn gì để nói, chỉ còn sự phỉ nhổ, nếu không tiếc một bãi nước bọt.
NKPTC

Monday, June 30, 2014

Xác Định lại cách nhìn Bản Thân mình và Vấn Nạn Việt Nam

LTG: Nhân ngồi soạn lại một số bài viết trong khi chò đợi Trang Duy Việt "DỜI ĐÔ" và chuyển giao trách nhiệm, Tôi tình cờ đọc lại lá thư trao đổi cũ với anh MiHo  thân hũu ở Cadana năm 2003. Nhận thấy có vài điều còn hợp thời điểm, nên xin đăng lại để quí độc giả tham khảo.  

Xác Định lại cách nhìn Bản Thân mình và Vấn Nạn Việt Nam
( Thư trao đổi với anh MH, Canada)


Anh Mi Hồ thân kính,

Trưóc tiên xin được thẳng thắn trách anh rằng Anh khách sáo quá..Dù Khách sáo  ở chừng mực nào đó là một điều không thể thiếu của đức khiêm nhường và lòng tương kính-  Viết “hay” là thế nào? Viết “dở” là thế nào? Tôi cũng không phân biệt được! Tôi chỉ biết rằng nếu ngưòi viết, viết bằng thành ý, cái tâm chính đáng, mới có sức cảm động Con Ngưòi-  và ngưòi đọc, lại đọc bằng cái tâm thao thức- mới có cái huệ trí nhận thức để tiếp nhận và biến thành hành động. Cho nên viết “Hay” hoặc “Dở” theo lối văn chương -với tôi- chỉ là trò chơi chữ nghĩa phù phiếm, cơm áo tồi tàn của ngưòi viết lẫn kẻ đọc - những ngưòi thích được lên ngồi trong màn ảnh nhỏ, sống trong thế giới của những loại băng nhạc “Ba Lê về đêm”- Chỉ là trò giải trí mua vui- Vô Tâm và rỗng!

Anh đã dùng hết cái tâm cảm mà đọc những giòng suy nghĩ lộn xộn của Tôi, và đã viết trao đổi bằng những câu hỏi với cả tâm tình của anh với đất nước.. Vì thế, Tôi cũng xin được ngồi lại đây dùng hết hiều biết nông cạn của mình, sức diễn đạt giới hạn của mình để giả nhời, may ra chúng ta cùng hiểu thêm được phần nào vấn nạn của chúng ta, và may ra, có giúp nhau thêm đưọc thêm giải pháp nào chăng?

Anh Mi Hồ thân kính! Thật xấu hổ quá! Anh đặt cho tôi nhiều câu hỏi, những câu hỏi mà không phải chỉ có một mình anh đặt ra, và cá nhân tôi cũng không thể giả nhời rốt ráo được!  Đã từ lâu có khá nhiều hỏi những câu tương tự như thế này. Thật lòng mà nói, có những câu hỏi thật là “ngớ ngẩn”,  lẽ ra không cần giả nhời anh ạ. Nhưng vì nó là những câu hỏi chung của nhiều ngưòi trong chúng ta, mà nếu không vì việc chung chắc anh đã không cất công hỏi. Cho nên tôi cũng xin cố gắng trao đổi để đáp lại trong lẽ tương kính, quí mến của nguời may mắn được hỏi, dù chỉ là quan điểm cá nhân mà thôi. Tôi  xin mạn phép được trình bày trong lối vấn đáp làm phần đầu “như là một bài viết”, để cùng giải bày với đồng bào của chúng ta, nhất là với những quí anh chị em trẻ Việt Nam của mình, theo phương pháp khai diễn. Vì tất cả những câu hỏi này đưọc đặt ra là do sự BẾ TẮC! Bế tắc bản thân, bế tắc chung của một thế hệ, của một lề lối  não trạng tư duy, của chung đất nước v.v dĩ nhiên trong đó có bản thân tôi. Như thế, tôi đang trao đổi với anh, với quí anh chị em trong tâm trạng bế tắc, và cố gắng dồn nỗ lực để ngoi ra khỏi bế tắc chung.

Cũng may mà Anh, và nhiều quí anh chị em khác, bế tắc rồi chỉ đặt những ưu lo này trao đổi với bạn bè thân quí! Chứ chưa đến độ đổ đốn như Nguyễn Gia Kiểng, lôi cổ tổ tiên dân tộc ra để đổ thừa, để khỏa lấp cái bât lực, bất tài  bế tắc của chính mình, thế hệ mình.... thành cả một tập sách!!!!  Mà nếu đọc “ngược”, quyển sách này sẽ cho chúng ta thấy đưọc  rõ tính ươn hèn và ấu trĩ do óc vong bản, vọng ngoại của tác giả và thế hệ tác giả! Kể ra cũng hữu ích!

Thưa anh và quí anh chị em độc giả! Nếu những câu hỏi của anh đừng đặt nền tảng ở ý niệm “chống cộng”. Tôi đoan chắc “số lượng câu hỏi” sẽ chỉ còn hai ba câu mà thôi. Chính vì quan niệm là “chống Cộng”, cho nên vấn đề trở nên rồi reng và bế tắc!  Đây chính là cái sai lầm cơ bản về thực trạng  Việt Nam cũng như nguyên lý,  đấu tranh dân chủ hôm nay. Bây giờ xin đưọc phép vào đề bằng những ý niệm như vậy.

1.Cộng sản không có gì mà không dám làm: đạo đức của CS khác hẳn vơí quan niệm đạo đức của chúng ta. Người CS dùng ?cứu cánh biện minh cho phương tiện?. Trên không sợ Trời, không sợ quỷ thần thì dưới còn sợ ai nữa. Mục đích của CS là cướp chính quyền và bảo vệ chính quyền bằng mọi giá.

Không riêng gì CS đâu, anh Mi Hồ ạ..  Đạo đức là một ý niệm trừu tượng xa xỉ đối với Quyền và Lợi.! Ở đâu cũng vậy, không nhất thiết là Cộng Sản! Mà hầu như giới cầm quyền nói chung  99% đều như vậy cả! Nhất là với não trạng phi dân chủ độc tài!  Quyền là lạm, là thối nát, là tham nhũng! ( absolute corrupts- corrupted absolutely) Chỉ có  CƠ CHẾ DÂN CHỦ mới giảm thiểu- giảm thiểu thôi-chứ không thể triệt tiêu đưoc!- Anh cứ nhìn hậu trường các chính quyền Anh,  Mỹ hay Pháp, Úc, Gia Nã Đại, Do Thái v.v sẽ thấy.. đặc biệt cái gọi là “chiến dịch chống khủng bố” anh sẽ thấy rõ nhất.. Bush, Blair, Sharon là những tên bạo chúa đưọc cất dấu trong nền dân chủ- Với những ngưòi này ý niệm đạo dức, nhất là theo qua niệm á đông không có chỗ đứng-  cái gọi là “đạo luật ái quốc-Patriot Act”- có khác gì 31CP của CSVN? Họ dám dàn dựng những màn khủng bố, hư cấu lý cớ, và hy sinh hàng ngàn mạng ngưòi vô tội để đạt mục đích kinh tế-chính trị. Mạng con nguời, ngưòi dân vô tội, và ngưòi dân khác chủng tộc, hay chung một chủng tộc... đều như cỏ rác vậy.. Chúng ta đều đã thấy : Chỉ có Quyền Lực, Quyền Lợi !!!

Theo thiển ý của tôi, Chúng ta đã nghĩ sai và đi sai đường- cho nên đang đi vào bế tắc, vì cứ cho rằng chỉ có Cộng Sản mới đồi bại như vậy! Chính vì nghĩ như thế, chúng ta đã không nhìn được toàn cảnh của vấn đề Việt Nam của chúng ta trong thế giói quyền lợi, và quyền lực! Cho nên, Chúng ta đã từng, và đang liên kết với ngay kẻ “đối nghịch” với quyên lợi chung của đất nưóc,  mà nghĩ là bạn. Chúng ta vi phạm nhân quyền mà nghĩ là mình tranh đấu cho nhân quyền, Chúng ta độc đoán mà nghĩ là mình dân chủ, Chúng ta tự kềm hãm trói buộc chúng ta và ngưòi khác, mà lại cho rằng mình tự do. Chúng ta hủy hoại mà cho là mình xây dựng! Và đau khổ ở chỗ, là chúng ta, kẻ bạo quyền và ngưòi chống đối bạo quyền, đã bắt đồng bào của chúng ta chịu đựng một “lớp nguời ”  mà Tuân Tử đã nhận xét gọi là “tiểu nhân”:

Kẻ tiểu nhân thì .....( Chúng ta, CSVN và những ngưòi chống Cộng là đây!!!)

Cực bậy mà lại ghét người chê mình,
rất dở mà lại thích người khen mình;
bụng dạ như hổ lang, ăn ở như cầm thú,
mà thấy người ta không phục lại không bằng lòng.
Thân với kẻ xiểm nịnh, xa cách kẻ can ngăn;
thấy người chính trực thì cười, thấy người trung tín thì chê...
Như thế thì dù muốn không dởcũng không được.

Đấy! Anh và quí anh chị em nghĩ xem, chúng ta trong, ngoài , Quốc, Cộng, suy nghĩ, hành xử như loài tiều nhân thế này, từ đám chế độ CSVN cho đến những ngưòi chống họ, chế độ  CSVN, đều như thế, thì có muốn KHÔNG DỞ cũng KHÔNG ĐƯỢC! Và bế tắc ,cứ bế tắc!!! Có muốn KHÔNG BẾ TẮC cũng không đưọc!!!

2.Người Việt hải ngoại chống CS để làm gi?
a.Để giải phóng VN khỏi ách thống trị của CS?
b.Để trở lại VN nắm quyền cai trị đất nước?
c.Để trả mối hận mất nước vào tay CS?
d.Để trả mối thù riêng do CS giết chết những người thân trong gia đình? Hoặc vì CS đă bắt chính mình hay những người trong gia đình đi học tập cải tạo?

Khi chúng ta nói ngưòi Việt là mình nói chung phải không anh? Và đã là chung thì tất có rất nhiều thành phần! Và trong chúng ta, có thành phần NHỮNG NGƯÒI NGOẠI QUỐC GỐC VIỆT- có những người chống chế độ CSVN vì tất cả những lý do trên!!! Vấn đề của chúng ta, hay ít nhất là của riêng tôi mà tôi cố gắng vận động, là chúng ta không chống Cộng Sản nói chung.. Mà chúng ta chống bất cứ hình thức phi dân chủ độc tài nào!  Đó là vấn đề nguyên lý và triết lý.

Đảng CSVN tự kiêu tự cho mình là đúng -còn những ưu lo, đóng góp của ngưòi khác là lẻ tẻ. Chỉ có giai cấp mình là quan trọng , là làm được việc. Chỉ có Đảng mình là làm được v.v Vấn nạn của đất nưóc dân tộc hôm nay là như vậy. Cho nên tôi không chống Cộng mà chống  và giải thể tất cả não trạng độc tôn. Khởi đi từ não trạng con ngưòi chúng ta hôm nay. Tạo dựng tình thần bao gồm, ý thức cộng hưởng và nhất là nhìn nhận và tôn trọng sự hiện hữu và làm chủ của nhân dân Việt nam.

Chúng ta có thấy đưọc rằng đất nưóc nhân dân là một tổng hợp nhiều thành phần khác biệt, có rất nhiều việc to nhỏ đều cần được thực hiện đồng bộ như nhau, do nhiều ngưòi khác nhau thực hiện. Không thể thiếu cái nhỏ này hay cái lớn kia. Kết quả tốt đẹp của một việc, nhất là của xã hội, đất nước- luôn luôn là kết quả của nhiều hành động, to nhỏ ngắn dài, nó tương tác cộng hưỏng mà có.. Không bao giờ có một kết quả lại do một nguyên nhân hành động duy nhất cả..Và chúng ta cố gắng tạo cơ hội cho mọi việc đồng bộ tiến triển , việc trưóc mắt lẫn việc xa vời -mà không bỏ bê việc nào cả...

Cái tệ hại và khốn nạn nhất hôm nay là không ai coi trọng nhân dân đồng bào mình cả. Từ kẻ cầm quyền cho đến nhũng ngưòi tranh đấu. Sự vọng ngoại đã ăn vào gần tủy sống và chính điều này đang đưa đến tình trạng không ai nhìn thẳng mặt nhân dân đồng bào mình, cùng đứng chung, đứng trong, đứng giữa đồng bào mình để đấu tranh.

Nhưng một cách chính trị thực tế, chúng ta vận dụng từng khía cạnh của tâm tư não trạng những con ngưòi này tùy điều kiện để tạo được tổng hợp nếu có giá trị tích cực cho việc GIẢI THỂ CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI ĐẢNG TRỊ. -không đồng nghĩa hay không nhất thiết là giải thể Đảng CSVN- Nếu có tác dụng tiêu cực chúng ta sẽ có những biện pháp làm giảm thiểu, nhưng không thể triệt tiêu-- đơn giản vậy thôi anh ạ.. QUAN TRỌNG NHẤT LÀ NHÌN VẤN ĐỀ VN TỪ vị trí CON NGƯÒI VIET NAM- và TỪ NHỮNG NGƯÒI VN ĐANG Ở TRONG NƯỚC.  Cho nên tôi đã đề nghị mọi ngưòi hãy tự nghĩ rằng “Tôi đứng giữa đồng bào và đất nưóc tôi....”  là như vậy. Cái Tâm của mình phải VN thì mình mới đứng đưọc giữa đồng bào mình, đất nước mình.

Nói gọn lại. Điều quan trọng là tất cả chúng ta, tôi và anh, và chị v.v dĩ nhiên, rất thưòng tình là khởi đi bằng nỗi đau riêng, những mất mát riêng của bản thân... đây là điều tự nhiên và bình thường.  Quan trọng là làm sao chúng ta vượt lên trên những mất mát đau khổ riêng tư này để nhận ra rằng nỗi đau riêng của mình, của gia đình mình chỉ nằm trong một góc nhỏ của nỗi đau đớn, sự mất mát của cả dân tộc mình! Và từ đó chúng ta sẽ đau được cái đau chung của cả dân tộc. Có như vậy mình mới nỗ lực vận động nhân dân mình, đồng bào mình làm nền tảng, trung tâm của lực đấu tranh.

3.Người Việt hải ngoại chống CS vì ai?
a.VÌ cá nhân hay ngưởi trong gia đình?
b.VÌ đất nước VN, vì dân tộc VN, vì những người đang sống trong chế độ CS?

Thưa anh! Câu hỏi được anh lập lại một cách khác thôi! Nếu quan niệm là chống Cộng- (tôi quan niệm không chống chủ nghĩa CS- mà chống cơ chế độc tài, độc trị của nó)- thì đúng là những lý do trên! Mà ngay cả chống tất cả hình thức độc tài- thì nó cũng vì tất cả lý do trên.. Nó đi từ ý thức cá nhân, bản thân mình rồi nhìn ra chung quanh, rồi nhìn rộng ra đến cả một dân tộc đất nưóc.. Vì mình và vì mọi người, vì gia đình mình, và vì đất nưóc mình anh ạ.. Gia đình mình chính là phần bản thân của mình- Mình là thành viên của gia đình , của xã hội – Xã hội đất nưóc có gia dình và có mình- tương quan quyền lợi, giá trị về vật chất cũng như tình thần. Thế thôi. Vấn đề là khi đã  ý thức đưọc sự liên đới cộng hưởng thì quyền lợi trực tiếp của đất nưóc sẽ được đặt ưu tiên.. Vẫn là làm sao “đau được”  nỗi đau chung của cả dân tộc mà thôi.

Và, để khai triển thêm cho rõ, thật ra cuộc đấu tranh dân chủ này của nhân dân Việt Nam, một phần nhỏ thôi,  đã bị NGƯỜI NGOẠI QUỐC GỐC VIỆT làm sai lạc, it nhất là ở môi trưòng ngoài đất nước Việt Nam- Những người hải ngoại đã kéo CUỘC ĐẤU TRANH TỰ DO DÂN CHỦ,  rất chính nghĩa và cao quí, của TOÀN DÂN VIỆT NAM xuống thành vũng bùn CHỐNG CỘNG của riêng họ-  MÀ lại gần như độc quyền “thầu chống Cộng”. Từ đó, họ đã làm hỏng não trạng và sức tư duy của thế trẻ con em họ. Và hầu như tất cả trong nhóm ngưòi nhỏ bé này đã trở thành một “bộ lạc mơ mòng”, theo kiểu nói của Rô Béc Tèm Pờ Lơ (Robert Templer) trong “Bóng Gió” (Shadows and Wind).

Cho nên chúng ta thấy, hình như chỉ có ở bên ngoài đất nước Việt Nam ngưòi ta mới tưởng tượng đặt ra cái “lằn ranh Quốc Cộng”, và cứ ôm khư khư cái lá cờ của các chế độ NGỤY quyền được gọi là VNCH, đã mất chỗ cắm trên đất nước Viêt Nam năm 1975, và cả ở các nghị trưòng thế giới, để hùng hổ hăng say cắm ở trưóc căn lều tha phương cầu thực, trong sân sau, nhà bếp của thiên hạ, làm “biểu tượng chính nghĩa”!!! Và đau đớn thay!  họ lại gieo cái bóng tối hư cấu của quá khứ nặng nề gỉả tưởng này vào lớp con em họ, mà cũng chính là con em của chúng ta! Thế hệ trẻ này như đứng giữa ngã ba đường, ngoại quốc không ra ngoại quốc, Việt không ra Việt! Từ cái tên cho đến giọng nói, lơ lớ nửa này nửa kia! Và đâm đầu “chống Cộng” theo lối “di truyền, thừa tự” hơn là nhận thức, trưởng thành tư duy về dân chủ và dân tộc Việt Nam.. Khiến cho sức mạnh và tài năng của lớp ngưòi trẻ  ở hải ngoại bị vô hiệu hóa và nhiều lúc có phản ứng ngược!

Lỗi không phải ở thế hệ trẻ này.. mà chính sự bất lực, và hành động trong bế tắc mơ mòng nơi đất nước ngưòi của thế hệ chúng ta, đã đặt con em của họ, của chúng ta, vào tình trạng như hôm nay!!! 

Thậm chí đã có một số không ít, đã vô hình chung coi đất nước Việt nam là cái nhà dưỡng lão của họ! Họ trông chờ đất nưóc thay đổi để rồi chờ về mua đất đai, nhà cửa dưỡng già!  Lúc còn sức, còn trí não, thì phục vụ nưóc ngưòi, đóng thuế xứ ngưòi. Đến lúc bản thân hết công dụng, bưóc vào tuổi ăn vạ thì về “quê hương cũ”. Họ coi đất nưóc Việt Nam là viện dưỡng lão, nhân dân Việt Nam là y tá, là người ở, con sen!

Anh Mi Hồ thân kính! Nếu nhìn cuộc đấu tranh này là của toàn dân Việt Nam hôm nay,  thì số lưọng câu hỏi của anh sẽ giảm lại đáng kể, nếu không nói là chỉ còn lại một câu hỏi duy nhất, đó là : Mình phải làm gì trong hoàn cảnh của đất nưóc và của riêng mình như hôm nay.  Đây là cuộc đấu tranh của nhân dân Việt Nam trong nước để có tự do dân chủ , giá trị tinh thần nhân bản- không phải chỉ vì cơm no áo ấm một cách vật chất. Và những ngưòi bên ngoài chỉ làm được ở giới hạn theo hoàn cảnh khách quan của mình.. Vì thật ra VN có dân chủ tự do hay không, ngưòi ngoại quốc gốc Việt vẫn là ngưòi ngoại quốc gốc Việt, cho đến khi tự họ có quyết định rốt ráo nhất:  Về nguồn!

4.Người Việt hải ngoại chống cộng như thế nào?
a.Bằng toàn thời gian sinh sống của mình?
b.Vừa chống cộng vừa làm việc để sinh tồn?
c.Chống cộng cho vui hoặc để mang tiếng là chống cộng? Hoặc nếu không sẽ bị người khác chụp cho cái mũ ?thiên cộng? hay ?việt cộng??

Như đã thưa với anh.. Câu hỏi này được đặt ra từ sự “bế tắc bản thân”. Bế tắc vì không vượt qua được sức ép, xô đẩy, đòi hỏi của cuộc đời nơi xứ ngưòi! Không ai thoát đưọc những hệ lụy của sinh vật, ăn ngủ, đói no. Đặc biệt là con ngưòi, mà con ngưòi ở những xứ tư bản phương Tây, thì ngoài hệ lụy cơm áo, còn có những “ nhu cầu”  “bon chen, chạy đua với thời thượng chung quanh” v.v tưỏng là quan yếu- lẫn lộn giữa nhu cầu và ham muốn (needs #  wants)-   Khi có quyết định rốt ráo nhất, chúng ta sẽ tự nhiên đứng giữa đồng bào mình và đất nước mình. Chúng ta, những ngưòi ở bên ngoài đất nưóc sẽ biết đánh đổi hy sinh một phần cuộc sống, những ham muốn thời thượng, chỉ giữ lại nhu cầu- để chia xẻ gánh nặng với đồng bào mình trong nưóc. Hay nói thẳng ra, khi dám hy sinh quyền lợi, nhu cầu vật chất trước mặt, chúng ta sẽ vưọt qua đưọc những cái mà chúng ta nghĩ là không thể thiếu, không thể bỏ. Còn làm như thế nào thì lại tất cả là sự lựa chọn cá nhân của mỗi chúng ta.  Nếu chúng ta khao khát được đấu tranh cho dân chủ thật sự, thì chúng ta sẽ tự biết làm cái gì. (ngưòi mũi lõ mắt xanh cũng có nói : If there is a will, there is a way; hay là vouloir c’est pouvoir). Nói cách khác, nếu quê hương đất nước thật sự là nơi mình ao ước để trở về, thì ở thế giới này, ngoài Việt Nam ra, tất cả chỉ là đất tạm dung, và trên vai của mỗi chúng ta luôn luôn sẵn sàng có một bị nải. Và khi đã chuẩn bị sẵn bị nải rồi thì có gì còn gọi là ràng buộc nữa phải không thưa anh?

Còn vấn đề chụp mũ! Giời ạ! nó là vấn đề chung của con ngưòi, ở đâu chẳng có! và cũng là một mặt “tích cực” của tự do và dân chủ thôi! Anh  và quí anh chị có nhớ phong trào Mác-ca-thi-í-dùm (McCarthhyism) không? Và hôm nay, ở Mỹ hay Úc v.v, nếu anh có sự suy nghĩ, lý giải độc lập của anh mà không dựa vào CNN, NBC hay FOX News, hay của Ngũ Giác Đài, về sự việc Ia Rắc, thì  anh chắc chắn sẽ bị chụp mũ là có “cảm tình với khủng bố, bài do thái, phản chiến... hay chính là khủng bố” !!!! v.v

5.Đất nước VN, dân tộc VN, người VN trong nước có cần người Việt hải ngoại chống CS không?

Đất nưóc, dân tộc Việt Nam, hay bất kỳ dân tộc nào, nói chung là loài ngưòi, rất cần những ngưòi, đồng loại của mình, có ý thức chán ghét sự độc tài phi dân chủ, và có lòng yêu mến và can đảm thực hiện tự do dân chủ. Cho nên Đất Nưóc, Dân Tộc Việt Nam không những cần “ngưòi hải ngoại” mà cần cả loài ngưòi chống độc tài, phi dân chủ, lạm dụng nhân quyền! Nhưng không cần ai chống Cộng cả! Nhân Dân Việt Nam hôm nay không chống Cộng, mà chống bất cứ cơ chế phi dân chủ, phi tự do nào để lấy lại quyền làm Con Ngưòi của họ.

6.Làm sao người Việt hải ngoại biết người trong nước muốn điều gì? Cái nào là thứ tự ưu tiên: Miếng cơm, manh áo và các quyền tự do?

-Dĩ nhiên muốn biết rận thì cứ vào trong chăn! Thế thôi!
-Miếng cơm manh áo và các quyền làm con người cần như nhau, và đều cần thực hiện đồng bộ ở mức tối đa có thể. Vì cả hai có thể là nguyên nhân và kết quả của lẫn nhau. Một cái là nhu cầu sinh tồn về thể xác, còn một cái là nhu cầu sinh tồn về tinh thần. Con ngưòi là động vật biết suy nghĩ, cho nên cần cả hai để sống đúng nghĩa là CON NGƯÒI. Anh cứ nhìn những ngưòi cùng khổ không nhà cửa ở các nưóc “tự do, dân chủ” nơi anh và quí anh chị em đang sinh sống sẽ hiểu! (Tôi ở Mỹ gần 2 năm và đã thấy rất nhiều!)

7.Làm sao người Việt chống cộng biết được chế độ CS mạnh yếu như thế nào? Có giống như người mù xem voi không?

Thật ra mà nói, chẳng có chế độ bạo quyền phi dân chủ nào mạnh cả! Vì nếu thật sự mạnh đã không dùng bạo lực! Chỉ có kẻ yếu mới dùng bạo lực! Vậy nhìn ngưọc lại, chúng ta sẽ thấy -Chỉ có tâm thức, hay dân trí của ngưòi dân là yếu hay mạnh mà thôi! Nếu nhận thức của ngưòi dân mạnh, chế độ phi dân chủ, hay bạo quyền sẽ chết! Mục đích của bạo lực là đưa cái sợ của chính chế độ đặt vào tâm não ngưòi dân. Khi nhận thức của ngưòi dân mạnh, hay ngay chính những ngưòi đang dùng bạo lực có thêm nhận thức, thì cả hai sẽ bớt sợ nhau! Khi cả hai bớt sợ nhau, hay bên này bớt sợ, hoặc hết sợ bên kia, tất nhiên nền độc tài sẽ bị giải thể.

8.Chế độ CS có thể sụp đổ bằng tiếng nói, lời chửi của người Việt hải ngoại không?

Không ai thắp sáng bầu trời đen tối bằng cách ngồi nguyền rủa bóng đêm cả! Và  bóng tối chẳng bao giờ tan biến với những gào thết trong đêm hết!

9.Lực lượng nào, quân đội nào gánh vác nhiệm vụ giải phóng VN? Người Việt hải ngoại mong muốn trường hợp của một Iraq không?

Nếu không có “ý niệm đấu tranh dân chủ hóa xã hội”, mà chỉ là chống Cộng của ngưỏi “cờ vàng ba sọc ở hải ngoại ” thì câu hỏi hợp lý! Nhưng “tiếc” rằng đây là cuộc đấu tranh dân chủ hóa Việt Nam của toàn thể nhân dân trong nưóc, mà hải ngoại chỉ là sự thêm bớt.. cho nên tự nhiên nó là trách nhiệm của tất cả nhân dân Việt Nam. Đó chính là Lực lưọng nồng cốt dân chủ của Việt Nam!

Tôi không đại diện cho “hải ngoại”, nhưng theo nội dung nhũng bài viết trên báo chí ở “hải ngoại” thì có một số không nhỏ, như tác giả Ngô Văn Tuấn chẳng hạn, mong muốn dân chủ bằng bom đạn Mỹ, được ban phát qua những đứa “con Việt lai Mỹ” (hiểu cả hai cách như trưòng hợp Chalabi của Ia Rắc!). Nhưng may mắn thay, dân tộc Việt Nam, 75 triệu ngưòi không chấp nhận điều quái gở này, 20 năm bom đạn Mỹ đã quá ghê tởm, vết thương chưa lành, bàn thờ còn đầy khói hương, vầng trán của ngưòi sống sót còn in rõ những nếp nhăn của ngưòi đã nằm xuống,  anh ạ!!! Và  trong đó có tôi. Tôi đã có thưa với mọi ngưòi rằng nếu Mỹ đem bom đạn và quân đội “giải phóng” Việt Nam, thì Tôi sẽ là ngưòi đầu tiên trở về Viêt Nam cầm súng chống lại cuộc hiếp dâm “dân chủ tự do” này!

10.Giải tán đảng CS rồi thì đảng nào lên thay thế? Đảng Dân Chủ, đảng Cộng Ḥoa, Đại Việt, Nhân Vị??

Khi có tự do dân chủ, pháp quyền và nhân chủ duy việt thật sự rồi, thì câu hỏi thừa! Ngưòi dân Việt nam chúng ta sẽ chọn lựa! Cần nhấn mạnh rằng dân chủ là một cơ chế với tiến trình năng động, thay đổi và tự kiện toàn không ngừng, lúc lên lúc xuống.. tùy vào hai lực đối trọng Chính Quyền và sự nhận thức quan tâm của Quần Chúng. Không bao giờ hoàn hảo cả! Cái hoàn hảo nhất là ngưòi dân họ thực sụ đưọc quyết định, cả sai lẫn đúng theo ý họ!  Như anh và quí anh chị em có thể nhìn thấy ở các nưóc như Mỹ, Anh, Pháp, Úc , Gia Nã Đại, và ngay cả ở Nga, Ba Lan, Tiệp Đức, v.v   khi nhà nưóc thành công trong việc đặt đưọc sự sợ hãi vào não trạng của quần chúng, thì sự quan tâm và nhận thức của quần chúng về tự do dân chủ sẽ giảm.. Và xã hội sẽ trở nên phi dân chủ và vi phạm nhân quyền như ở Mỹ và Úc hiện tại.. Cho nên ông Dép hay Guốc phe Sần gì đó (Jefferson), ngưòi soạn thảo hiến pháp Mỹ- có cảnh cáo:
They that can give up essential liberty to obtain a little temporary safety deserve neither liberty nor safety.
Những ai có thể từ bỏ sự tự do cần thiết để thụ hưởng một ít an ninh ổn định tạm thời, kẻ ấy không xứng đáng với tự do hay ổn định.
Nhà cách mạng, bác học Mỹ,  Benjamin Franklin (1706-1790), trong thư gửi cho Josiah Quincy,  11,tháng 9- 1773.
Those who desire to give up freedom in order to gain security will not have, nor do they deserve, either one.
Những kẻ  mong muốn từ bỏ tự do để đổi lấy an ninh ổn định, sẽ chẳng có và cũng chẳng xứng đáng vói tự do và ổn định.

11.Có chế độ nào hoàn hảo đến nỗi không có người dân nào ta thán ? Một chế độ chống cộng triệt để như đệ nhất Cộng hòa vẫn bị chống đến sụp luôn; còn đệ nhị Cộng hòa thì sao? Chống đối chế độ có phải là tư tưởng của những người không nắm được chính quyền? Và muốn có chân trong chính quyền mà không được? Nhìn vào xă hội tự do dân chủ của Mỹ xem, có lúc nào không có chống đối? VÌ sao? Có biết bao nhà trí thức yêu nước đă bỏ nước ra đi vì không được trọng dụng, nghĩa là không được nắm một chức vụ xứng đáng như ý- hoặc không được hành xử như ý để rồi trở thành kẻ đối địch, kẻ chống đối chế độ. Làm sao vừa được lòng dân hoàn toàn?

Như đã thưa với anh, và quí anh chị em độc giả, rằng chẳng có chế độ nào hoàn hảo cả. Mình quên ý niệm Đức Trị, nhà nưóc là cha mẹ dân đi,  tất sẽ thấy rằng chế độ dân chủ cho phép ngưòi dân quyết định ở mức tối đa có thể được. (Dân đẻ ra nhà nưóc và cơ chế mà) Và như thế ngưòi dân tự “chiều chuộng” họ, đúng hay sai, và nó sẽ tự điều chỉnh thay đổi, lên xuống, kiện toàn không ngừng! Các cụ mình đã nói “ Bạc như Dân, bất nhân như lính” đó là nhận định chính xác về Dân Chủ thật sự- và bản chất Quyền lực và  chiến tranh! Ngưòi mũi lõ cũng nhận định thêm rằng , “quần chúng đáng (xứng đáng hay đáng đời) với nhà nưóc của họ” (people deserve their governments). Cốt lõi vẫn là cơ chế dân chủ- Ngưòi dân có cái quyền thay đổi “bạc bẽo” như chong chóng, đúng họ hưỏng, sai họ (chẳng) chịu, hay họ giữ lại, dở họ bỏ đi! 

12.Máu của dân tộc VN có còn đổ ra nữa không? Sau khi không còn CS? Áp bức, bất công, tham nhũng? sẽ biến mất?

Máu có đổ ra hay không còn tùy nhiều thứ lắm anh ạ..và khi có tự do dân chủ thật sự rồi thì cũng tùy vào nguời dân biết quí máu mình hay không? Nhìn máu “Mỹ” đổ ra ở Ia Rắc sẽ học được bài học này! Và dĩ nhiên vấn nạn của con ngưòi thì chẳng bao giờ biến mất-  trừ khi chúng ta, loải người, biến mất. Vấn đề là giảm thiều tối đa vì có pháp quyền bình đẳng,và tự do ngôn luận. Vấn đề là tham nhũng có trở thành như  là  “định chế, hay thể chế  xã hội hay không” mà thôi, chứ không phải là còn tham nhũng hay không! dân chủ thật sự và phi dân chủ chỉ khác nhau chỗ này!

13.Người Việt miền Nam trước 1975 có còn tin tưởng vào Quân đội không? Ai là những người làm xáo trộn miền Nam VN sau 1963? Các tướng tá đă phản bội, giết chết người đă đào tạo nâng đở mình, rồi thanh toán nhau và sau cùng đầu hàng CS? Ai đă tạo nên cảnh tháo chạy ở Miền Trung đầu năm 1975? Ai đă chạy ra khỏi nước khi súng đạn còn tràn ngập? Kho đạn Long B́ình chưa được xử dụng đúng mức? Có tướng lănh nào nghĩ đến vào rừng, ra Côn đảo, Phú Quốc lập chiến khu sau 30-04-1975? Trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc nằm trong tay ai? Mỹ?

Đây là vấn đề não trạng quyền bính, trong bối cảnh Ngụy quyền, quân phiệt phi dân chủ và “vọng “Mỹ” nhân hề thập phương” của xã hội miền Nam.  Vấn đề đã đưọc bạch hoá trong nhiều hồi ký của nhiều nhân vật. Tôi chỉ có một đề nghị nhỏ, nếu có thời gian xin anh và quí anh chị đọc môt hai chưong (8-9-10-11) trong hồi ký của tưóng Nó-mằn-qua-kốp (NormanSchwarzkopf- It doesn’t take a hero). Vấn đề thuộc về “sử” hơn là giải pháp cho vấn nạn hiện tại của toàn dân Viêt Nam trên toàn cõi đất nưóc Việt Nam. Nói tóm lại là không nên vác cái một cái xác chết đã thối trên lưng để sống chung làm việc với mọi ngưòi, dù cái xác ấy là của ngưòi mình đã một thời yêu quí!

14.Tại sao Ấp Chiến Lược là một kế sách chống CS hữu hiệu khiến cho CS phải điêu đứng lại bị dẹp ngay sau 1963?

Cái này, nhìn một cách nhỏ bé thì phải lôi cổ mấy ông quân phiệt ra hỏi, hay đúng hơn là hỏi Mỹ!!! Nhưng theo thiển kiến của tôi, thì cái Ấp Chiến Lưọc nó chẳng hữu hiệu hay hay ho gì cả.. Nó chỉ là một kế sách tạm bợ của một nền độc tài tự phòng thủ. Nó có thể đã có tác dụng ngắn hạn lúc đó. Nhưng đã phi dân chủ mà còn đưọc sinh ra bởi tư tưỏng chủ bại -chỉ tự phòng thủ mà không tấn công đối phưong- quây khu quần chúng vào trong rọ của mình- thì không thể hữu hiệu đường dài đưọc! Kể cả về mặt chi phí lẫn nhân lực và chính sách chính trị nếu có hướng tiến tự do dân chủ.  Miền Nam không ký hiệp định “dưa chuột dưa leo”, thì đâu bị ràng buộc vào cái khung hờ như vậy! Tại sao không phá dàn mà cày đât gieo mầm dân chủ  trên đát Bắc? CSVN nó làm và nó đưọc! 

Cho nên nếu không “ai” bỏ nó cũng tự động chết như cả cái chế độ miền Nam phải chết là tất yếu. Một loài chùm gửi thì không thề sống khi bị ném quăng ra khỏi thân cây chính- là Mỹ! Nếu thân cây chính là nhân dân Việt Nam thì mới sống lâu và sống mạnh được.

15.Kinh tế VN hiện nay đa số là quốc doanh nhưng nếu tư nhân hoá thì sẽ rơi vào tay ai? Người VN hay người Việt gốc Hoa? Trước 75 miền nam VN bị người Việt gốc Hoa thao túng kinh tế, còn bây giờ thì sao? Những chống đối của người Việt hải ngoại có làm lợi cho người Hoa về kinh tế không?

Vấn đề kinh tế nó không nằm trực tiếp trong tiến trình dân chủ hoá.mà bó thuộc về khía cạnh xã hội và khả năng kinh thương. Không riêng Việt Nam mà hầu như các nưóc Á Châu nền kinh tế đều bị chi phối lớn bởi  thương gia Hoa Kiều. Nhưng anh và quí anh chị em có thấy Nhật , Nam Hàn chăng? Ngưòi gốc Hoa chỉ thành công “chi phối” ở các quốc gia chưa phát triền về ý thức và khả năng đại đầu tư mà thôi! Chứ ở các xã hội khác như Mỹ, Anh, Đức, Nhật, Úc v.v không thành vấn đề. Nhưng....!!!! Nhưng..!!! cái nhưng cần thiét.. nền kinh tế ở các xã hợi “tây” này lại bị  cộng đồng gốc Do Thái chi phối... Vấn đề này cần đưọc trao đổi riêng ở một bài viết thật dài !!!! Vì đòi hỏi nhiều kiến thức chuyên môn khác biệt để lý giải. Tuy nhiên cứ nhìn Mã Lai phát triển và sự chi phối của ngưòi gốc Hoa, ta cũng tạm có câu trả lời cho câu hỏi KHÔNG ĐÁNG ĐƯỌC ĐẶT RA NÀY. Nói chung, ở cơ chế dân chủ, tự do, ai giỏi ngưòi ấy làm giàu..miễn hợp pháp và chính đáng! Nhà nưóc sẽ có chính sách xã hội thích ứng để cân bằng phúc lợi. Anh và quí anh chị em cứ so sánh giữa cơ chế kinh tế, và chính sách xã hội của Mỹ, Anh, Gia Nã Đại, Úc, và các nưóc Âu Châu hẳn sẽ thấy rõ!

16.Chế độ CS có để yên cho người Việt hải ngoại muốn làm gì thì làm? Họ không dùng chính những người Việt hải ngoại phá hoại tổ chức của người Việt hải ngoại? Hoặc dùng tổ chức của người Việt hải ngoại để củng cố quyền lực trong nước? Với lý do vì an ninh tổ quốc, vì các thế lực thù nghịch? Nếu đổi ngược lại CS chạy ra hải ngoại và người VN tự do ở trong nước thì chính quyền có âm thầm gửi người ra ngoại quốc theo dơi hoạt động của người CS không? Để nếu thuận lợi thì kêu gọi ?hồi chánh? hoặc bất lợi thì tạo chia rẻ nội bộ?

Vấn đề của một chế độ, nhà nưóc phi dân chủ độc tài, sống trong nỗi sợ hãi chính ngưòi dân của mình thì nó là như vậy! Nó gồm tất cả những hành động để tự trấn an chính chế độ, mặc dù lắm khi dư thừa không cần thiết.. Đã là sợ thì không nói được nữa. Một kẻ đã sợ thì trong căn nhà của họ chín tầng an ninh, đèn báo, và ra ngoài thì láo liên, súng ống dòm dỏ đủ mọi người v.v

Nhưng phần hai của câu hỏi có “giả thiết” là “não trạng ngưòi Viẹt tự do= não trạng VNCH cũ ở hải ngoại” thì dĩ nhiên khi phi dân chủ tự do, thì sẽ hành xử vô lý như nhau mà thôi. Nhưng may mắn là hiện nay, cuộc đấu tranh này là của toàn dân vói mục đích tự do dân chủ hóa thật sự đât nưóc. Cho nên khi Việt Nam có dân chủ thật sự thì đảng CSVN, hay các thành phần sinh hoạt chính trị không còn phải “bôn ba tị nạn” vì bị tưóc quyền tự do đảng phái hội họp, ngôn luận, hay bị ngăn cấm vận động ứng cử tham gia chính quyền v.v Như vậy là “hoạt cảnh CSVN hải ngoại” sẽ là không tưỏng- và không cần giả nhời. Phải không thưa anh, và quí anh chị em độc già?

17.Chế độ CS bắt quân cán chính miền Nam phải đi học tập cải tạo và hơn một triệu người vượt biên tì́m sống trong cái chết, quả thật là độc ác nhưng so với lịch sử với: nhà Trần soán ngôi nhà Lý đă truy sát những người dòng tộc triều Lý phải vượt biên sang tận Cao Ly(nay là Đại Hàn) và vua Gia Long sau khi diệt nhà Nguyễn Tây Sơn đă bắt giết người theo Tây Sơn và tiêu hủy tất cả các di tích có liên quan đến Tây Sơn đến nỗi ngày nay không còn dấu vết của một triều đại kiêu hùng đă dẹp tan bọn xâm lăng Măn Thanh. Sự tàn độc nào ghê gờm hơn?

Đã là tàn độc phi nhân bản thi không có vấn đề hơn kém. Chỉ có sự khác biệt về phương cách của thời đại mà thôi. Và giá trị nhân phẩm, sinh linh Con Ngưòi thời nào cũng như nhau mà thôi. Tôi không thấy trong túi của Chúa hay Phật có cái thước đo về sự bất nhân, ác độc của ngưòi đối với ngưòi.

18.Bản chất của người VN là chia rẽ, không có tinh thần đoàn kết:
1 người VN thì giỏi hơn 1 người Nhật nhưng 3 người VN thì thua xa 3 người Nhật? Người mình ?nổ? nhiều, khoe khoang nhiều, không thích tôn trọng ý kiến của người khác? Thù vặt? Không có tinh thần ?teamwork?? Bất măn, chống đối, không hợp tác nếu không theo ý của mình?

Tôi thấy đây là lối nhận định đi từ sự bế tắc cá nhân, và mặc cảm tự ti hơn là sụ thật. Nó đi từ chính mặc cảm kiêu căng cá nhân và mặc cảm tự ti dân tộc. Hãy cứ can đảm đứng thẳng nhìn chung quanh, nhìn ngang tầm mắt, đối mặt ngang hàng với những sắc dân nơi mình đang cư ngụ, đừng cong lưng, ta sẽ thấy những căn bệnh này không phải là “độc quyền” của Việt Nam. Nếu thật sự là đặc tính hay thuộc tính Việt nam, thì đã không có cái bà Trưng sỏ mũi các thành trì đánh Tô Định, hay cái bà nho nhỏ Triệu thị Trinh “sỏ mũi anh” đánh Tiêu Tư. Hay gần nhất là đã không có những kết hợp chặt chẽ chống thực dân của các nhóm hội, đảng phái Việt Nam v.v

Vấn đề là hôm nay  là vấn nạn Việt Nam  khác xưa, và chúng ta ở hoàn cảnh cũng khác xưa. Đấu tranh dân chủ với nhóm bạo lực ngưòi Việt Nam, mà trong đó tâm trạng mặc cảm tự ti, vọng ngoại của những ngưòi tứ tán xa xứ nơi các xã hội da trắng khác nhau, từ Âu Mỹ , Úc v.v không thể đồng nhất..như ý của một số ngưòi:- cứ muốn phất tấm vải mầu rồi hô hào và mong muốn mọi nguời ùn ùn xắp hàng dưói trưóng!!! Không được như ý, thì than thở thiếu đoàn kết và bắt đầu lôi văn hoá tổ tiên ra mà chì chiết bắt ăn năn!  Làm cứ như là ngoài ngưòi Việt Nam ra, thiên hạ , nhất là ngưòi da trắng mũi lõ mắt xanh đều tốt mọi mặt cả!!!   thế thôi!

Khi có nhu cầu kết hợp mọi ngưòi sẽ tìm nhau, khi có điều kiện mọi ngưòi sẽ ngồi lại với nhau,  và khi  giai đoạn của công cuộc đòi hỏi buộc phải kết hợp- mọi ngưòi sẽ nắm tay nhau! Chứ khi không hùng hục lôi nhau ngồi lại và chưa có cái gì rõ ràng cả, sẽ đâm ra đánh nhau chửi nhau để ...giết giờ cho vui cửa vui đời tha phưong mà thôi! Ở trong nước, chúng ta thấy không có hiện tượng này, và lực lưọng dân chủ cùng đồng bào đang thành hình từng bưóc theo điều kiện xã hội của Việt Nam dưói sự cai trị gắt gao và độc ác của CSVN.

19.Cái yếu của chế độ CS là gì? Quân đội? Chính trị? Kinh tế? Ngoại giao? Nỗi ám ảnh mất chính quyền làm cho chế độ CS vững chắc hơn, phải không? Đa nghi: nghi ngờ từng việc thật nhỏ do kinh nghiệm của thời tranh đấu dưới các chính quyền trong nước trước đây và cả sự sụp đổ của Tây Âu ? Tại sao chế độ CS không chấp nhận bất cứ một sự tụ tập, hội họp nào?

Như đã có thưa ở câu hỏi trưóc.. Cái yếu của tất cả những cá nhân nào có não trạng phi dân chủ, độc đoán, và  các chế độ phi dân chủ, phi tự do là ...... sợ tất cả những ngưòi dân! Và khi đã sợ tất cả mọi ngưòi kể cả những “đồng chí nội bộ” thì câu hỏi tự nhiên đã được giả nhời! Khi một chế độ nhà nưóc không có tính chính đáng thì không thể mạnh..cho nên cần bạo lực để duy trì! Vấn đề là lực lượng dân chủ của nhân dân đang ở mức độ nào?

20.Rào cản xuất khẩu có làm chế độ CS kiệt quệ không? Hay càng nhiều rào cảng càng làm khó khăn cho cuộc sống của người dân? Chế độ CS vẫn bình chân và còn vững mạnh hơn vì dân càng ngu, càng nghèo đói thì chính quyền mới dễ kiểm soát?

Dĩ nhiên là khi một nhà nưóc mà lại sợ dân của chính mình lật đổ mình, không muốn dân làm chủ thì....sự an nguy, hạnh phúc của ngưòi dân không nằm trong suy nghĩ của họ!  Vì thế tất cả những tác hại từ mọi phía sẽ bị đổ lên đầu dân trước tiên! Nhưng nhìn xa hơn, trong thực tế bang giao quốc tế hôm nay.. thì lãnh vực này chẳng thể ở tầm tay của ai. Có lợi là có xuất nhập, là có vìện trợ kinh tế, hiểu theo đúng ý nghĩa chính trị của việc cho vay đặc biệt!!!  Và sự bức phá của ngưòi dân không nhất thiết là nhất định ở điều kiện kinh tế nào, vấn đề là nhận thức, hay tâm thức, hay cứ gọi là dân trí của ngưòi dân mà thôi. Điều kiện kinh tế có ảnh hưỏng nhưng không phải là yếu tố quyết định!!! Các xã hội dân chủ không phải đọi đến giầu có kinh tế mới dân chủ!!!

21.Sự phân chia trong ĐCS với kẻ theo Trung Cộng, kẻ theo Mỹ như hiện nay có thực sự trầm trọng đến độ tự diệt không? Hay đó là đối kháng nội tại để nó sinh tồn? Tại sao người Việt hải ngoại không biết lợi dụng kẻ hở này?

Câu hỏi được đặt ra trong một giả thiết là - đâu đó thực sự có một “đảng đồng nhất”! Điều mà chẳng bao giờ có, nhất là lại là một đảng nắm quyền bằng gian trá và bạo lực, lúc nào cũng có sự sợ hãi –nghi kỵ- tranh quyền, ngay từ bên trong mỗi cá nhân đảng viên. Vấn đề còn lại là dù thân ai , theo ai v.v  cũng mặc.. Mà chẳng thân được với nhân dân đồng bào Việt Nam, chẳng theo quyền lợi lòng dân Việt Nam thì có muốn sinh tồn cũng không thể được!  Cho nên đây không phải là kẽ hở hay kẽ nứt của CSVN như một số “chuyên gia”. Mà giả như có là kẽ nứt chăng nũa, người cùng nhân dân, cùng đất nưóc đấu tranh dân chủ sẽ không phí giờ nhìn vào kẽ nút hay kẽ hở này.. mà chúng ta thọc vào lỗ hổng của tính bạo quyền phi dân chủ là sự bất mãn của nhân dân về nhân phẩm, nhân quyền, dân quyền mà “quậy”.
 Còn nhìn theo cái nhìn của hải ngoại thì xin anh và quí anh chị em cho phép tôi miễn bàn về “lực lượng 3 triệu ngưòi rải rác khắp 5 châu” này. Vì từ lâu tôi đã mang cái não trạng “đứng giữa đồng bào và đất nưóc tôi trong cuộc đấu ranh này..” rồi. Cho nên không quan tâm lắm, và cũng không “biết” nhiều!  


Anh MH thân kính,

Tôi đã nặn hết óc “lợn” của tôi để trao đổi giả nhời những câu hỏi “ngớ ngẩn” của anh. Chúng ta một kẻ “ngớ ngẩn” và một đứa  “óc lợn” mưọn chữ nghĩa để trao đổi với nhau về chuyện non nước mình, thì kề ra đất nưóc vẫn là niềm ưu tư, trăn trở hàng đầu trong đời sống tha phương của chúng ta. Thì chắc chắn những bậc thức giả cao minh hơn sẽ còn phải bận tâm đến thế nào? Phúc thay! Lành thay! 

Nhưng muốn gì thì muốn! Có vận động thế giới, quốc hội Âu Châu, hay Mỹ hay Nga hay Úc gì gì đi nữa. ..Dù có “ngớ ngẩn” như anh, hoặc “đầu lợn” như tôi, hay uyên bác, thức giả cao minh đến đâu,  thì nền tảng sức mạnh của anh chị em mình cũng vẫn cứ phải là đứng giũa đồng bào và đất nưóc chúng ta, trong cuộc đấu tranh này, và mãi mãi ngàn sau. Phải không thưa anh và quí anh chị em Việt Nam quí mến của Tôi.

Nguyên Khả Phạm Thanh Chuơng.
Đất tạm dung ngày Mùng 8 tháng 11 năm Quí Mùi. (1-12-2003)


Bài này Bác Khả trả lời nhiều câu hỏi quá, đúng là NK mồm to

Em đọc hết và thấy không biết Đồng Bào Minh Hồ có đọc không mà không thấy comen lại cho Bác Mồm to, nếu Anh Minh Hồ có đọc comen này của Em thì Anh hãy ráng tìm hiểu DÂN CHỦ là gì? khi Anh hiểu DÂN CHỦ thì tất cả những câu hỏi của Anh tự khắc được giải đáp
Mà nếu như Anh thật sự muốn hiểu DÂN CHỦ là gì thì Em ghĩ sinh hoạt với Anh Em duyviet vài tuần sẽ thông,Em trước kia cũng vào duyviet hỏi những câu như Anh hỏi rất ngớ ngẩn, nhưng chỉ cần chịu tiếp thu thì dần dần sẽ bớt ngớ ngẩn, và còn có kiến thức về DÂN CHỦ để vận động Đồng Bào VN mình cùng hiểu, khi đa số người dân hiểu được DÂN CHỦ thì độc tài sẽ yếu đi quyền lực chính trị của nhà nước biến mất, thay vào đó là quyền lực của Nhân Dân quyền lực của công lý
Chúc Anh mau khai thông kiến thức về dân chủ
                                                                                                             NVT


Trả lời Anh Việt Hoàng

Đầu tiên là kính thăm bà Cụ nhà phục hồi sức khỏe và an bình
Bài này là loạt trao đổi với độc giả cách đây đã lâu từ năm 2003, khi đó anh Mi Hồ ở Canada là một thân hũu đáng mến nhất của trang Duy Việt. Anh Mi Hồ đã có lần gửi tặng cá nhân tôi tiền để mua một hai chai ruọu tây nữa đấy.  (và nhiều thân hũu ở khắp nơi viết thư về trong đó có chị Hạ Quyên giờ là chị Trinh Tuấn).. Trong trang Duy Việt Cũ còn để đầy dủ các lá thư trao đổi..với một số các độc giả và tác giả các bài viết khác..
Đã gần mười (10) năm trôi qua, mà não trạng với cách nhìn cũ kỹ sai lầm của ngừoi Việt mình hầu như thay đổi rất ít.. Tuy nhiên số ít này đã thay đổi lại thay rất NHANH..
Vấn đề có lẽ tại NGUỒN và LUỒNG THÔNG TIN chính đáng mới mẻ này chưa được mở rộng hũu hiệu để chống trả với KHỐI nguồn và  LƯỢNG thông tin tuyên truyền sai lạc đã có từ lâu, ăn vào tiềm thức của đa số, mà hiện nay còn gia tăng từ phía cơ quan tuyên truyền của Nhà Nước lẫn các tổ chức CHỐNG CỘNG..
Vẫn để vẫn là chúng ta, những người nhận thức CHƯA TẬN DỤNG HẾT KHẢ NĂNG, PHƯƠNG TIỆN CỦA CHÚNG TA.. Cũng vẫn chỉ là nhũng HỘI ĐỒNG CHUỘT..  
Tôi gặp gỡ trao đổi với nhiều ngừoi có HIỂU BIẾT, có KHẢ NĂNG kể cả  ở dưới mặt đất cũng như trên cõi ảo, Tôi nhận thấy họ xem sự hiều biết của họ là một cái gì riêng tư, chỉ dùng để GIẢI TRÍ những lúc gặp gõ bạn bè đấu khẩu hoặc tham dự phá phách làm vui những khi họ rãnh rỗi công việc sinh hoạt đời thường của họ. Tôi không thấy  được máy ai  đặt ra MỤC ĐÍCH và ĐỀ RA MỘT KẾ HOẠCH cho riêng họ và dành ra một KHOẢNG THỜI GIAN nhất định để  ứng dụng sự hiểu biết, khả năng  của họ  vào  cuộc vận động dân trí.
Ở trong nước thì có một số ngừoi làm được việc này, họ dùng thời gian, năng lực, phương tiện khả năng tài vật v.v để làm việc trực tiếp.. nhưng lại thiếu mất phần NHÂN THÚC HIỂU BIẾT NỀN TẢNG...
Cái bế tắc của chúng ta là ở chỗ này.. Và đây cũng là một bằng chứng chứng minh rằng lập luận "CÓ THỰC MỚI VỰC ĐƯỢC ĐẠO , hay là phải phát triển kinh tế ổn định ngừoi dân sẽ đấu tranh" là SAI.. vì rõ ràng thực tế cho thấy ở ĐA SỐ, theo bản năng tự nhiên, càng ổn định có thu nhập, CÓ THỰC, ngừoi ta có chiều hướng ích kỷ, do dự, an phận, KHÔNG MUỐN dấn thân VỰC ĐẠO,  và thường đổ thừa cho những lý do ở NGỬOI KHÁC để biện minh cho sự "chưa bước ra Vực đạo " của họ..  và chúng ta cũng thường thấy, những ngưiòi đã ỔN ĐỊNH KINH TẾ thường có khuynh hướng nghiêng về bản năng vui chơi, hưởng thụ, nghịch phá giải buồn, hơn là "VỰC ĐẠO.."  Như vậy chúng ta cũng có thể kết luận là VỰC ĐƯỢC ĐẠO hay KHÔNG là do NHẬN THỨC Ý CHÍ, chứ không thuộc quyết định của "CÓ THỰC" hay ỔN ĐINH KINH TÊ..  Kết luận này cũng được khẳng định khi nhìn qua những "NGƯỜI ĐANG  VỰC ĐẠO" họ thuộc cả hai thành phần CÓ THỰC và CHƯA CÓ THỰC.. nhưng đều cùng có  chung một đặc tính là NHÂN THỨC và Ý CHÍ ..
Thân 
NKPTC